Nghĩ đến đây, Tưởng Thục Thiến không khỏi n.g.ự.c buồn bực, hô hấp không thuận, mà Nhược Phù một bộ xinh đẹp yêu kiều càng thêm đưa tới cô ta hết thảy ghen tỵ cùng lửa giận.
Nhìn thấy Nhược Phù nghiêng người ở quầy đặt hàng ký tên lên đơn hàng, Tưởng Thục Thiến vội vàng ghé đầu lần nữa xác nhận người đặt hàng có phải hay không Tả Ti Phong.
Nhược Phù cũng không có phát giác được Tưởng Thục Thiến theo dõi, thì ngược lại Nhược Dung vẻ mặt cảnh giác nhìn chằm chằm Tưởng Thục Thiến, cũng hẩy cánh tay Nhược Phù nhắc nhở cô phải chú ý Tưởng Thục Thiến hành động kỳ quái.
Nhược Phù tùy ý nhìn Tưởng Thục Thiến một cái, mắt kiếng hàng hiệu rực rỡ che đi phần lớn khuôn mặt Tưởng Thục Thiến, vì vậy Nhược Phù không thể thấy ánh mắt tràn đầy ghen nghi của cô ta.
Nhân viên bán hàng giúp các cô đem quần áo bọc lại tốt sau, tốt bụng nói thay hai chị em Nhược Phù đưa đến lên taxi.
Thấy các cô rời đi, Tưởng Thục Thiến vội vàng bắt một chiếc taxi theo đuôi phía sau.
Nhược Dung nghi ngờ nhìn phía sau một cái, vừa đúng nhìn thấy Tưởng Thục Thiến nhảy lên taxi.
“Chị, vừa nãy cái người phụ nữ kia thật kỳ quái nha! Em xem là cô ta không có ý tốt.” cô ấy lần nữa hẩy cánh tay Nhược Phù muốn cô chú ý tới.
“Em ở đây nói nhăng nói quậy gì đó a? Chúng ta lại không có biết cô ấy.” Nhược Phù khẽ nhíu mày, còn đang phiền não những phục sức hàng hiệu này nên làm cái gì.
“Dung Dung, Ti Phong nói muốn lấy chị chuyện này chị chỉ có nói cho một mình em biết mà thôi, em ngàn vạn phải nhớ kĩ đừng… tiết lộ với ba mẹ.” Nhược Phù nhắc nhở em gái nói.
Mặc dù Ti Phong cầu hôn làm cô vừa mừng vừa sợ, nhưng cô vẫn cảm thấy chờ Ti Phong chính thức đến nhà cô cầu hôn rồi mới chính thức tuyên bố tương đối khá.
“Còn nữa, nhớ đừng kêu loạn anh rể, anh rể, ba mẹ sẽ phát hiện.” Nhược Phù bĩu môi lần nữa nhắc nhở.
Nghe vậy, Nhược Dung chỉ là bướng bỉnh le lưỡi, hai con mắt to sáng ngời không nhịn được lại nhìn chằm chằm phía sau.
“Người phụ nữ kia xe vẫn đi theo phía sau chúng ta, cô ta là không phải đang theo dõi chúng ta chứ?” Nhược Dung thẳng nhìn chằm chằm chiếc taxi theo đuôi ở phía sau lớn tiếng kêu lên.
Nhược Phù trong lòng sớm bị hạnh phúc cho lấp đến tràn đầy rồi, căn bản không có ý định đi để ý tới những chuyện khác. Cô lần nữa quở nhẹ em gái đa nghi, “Chớ nghi thần nghi quỷ, chúng ta lại không quen biết người ta, cô ấy sao lại theo dõi được chứ?”
Taxi tại chen chúc trên đường cái một hồi sau, chiếc xe rốt cuộc đi vào hướng khu dân cư riêng cao cấp thưa thớt.
Dọc theo đường đi Nhược Dung vẫn thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn quanh, nhìn thấy ngồi xe Tưởng Thục Thiến vẫn như cũ theo sát ở phía sau, cô ấy không khỏi kêu to lên, “Chị, cô ta thật sự là đang theo dõi chúng ta a!”
Mắt thấy Chân gia đã ở phía trước, Nhược Dung cuống quít đối với tài xế nói: “Đừng có ngừng xe, tiếp tục đi phía trước.”
Nhược Phù trợn mắt nhìn em gái một cái, lơ đễnh hướng tài xế giao phó, “Phiền toái ở trước mặt dừng xe, chúng tôi đã đến.”
Tài xế theo lời ở cửa Chân gia dừng xe lại.
Nhược Dung lôi kéo cánh tay Nhược Phù kêu la nói: “Đừng xuống xe, người phụ nữ kia sẽ biết chúng ta ở nơi nào .”
“Đừng làm rộn, ai sẽ nhàm chán như vậy theo dõi chúng ta.” Nhược Phù không nhịn được trợn trắng cả mắt.
Khi Nhược Phù đẩy cửa xe ra xuống xe thì liền nhìn thấy Tưởng Thục Thiến từ bên cạnh xe họ cũng xuống xe.
“Em xem, người ta chỉ là vừa hay theo chúng ta cùng đường, nói không chừng cô ấy cũng ở nơi này!” Nhược Phù liếc mắt nhìn em gái một cái, tựa như muốn nói cô ấy đã chuyện bé xé ra to rồi.
Nhược Dung chu môi xuống xe theo, xem thường phản bác lại nói: “Em còn là cảm thấy người phụ nữ kia đang theo dõi chúng ta, cô ta có thể không có ý tốt.”
“Đừng loạn hoài nghi người khác, em chừng nào thì trở nên nhiều nghi ngờ như vậy. À nha? ’ Nhược Phù lắc đầu một cái cười nói.
Nhược Dung lại lầu bầu mấy câu sau, mới theo đuôi phía sau Nhược Phù vào cửa.
Tối hôm qua từ trong cuộc điện thoại của Đới Đặc biết được Tả Ti Phong vẫn bị ở lại nước Mỹ thì Tưởng Thục Thiến lập tức làm một quyết định. Cô ta phải thừa dịp trước khi hắn còn chưa có trở lại thì phải giải quyết tận gốc nguyên cớ khiến hắn muốn cùng cô ta li hôn, chỉ cần cô gái kia không có ở đây, hắn tự nhiên cũng sẽ không muốn cùng cô ta li hôn, mà cô ta cũng có thể tiếp tục giữ được cái ghế Tả phu nhân vững vàng.
Cô ta nghĩ muốn có được danh hiệu Tả phu nhân người người tôn kính hâm mộ, cho nên cô ta tuyệt không cho phép có người vọng tưởng cướp đi nó!
Tối hôm qua cô ta suy nghĩ biện pháp xử lí suốt đêm muốn đối phó Chân Nhược Phù bao gồm mướn sát thủ giải quyết cô, hoặc là kêu lưu manh đem cô đ.á.n.h cho một trận, hoặc là hủy mặt của cô cảnh cáo cô vĩnh viễn đừng nghĩ muốn nhúng chàm danh hiệu Tả phu nhân của cô ta, nhưng những biện pháp này cũng quá mạo hiểm rồi, rất có thể sẽ hại cô ta chịu kiện cáo bị nhốt vào nhà giam, cho nên không tới thời điểm sau cùng cô ta là sẽ không sử xuất những thứ giở trò này.
Cô ta thuê thám t.ử tư giúp cô ta điều tra ra Chân Nhược Phù trừ vào ở một ngôi biệt thự khác của Tả Ti Phong ra, lại còn đi làm ở tập đoàn Uy Đạt, càng thêm quyết tâm cô ta muốn trừ bỏ Chân Nhược Phù cái cái đinh trong mắt này.
Mặc dù còn không có nghĩ ra biện pháp, nhưng cô ta quyết định tới tập đoàn Uy Đạt trước lại nói. Nhân lúc hết giờ làm việc, bên trong tòa nhà tập đoàn Uy Đạt lục tục có người đi ra, Tưởng Thục Thiến vội vàng lấy khăn lụa che kín khuôn mặt đang đeo mắt kiếng của cô ta, không muốn làm cho người phát phát hiện.
Cô ta cũng không muốn khiến bất cứ người nào biết đường đường Tổng giám đốc phu nhân tập đoàn Uy Đạt lại có thể không đấu lại một hồ ly tinh bên ngoài, mà để cho chồng mình muốn cùng cô ta li hôn!
Tưởng Thục Thiến đợi hơn nửa tiếng mới nhìn thấy Nhược Phù đi ra, cô khuôn mặt diễm lệ trẻ tuổi cùng đường cong có lồi có lõm thướt tha khiến cho cô ta nhìn không khỏi lửa ghen càng sâu.
Tưởng Thục Thiến không nhịn được nhìn chính mình một chút, b* ng*c của cô ta đã bắt đầu xệ xuống, khóe mắt đã xuất hiện nếp nhăn minh chứng cho dấu vết của tháng năm, Chân Nhược Phù tuổi trẻ diện mạo xinh đẹp lại càng thể hiển ra cô ta tuổi đã lớn, nhan sắc dần phai.
