Những người theo đuổi Triệu Ngọc Tú không chỉ có mình Giang Dã.
Chỉ là dưới thái độ lạnh như băng của cô, người vẫn có thể kiên trì và bền bỉ nhất, chắc chắn phải là Giang Dã.
Cho đến một ngày, Triệu Ngọc Tú không nén nổi tò mò mà quay lại hỏi hắn: tại sao vẫn chưa chịu bỏ cuộc? Giang Dã đáp lại bằng một cái giơ tay chào kiểu quân đội: "Đồng chí Triệu Ngọc Tú, tôi xin hứa với tổ chức, kiếp này chỉ cần cô chưa lấy người khác, tôi sẽ vĩnh viễn không bỏ cuộc."
"Đồng chí Triệu Ngọc Tú, tôi thích cô!"
Giữa thanh thiên bạch nhật, dưới bầu trời xanh thẳm.
Đôi mắt phượng hẹp dài của chàng thanh niên cao lớn trước mặt ánh lên một thứ tình cảm mãnh liệt đến choáng ngợp.
Tôi yêu em, một tình yêu đường hoàng, quang minh chính đại, có trời đất làm chứng.
Trước lời tỏ tình thẳng thắn của Giang Dã, hiếm khi Triệu Ngọc Tú lộ vẻ ngập ngừng.
Nếu không phải tự mình trải qua, Triệu Ngọc Tú khó mà tin được mình sẽ gặp một người như thế này.
Dưới tán cây xanh rợp bóng mát ngày hè, những chiếc lá rung rinh xào xạc trong gió. Ánh nắng xanh xuyên qua kẽ lá, nhảy múa như những gợn sóng nước trên hai khuôn mặt trẻ tuổi.
Làn gió nhẹ thoảng qua, cuốn những chiếc lá rụng lả tả xuống mặt hồ bên cạnh, tạo nên những gợn sóng lăn tăn.
Nhìn từ xa, cô gái trẻ đang đưa tay về phía người đối diện.
Giống như một cái chốt đ.á.n.h dấu cho lời hẹn ước cùng nhau bạc đầu.
Bên tai văng vẳng những âm thanh của cuộc sống đời thường, xen lẫn tiếng thì thầm to nhỏ của những người đang yêu.
Chỉ là, tình yêu không thể chiếm trọn mọi thứ.
Gần đến lúc tốt nghiệp, Triệu Ngọc Tú nhận được cơ hội đi du học.
Gần như không chút do dự, cô quyết định nắm lấy cơ hội đó.
Cơ hội đến rồi đi rất nhanh, và số lần con người ta có thể nắm bắt được cơ hội trong đời thực sự rất hạn chế.
"Em sắp đi nước ngoài."
Vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ sắc đỏ, Triệu Ngọc Tú đang dạo bước bên hồ, quay đầu nói với chàng trai bên cạnh.
Giọng Giang Dã vẫn nhẹ nhàng: "Đây là một cơ hội tuyệt vời, em nên đi."
Triệu Ngọc Tú khẽ "ừ" một tiếng, "Em không thể làm lỡ dở anh, nên anh cũng không cần phải chờ em đâu."
Lòng người dễ thay đổi, Triệu Ngọc Tú không đặt kỳ vọng quá cao vào điều này.
Trải nghiệm tình yêu duy nhất này, dù chỉ thoáng qua, đối với cô cũng là một trải nghiệm rất tuyệt vời.
Giang Dã là một người yêu rất dễ thương.
Dù anh không giỏi buôn những lời đường mật, nhưng trong mắt Triệu Ngọc Tú, sự chân thành của anh đã quá đủ để yêu thương rồi.
Vì thế, cô cũng không muốn phá hỏng sự tốt đẹp này.
Chia tay, cũng là một cách bảo vệ.
Giang Dã dừng bước, khuôn mặt đanh lại, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc. Anh là một người lính. Dù khi hóa trang ẩn nấp, anh có vẻ bông đùa, không nghiêm túc đến mức nào, nhưng khi trở lại với phong thái quân nhân, tự nhiên anh sẽ tỏa ra một luồng áp lực.
Khí thế của anh bức người, thân hình cao lớn che chở cho cô, giọng điệu trầm xuống: "Yêu đương mà không có ý định kết hôn chính là giỡn mặt."
