Chủ nhật sau giờ trưa, ở ăn cơm xong nghỉ ngơi một chút sau, Nhược Phù liền bị Nhược Dung kêu về nhà cùng một đám đồng học kéo đến Tả gia đi bơi lội.

Cô không khỏi thở dài một cái. Mấy ngày nay Tả Ti Phong đều bận rộn công việc, cùng với đoàn người Đan Khuê Tư liền ngày nghỉ cũng không được nghỉ ngơi, cô thật lo lắng cho thân thể của hắn sẽ không chịu nổi, hơn nữa hắn còn ở nửa đêm leo lên tầng ba, kịch liệt lửa nóng cùng với cô triền miên.

Nghĩ tới đêm qua triền miên, Nhược Phù mặt không khỏi đỏ lên. Cô thật nghĩ không ra Tả Ti Phong thể lực làm sao có thể tốt như vậy? Dường như vĩnh viễn đều muốn cô không đủ một loại, hắn vô cùng vô tận d*c v*ng luôn là hại cô tại c*c kh*** sau buồn ngủ hư mềm ngủ, ngay cả hắn lúc nào thì rời đi cũng không biết. . . . . .

“Chị, mặt của chị thật là đỏ, có phải hay không ngâm nước quá lâu rồi?”

chạy vào bồn xoa bóp Nhược Dung nhìn chằm chằm Nhược Phù đôi má đỏ bừng hỏi.

Nhược Phù sờ sờ mình gương mặt, hốt hoảng trả lời, “Chị có thể thật sự đã ngâm quá lâu, chị đi phòng xông hơi tốt lắm.” nói xong, cô vội vã đứng dậy.

“Đi phòng xông hơi không phải càng nóng?” Nhược Dung không hiểu hỏi ngược lại.

Nghe vậy, Nhược Phù không khỏi sửng sốt một chút, lần nữa ngồi xuống, “Ách. . . . . . Vậy chị ngâm một chút nữa tốt lắm.”

Thật hỏng bét! Cô càng lúc càng không yên lòng rồi. Đều là tại Tả Ti Phong, cô thường thường bởi vì nhớ hắn mà tâm thần hoảng hốt.

Nhược Dung nhìn chằm chằm n.g.ự.c của cô, tò mò hỏi: “Chị, b* ng*c của chị thế nào có điểm đỏ?”

Nhược Phù theo ánh mắt em gái nhìn xuống dưới, lúc này mới chú ý tới Tả Ti Phong tại trên n.g.ự.c mình lưu lại vết hôn, những dấu vết này là buổi tối mấy ngày trước hắn điên cuồng lưu lại, vốn đã phai nhạt đi, không ngờ ngâm nước nóng lại rõ ràng nổi lên.

Nhược Phù nhanh ch.óng nằm chìm xuống để hơi nước bốc lên trong bồn xoa bóp che đậy đi, hốt hoảng giải thích: “Gần đây thân thể của chị có chút dị ứng, cho nên da sẽ thường bị nổi mẩn đỏ.”

“Khó trách, mới vừa rồi tại trong phòng thay quần áo em còn đang kỳ quái trên lưng của chị thế nào nhiều như vậy dấu đỏ, thì ra là da dị ứng a!” Nhược Dung tiếp lời nói.

Nghe vậy, Nhược Phù gương mặt càng đỏ. Tối hôm qua Tả Ti Phong nhiệt tình hôn khắp lưng của cô, thế nhưng không có lưu ý hắn đã ở trên lưng cô để lại dấu vết.

“Đúng , đúng, da của chị rất mẫn cảm.” cô thấp thỏm trả lời, âm thầm nhắc nhở sau này mình nhất định phải chú ý hơn.

Đột nhiên, Nhược Dung nằm bên cạnh cô nhỏ giọng nói: “Chị, chị ở đây nửa đêm có nghe hay không đến âm thanh kỳ quái? Khuya ngày hôm trước em không ngủ ngon, giống như có nghe được tiếng r*n r*, chị có nghe được sao?”

“Có, có sao?” Nhược Phù không khỏi trong lòng run sợ. Dung Dung nằm ngủ ở ngay phòng sát vách với phòng cô, nhưng phòng ốc hiệu quả cách âm rất tốt, cô cũng vẫn rất chú ý, sẽ không truyền ra bất kỳ tiếng vang a!

Nhược Dung trợn to hai mắt, cực kỳ nghiêm túc nói: “Là thật!”

Nhược Phù mặt cười thoáng chốc đỏ bừng được tới nâng không nổi. Dung Dung hẳn không đã phát hiện Tả Ti Phong hàng đêm tìm đến cô chứ?

“Em sợ hết hồn, không nhịn được hướng tiếng r*n r* theo đi, kết quả như thế nào chị biết không?” Nhược Dung thần thần bí bí lại nói.

“Sao, như thế nào?” Nhược Phù tim đập nhanh đến không tưởng nổi, lo lắng kỳ thật em gái đã phát giác cô cùng Tả Ti Phong nhiệt liệt h**n **.

“Kết quả là phát hiện cửa phòng cha và mẹ không có đóng c.h.ặ.t, hại em cái gì cũng không dám nhìn xông về tầng ba.” Nhược Dung rốt cuộc tuyên bố đáp án.

Nhược Phù đầu tiên là sửng sốt một phen, mới thở ra rồi vội vàng lên tiếng “Thì ra em là ở tầng hai nghe thấy, hại chị dọa nhảy dựng.”

“Ai nha! Là em lúc xuống dưới tầng uống nước nghe thấy nha! Chị, cha và mẹ tình cảm giống như càng lúc càng tốt lắm a!”

Nói xong, Nhược Dung không khỏi lớn tiếng thở dài nói: “Ai! Em thật là muốn kết giao bạn trai đó! Nhưng mẹ trông nom chúng ta quản được như vậy nghiêm, hại em cũng muốn rời nhà đi ra ngoài.”

“Ai muốn rời nhà trốn đi?” Tiếng nói của Tả Ti Phong đột nhiên theo đỉnh đầu của các cô truyền đến.

Mặc dù hắn hỏi Nhược Dung những lời này, nhưng là ánh mắt hắn lại thủy chung đặt ở trên người Nhược Phù, như thể dung không được người khác nữa.

“Anh đã về rồi!” Nhược Phù trống n.g.ự.c đập rộn hơn nhìn hắn. Cho dù bọn họ ngày ngày gặp mặt, cô vẫn như cũ vì hắn tâm thần rung động.

Chương 12 - Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia