“Hắn thật là tàn nhẫn. . . . . . Hắn tại sao muốn đối với tôi như vậy? Tôi là như vậy yêu hắn, tin tưởng hắn a!” Nhược Phù hò hét ra đau thương trong lòng.
“Đúng a! Tôi như vậy yêu ta ấy, tin tưởng cô ta, cô ta lại phản bội tôi, lừa gạt tôi! Cô ta là người phụ nữ tàn nhẫn nhất, vô tình nhất cuộc đời này!” chính mắt thấy Ái Mi cư nhiên tùy tiện quyến rũ đàn ông lên giường, khiến Phùng Gia Hữu đồng dạng cảm thấy đau triệt nội tâm.
“Hắn vì sao lại phải đối với tôi như vậy? Hắn đã có vợ cũng không nên tới trêu chọc tôi a! Không nên để cho tôi không cách nào tự kềm chế yêu hắn. . . . . . Hắn làm sao đành lòng như vậy tổn thương tôi đây?”
Thường ngày nhiệt tình yêu say đắm hình ảnh tất cả đều vào thời khắc này tràn vào trong đầu của cô, làm cô đau đến không muốn sống.
Nhược Phù tiếng khóc thê lương bi ai chọc cho Phùng Gia Hữu một hồi đau lòng, hắn ta dịu dàng ôm cô, lần nữa kéo vạt áo áo sơ mi giúp cô lau nước mắt.
Cô đau hắn hiểu, mà hắn đau cũng chỉ có cô hiểu.
“Hắn quá ghê tởm! Cái tên gia hỏa không có nhân tính, hắn thế nào có thể tổn thương cô.” Phùng Gia Hữu dịu dàng nâng lên cằm non mịn của cô nói: “Cái tên lừa gạt thương tổn cô thật là đáng c.h.ế.t. . . . . .”
“Không ngờ tình cảm của các người tốt như vậy, cư nhiên ở trên đường cái liền ôm hôn nóng bỏng?”
Đột nhiên, Tả Ti Phong âm thanh lạnh lẽo cắt đứt lời nói hắn ta đang mắng.
Hắn gạt bỏ muôn vàn khó khăn bất chấp tất cả từ nước Mỹ chạy về, vừa nghe đến Nhược Phù cùng bạn bè dùng cơm chưa về, hắn lập tức lao ra muốn đi đón cô, nào có thể đoán được nghênh đón hắn lại là tình cảnh cô không muốn xa rời dựa vào trong n.g.ự.c một người đàn ông khác!
Tưởng Thục Thiến người ích kỷ cùng bất trinh ở trong lòng của hắn đã in dấu vết thật sâu tổn thương nặng nề, nhưng là bị Nhược Phù phản bội lại càng làm cho lòng hắn đau muốn điên!
Tả Ti Phong đã tức giận đến nói không ra lời, chỉ có thể dùng ánh mắt có thể g**t ch*t người nhìn Nhược Phù, hướng cô từng bước một đến gần.
“Tôi mới đi không bao lâu, em liền đói khát khắp nơi tìm đàn ông!” hắn c.ắ.n răng nghiến lợi quát to.
Nhược Phù kinh hỉ vô cùng nhìn Tả Ti Phong. Mặc dù một giờ trước còn hận hắn, oán hắn tàn nhẫn tổn thương cô, đùa bỡn cô, nhưng hắn xuất hiện vẫn lại là khiến cô tất cả yêu say đắm, làm cho cô thân bất do kỷ quả muốn nhào tới đến trong n.g.ự.c hắn, vậy mà hắn ánh mắt nghi kỵ hoài nghi cùng tức giận lại làm cho cô gặt bỏ đi cái kích động này.
Nhược Phù khổ sở tan nát cõi lòng quay đầu, không muốn nhìn cái người đàn ông trước mắt này đã lấy đi tình cảm chân thành của cô lại đem cô bị thương tích đầy mình.
Nhìn thấy ánh mắt né tránh của cô, Tả Ti Phong tức giận được bước một bước tiến lên trước, nắm được cằm của cô ép buộc cô nhìn hắn.
“Em không dám đối mặt tôi sao? Cũng là em có đàn ông khác, ngay cả tôi đều khinh thường nhìn?” ghen tỵ và tức giận khiến cho hắn nổi điên, vì vậy hắn không nhìn thấy đôi mắt khóc sưng của Nhược Phù cùng nét mặt bi thương tan nát cõi lòng, chỉ thấy sự phản bội của cô.