"Đồng chí Triệu Ngọc Tú, đi nước ngoài thì không sao, nhưng tại sao chúng ta lại phải chia tay?"
Lẽ nào trên đời này mọi sự lựa chọn đều phải là cái này hay cái kia? Không thể vẹn cả đôi đường sao?
Giang Dã cảm thấy vô cùng ấm ức.
Triệu Ngọc Tú lắc đầu: "Anh nói lần trước thời gian thử thách của anh đã kết thúc rồi, anh có thể về nhà. Bố mẹ anh chắc hẳn cũng rất nhớ anh."
Cha mẹ bình thường nào thấy con trai 27-28 tuổi chưa lấy vợ mà không sốt ruột?
Hơn nữa, vì tính chất nghề nghiệp nguy hiểm của Giang Dã, chắc chắn anh sẽ bị giục cưới giục đẻ nhanh hơn.
Giang Dã: "Đây là lý do em muốn chia tay với anh?"
"Đồng chí Triệu Ngọc Tú, anh không ngờ em lại là người biết quan tâm đến người khác như vậy đấy."
"Anh lớn thế này rồi, chuyện của anh, lẽ nào anh không tự quyết định được sao?"
Tất nhiên anh không phải trẻ mồ côi hay có gia cảnh bi đát. Đó chỉ là bối cảnh được sắp xếp khi làm nhiệm vụ ẩn nấp mà thôi.
Thực tế, xuất thân của Giang Dã khá tốt. Nhưng bản thân anh không chọn sống những ngày tháng bình yên nhạt nhẽo, mà chọn dâng hiến mình cho lý tưởng.
"Anh..."
Triệu Ngọc Tú ngạc nhiên trước sự tủi thân trong giọng nói của Giang Dã.
Khóe mắt anh thậm chí đã ửng đỏ.
"Đồng chí Triệu Ngọc Tú, chuyện này anh phải phê bình em. Cứ gặp rắc rối là nghĩ đến việc bỏ rơi đồng đội, giác ngộ của em như vậy sao?"
Triệu Ngọc Tú lắc đầu.
"Em xem, em còn không thèm thừa nhận!"
Giang Dã kéo cô thật mạnh vào lòng, "Em đã làm vậy rồi mà còn không thừa nhận."
"Em không muốn anh phải hối hận."
Được nhà nước cử đi du học, chuyến đi này kéo dài vài năm. Mà với thân phận của Giang Dã, anh tuyệt đối không thể đi theo.
Xa nhau lâu như vậy, ở giữa sẽ xảy ra chuyện gì, không ai có thể đoán trước được.
Bị ôm quá c.h.ặ.t, giọng Triệu Ngọc Tú hơi nghèn nghẹt.
"Vậy em có quyền thay anh quyết định sao? Thật không công bằng, em còn chưa phải là đại thẩm phán mà đã kết án t.ử hình cho anh rồi."
Cằm Giang Dã tì lên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng cọ cọ.
"Anh thậm chí còn không có cơ hội bào chữa cho mình. Hay em nghĩ anh không thể trung thành với em như trung thành với tổ chức?"
Anh dồn dập tung ra hàng loạt câu hỏi.
Trông anh có vẻ đang rất tủi thân xin cô cho một cơ hội, nhưng thực ra anh ôm cô thật c.h.ặ.t, hoàn toàn không cho Triệu Ngọc Tú cơ hội để "một đập ăn quan" (chia tay dứt khoát).
Quan điểm tình yêu của Triệu Ngọc Tú một lần nữa bị lung lay vì Giang Dã.
Cô luôn cho rằng yêu nhau chỉ là một phút bốc đồng, qua cơn vui vẻ rồi cũng sẽ tan biến.
Đây không phải là suy nghĩ bi quan, trong mắt cô, đó là bản tính con người.
Nhưng với Giang Dã, tình yêu của anh chỉ có sự chung thủy và vĩnh hằng.
Thật là... một người kỳ lạ, đi ngược lại bản tính con người.
Nhiều năm sau đó, vào một ngày.