Không! Cô ta tuyệt đối sẽ không để cho Chân Nhược Phù thay thế cô ta trở thành Tả phu nhân được! Tả Ti Phong là của cô ta, Tưởng Thục Thiến oán hận nghĩ.
Thấy Nhược Phù bước nhanh theo bên cạnh rời khỏi, Tưởng Thục Thiến vội vàng đi theo phía sau cô.
Nhược Phù không chút nào nhận thấy được có người đang theo dõi cô, toàn tâm toàn ý chỉ nghĩ muốn nhanh đến cửa hàng bách hóa gần công ty mua xong mấy thứ mà mẹ giao phó rồi về nhà.
Đang lúc cô dừng ở đường cái chờ băng qua đường thì một chiếc trên xe quảng cáo đưa tới chú ý của cô, vì muốn thấy rõ ràng, cô bước sang trái một bước, không ngờ hành động lần này lại làm cho Tưởng Thục Thiến đi theo sau cô đột nhiên ngã về phía trước một phen. Tưởng Thục Thiến không chút nào thục nữ kêu đau một tiếng, “Ôi!” Nhược Phù lập tức không chút nghĩ ngợi đỡ cô ta.
Nhìn thấy hành động của Nhược Phù, Tưởng Thục Thiến không khỏi kêu đau càng thê t.h.ả.m. Ghê tởm Chân Nhược Phù thật là vận tốt cẩu, cô ta vốn định hung hăng đẩy cô đến trên đường cái để cho cô ngã xuống như ch.ó ăn ***, không ngờ cô cư nhiên không hề báo động trước di động sang bên trái, ngược lại hại cô ta bị quẹo mắt cá chân.
“Cô không sao chứ?” Nhược Phù quan tâm hỏi, sớm quên từng ở tiệm trang phục gặp qua cô ta.
Xoa mắt cá chân, Tưởng Thục Thiến tức giận mà nói: “Đau c.h.ế.t tôi rồi, tôi trẹo chân rồi.”
Nhược Phù đỡ cô ta đến ven đường lối đi bộ ngồi xuống, lại nói: “Cô có muốn đến bệnh viện kiểm tra một chút không? Tôi giúp cô gọi xe được không?”
Tưởng Thục Thiến trong đầu vừa động, cố ý giả dạng làm bộ dáng đáng thương, “Tôi. . . . . . Tôi vừa mới trở về nước, cái gì bệnh viện đều không quen thuộc, cô có thể giúp tôi sao?”
Nhược Phù chỉ suy xét 2, 3 giây liền gật đầu đồng ý, “Vậy tôi đưa cô đi bệnh viện nhé!” nói xong, cô liền đi tới bên lề đường đi đón taxi.
Nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, Tưởng Thục Thiến không khỏi thầm ở trong lòng cười lên. Cô ta còn tưởng rằng người phụ nữ có thể bắt được lòng của Tả Ti Phong có bao nhiêu lợi hại đấy! Không ngờ cư nhiên dễ dàng đối phó như vậy, chỉ là, cô ta lại cũng không dám quá lơ là, dù sao này quan hệ đến địa vị và vật chất hưởng thụ nửa đời sau của cô ta.
Nhược Phù vẫy đước taxi sau, liền đỡ Tưởng Thục Thiến ngồi lên xe, cô cũng nói cho tài xế biết địa chỉ phòng khám bệnh Trung y.
Tiếp nhé.....
Đợi đến lúc hai người từ phòng khám bệnh Trung y đi ra, sắc trời cũng đã tối.
“Chị Thiến, tôi thật sự nên về nhà rồi, ba mẹ tôi sẽ lo lắng.”
Tưởng Thục Thiến cầm tay của cô kiên trì không thả người, “Cô vì theo tôi gặp bác sĩ liền cơm tối cũng còn chưa ăn, tôi nhất định muốn mời cô ăn cơm.”
Không cưỡng được cô ta thiết tha giữ lại, Nhược Phù cuối cùng vẫn là cùng cô ta đi ăn cơm.
Ba ngày sau, Tưởng Thục Thiến mời Nhược Phù đi ra ngoài ăn cơm, Nhược Phù biết cô ta ở Đài Loan không có bạn bè nào, liền sảng khoái đồng ý.
“Chị Thiến, chị hôm nay giống như có tâm sự?” Nhược Phù nhìn hốc mắt Tưởng Thục Thiến ửng đỏ hỏi.