Uổng phí hắn yêu cô sâu như vậy, còn không trong nom tất cả nghĩ kết thúc đi hôn nhân của hắn cưới cô, không ngờ cô chính là dùng phương pháp cùng Tưởng Thục Thiến giống nhau tổn thương hắn!
Tả Ti Phong nắm cánh tay tuyết trắng mềm mại của Nhược Phù quát to: “Em nói đi, em vì sao lại muốn đối với tôi như vậy? Các người chính là không thể không có đàn ông sao? Em tại sao đê tiện giống như cô ta?”
Nhược Phù quả thật không thể tin được người đnà ông cô yêu lại có thể dùng cái từ “đê tiện” này tổn thương cô. Cô chấn kinh trừng to mắt nhìn hắn.
Tả Ti Phong trước mặt thật sự là người yêu cô yêu đến điên cuồng kia sao? Cô đột nhiên cảm thấy hắn thật xa lạ.
Phùng Gia Hữu không nhịn được xông lại thô lỗ đẩy ra Tả Ti Phong kêu lên: “Thương thế của cô ấy bị thương còn chưa đủ sao? Anh có tư cách gì rống lớn cô ấy? Anh sớm đã có vợ lại lừa gạt đùa bỡn tình cảm của cô ấy, anh mới đáng c.h.ế.t!”
Hắn ta đương nhiên biết Tả Ti Phong đã sớm kết hôn, chỉ là suy nghĩ đến hắn lại là đầu sỏ hại cô gái này đau lòng muốn c.h.ế.t! Hắn ta không nhịn được đứng ra vì cô đòi công đạo,quên mất chuyện trước đấy cô nói với hắn ta bạn trai của cô từng cùng Ái Mi cùng một chỗ.
Nghe vậy, Tả Ti Phong có chút sững sờ. Hắn cũng không phải là cố ý đối với Nhược Phù giấu giếm chuyện hắn không phải là thân tự do, mà là muốn đợi sau khi thuận lợi li hôn mới nói cho cô biết, tránh cho đơn thuần như cô sẽ suy nghĩ lung tung.
Nhược Phù cuối cùng từ trong khiếp sợ và tan nát cõi lòng khôi phục năng lực nói chuyện, cô đau lòng nói “Anh tại sao muốn như vậy tổn thương tôi? Căn bản cũng sẽ không có hôn lễ có đúng hay không? Anh từ đầu tới đuôi cũng chỉ là đang lừa gạt tôi thôi!”
“Anh không phải cố ý sẽ đối em giấu giếm, anh chỉ là muốn xử lý chuyện li hôn tốt thuận lợi sau đó mới để cho em biết, anh lần này đi nước Mỹ chính là đi làm thủ tục li hôn.” Tả Ti Phong vội vàng giải thích lại đau lòng quát to: “Chính ta tại nước Mỹ vì tương lai chúng ta cố gắng còn em lại nằm ở trong n.g.ự.c một người đàn ông khác, em là đang trả thù anh sao?”
Nhược Phù vốn đang lòng chờ mong Tả Ti Phong sẽ lớn tiếng phủ nhận chuyện hắn có vợ, nhưng hắn vẫn thừa nhận, hơn nữa còn tiếp tục nói dối, Tưởng Thục Thiến cũng đã trở lại Đài Loan, hắn lại vẫn nói hắn ở lại nước Mỹ là vì muốn làm thủ tục li hôn!
Hắn lừa gạt khiến cho cô lần nữa tan nát cõi lòng, cô đau đớn đối hắn gào lên: “Đúng, tôilà đang trả thù anh, trả thù anh có vợ cũng không nói cho tôi biết, rõ ràng chính là đang lừa gạt đùa bỡn cảm tình của tôi, cho nên, tôi là cái gì không thể cùng người đàn ông khác ở chung một chỗ?”
Nghe vậy, Tả Ti Phong sắc mặt ở trong phút chốc trở nên lạnh lẽo, Nhược Phù chính miệng thừa nhận phản bội so g.i.ế.c hắn còn tàn nhẫn hơn, vốn là bị Tưởng Thục Thiến tổn thương trôi qua vết thương trong lòng lần nữa càng đau sâu hơn, nặng hơn.