Tại một tòa án nào đó, trong văn phòng, vài thư ký đang bàn tán với vẻ mặt còn đầy sợ hãi về vụ việc vừa xảy ra.
"Ngay trước cổng tòa án, tên bị cáo đó vì bất mãn với bản án, đã cầm một con d.a.o lao thẳng vào thẩm phán Triệu."
"Đúng vậy, làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp. Lúc đó tôi đứng ngay bên cạnh, hoàn toàn không kịp phản ứng."
"Thẩm phán Triệu có bị thương không?"
"Chảy m.á.u rồi, chắc chắn là bị thương. Tên bị cáo đó ra tay ác quá."
"Cảnh sát tòa án đã khống chế được tên đó rồi, không biết thẩm phán Triệu giờ ra sao."
Trong phòng bệnh của bệnh viện, Triệu Ngọc Tú đang được băng bó cánh tay, vừa nói chuyện nhỏ nhẹ với bác sĩ, thì một bóng người xông vào như cơn gió.
"Em sao rồi!"
Giang Dã lo lắng tóm lấy cánh tay còn lại của cô, trong mắt chỉ có mình cô, hoàn toàn không để ý đến bác sĩ đang đứng cạnh.
"Em không sao."
Thấy vẻ mặt căng thẳng của anh, không hiểu sao Triệu Ngọc Tú vừa nãy còn kêu đau lúc bôi t.h.u.ố.c, giờ lại muốn bật cười. Bác sĩ ho khan hai tiếng, nhắc nhở ở đây vẫn còn một người sống sờ sờ.
"Thẩm phán Triệu chỉ bị thương nhẹ, không có vấn đề gì đáng ngại."
Bác sĩ giải thích tình hình của bệnh nhân cho người nhà xong, liền rất biết điều mà rời đi.
Nghe xong, Giang Dã mới thở phào nhẹ nhõm.
Không phải vì anh làm quá mọi chuyện lên, mà là vì trước đây khi ở Tòa Dân sự, nơi Triệu Ngọc Tú xét xử thậm chí còn không có mái che. Không phải ở cạnh chuồng gà thì là ở cửa nhà người ta. Từ trộm cắp, đ.á.n.h lộn, phân chia tài sản, mâu thuẫn gia đình... Thẩm phán Triệu chẳng có lấy một chút uy nghiêm nào. Thường xuyên mặt mày xám xịt thì chớ, lại còn rất dễ bị những nguyên đơn, bị cáo quá khích trả thù.
Lần nghiêm trọng nhất, Triệu Ngọc Tú bị thương nặng, phải nằm viện ròng rã một tháng trời!
"Em còn cười được à. Nhìn anh lo lắng buồn cười lắm sao?"
Giang Dã than thở đầy oán trách. Có một người yêu cuồng công việc đã đủ khổ rồi, đằng này người đó lại còn thường xuyên khiến anh phải nơm nớp lo sợ!
Triệu Ngọc Tú nắm lấy tay Giang Dã, mỉm cười nói: "Em đang nghĩ, giờ phút này đây, em thực sự rất hạnh phúc."
Thuở thiếu thời, em không biết tương lai phía trước ra sao. Viễn cảnh về một tương lai bi đát khiến em chán ghét cuộc đời.
Nhưng thật may mắn, sự thay đổi thái độ bất ngờ của bà nội đã cho em cơ hội tái sinh lần thứ hai.
Bà đã cho em hy vọng, cho em tình yêu thương, và xoa dịu đi sự gai góc, uất hận trong lòng em.
Khi trưởng thành, em đã đón được kỳ thi thay đổi vận mệnh, đặt một chân vào thế giới mới.
Em từng nghĩ, tương lai lúc này đã có thể dự đoán được, rất đáng để mong chờ, chỉ cần em đủ nỗ lực.
Em hướng tới một tương lai tràn đầy sức sống đó, nhưng lại không hề biết rằng, ngoài những điều ấy, còn có một người như anh đang chờ đợi sự xuất hiện của em.
Đến tuổi trung niên, em có một sự nghiệp đáng để phấn đấu, cống hiến trọn đời, cũng có người yêu bên cạnh. Dù giờ phút này đang mang thương tích, em vẫn cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.
Đến nhân gian một chuyến, chuyến đi này quả thực không tồi.