Trong lòng đau muốn c.h.ế.t , Tả Ti Phong chợt cười to lên, “Tôi thật sự là một tên đại ngốc! Tôi như thế nào có tin tưởng tình yêu, tin tưởng người phụ nữ này? Tại chịu qua một lần giáo huấn sau tôi liền nên học thông minh . . . . . .” sau đó, hắn vung tay kích động hướng về phía bọn họ gầm hét lên: “Các người tất cả đều cút cho tôi, tôi lại cũng không muốn nhìn thấy các người!”
Bi thương của hắn đến muốn g.i.ế.c người, hắn là như vậy yêu Nhược Phù, thậm chí đem cô so với tính mạng của mình còn trọng yếu hơn, không ngờ cô hồi báo cho hắn lại là bất trinh cùng phản bội!
Thế giới của hắn ở trong một đêm hoàn toàn bị sụp đổ, hắn cũng không cần tin tưởng bất luận kẻ nào, cũng không cần yêu bất kỳ phụ nữ nào rồi !
Hắn giống như là điên rồi một loại lần nữa điên cuồng hét lên, “Cút! Tôi lại cũng không cần cô...các người tất cả đều cút thật xa cho tôi!”
Nhược Phù đau lòng không chịu nổi nhìn hắn, hắn bộ dạng kích động thất thường khiến cho cô nhìn thật là khổ sở! Không nhịn được nghĩ muốn chạy tới thật c.h.ặ.t ôm hắn, quên hắn mới vừa thương tổn cô nặng như thế nào.
Phùng Gia Hữu lập tức kéo cô khuyên nhủ: “Anh ta bị điên rồi, chúng ta tốt nhất nhanh đi.” nói xong, hắn ta vội vã bắt một chiếc taxi, đẩy cô lên xe.
“Tôi không thể bỏ lại anh ấy như vậy.” thấy Tả Ti Phong như cũ rống to cười lớn, Nhược Phù như thế nào cũng không cách nào yên tâm rời đi.
Cô hốt hoảng muốn mở ra cửa xe, lại bị Phùng Gia Hữu ngăn cản, “Đừng quên anh ta là thế nào thương tổn cô! Để cho anh ta đi đi! Mặc kệ anh ta rồi.”
Hắn ta giao phó tài xế lái xe, để lại Tả Ti Phong một người ở trên lối đi bộ vẫn nổi điên.
Lúc này, một chiếc taxi dừng ở cách đo một đoạn cũng lặng lẽ rời đi theo.
Bởi vì chân đau chịu không được vội vàng đi tìm bác sĩ Tưởng Thục Thiến không ngờ mình có thể mắt thấy đến tiết mục như thế đặc sắc. Thấy Tả Ti Phong cùng Chân Nhược Phù trở mặt, sau đó cô lại cùng một người đàn ông khác rời đi, tất cả hết thảy dường như so với cô ta mong đợi còn tốt hơn !
Xem ra Chân Nhược Phù đã không uy h**p được cô ta, Tưởng Thục Thiến vui vẻ nghĩ.
Nhược Phù sau khi về đến nhà vẫn hoảng hoảng hốt hốt , cô lo lắng Tả Ti Phong không biết như thế nào rồi? Lại đau lòng hắn lừa gạt cùng đùa bỡn, cho dù hận hắn, oán thế nhưng cô lại không nhịn được nghĩ tới hắn, khát vọng hắn có thể sẽ từ cửa sổ trèo vào phòng cô.
Cô sững sờ nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ từ đêm tối chuyển thành ánh ban mai, c.h.ế.t lặng nghênh đón sắc trời càng lúc càng sáng lên.
Cô quên hôm nay còn phải đi làm, bình thường lúc này cô đã sớm rời giường chuẩn bị đi làm, thậm chí chờ Tả Ti Phong tới đón cô đi làm.
Hai hàng nước mắt lại từ trong hốc mắt của cô lăn xuống, đau lòng cùng chờ đợi chiếm hết suy nghĩ của cô, trong đầu chỉ quanh quẩn bóng dáng của Tả Ti Phong.
Tả Ti Phong đã có vợ khiến cô nên làm thế nào? Thật muốn rời khỏi hắn sao? Nhưng cô là như thế thương hắn a!