Triệu Đại Dung hoàn toàn mù tịt về những gì đã diễn ra tại nhà họ Phương sau ngày hôm đó.
Bà ta từng khinh bỉ Phương Tình Hảo đến mức nào, thì giờ đây thực tế lại giáng cho bà ta một cái tát đau điếng đến thế.
Phương Tình Hảo đã hạ sinh một bé trai bụ bẫm. Trẻ con lớn nhanh như thổi, chỉ sau vài ngày, đứa bé đã trút bỏ vẻ nhăn nhúm ban đầu, trở nên trắng trẻo, tròn trịa và vô cùng đáng yêu.
Không hiểu sao, một thời gian sau lần gặp mẹ chồng Phương Tình Hảo phát trứng gà đỏ ở bệnh viện, Triệu Đại Dung lại tìm cớ quay lại bệnh viện một chuyến.
Khi nghe các y tá trò chuyện và nhắc đến Phương Tình Hảo, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi và ghen tị ra mặt.
Phương Tình Hảo xinh đẹp, sinh con ra cũng kháu khỉnh, đáng yêu.
Chồng thì chu đáo, mẹ chồng thì tận tâm, bố mẹ đẻ cũng yêu thương hết mực. Ngày nào họ cũng đổi món, làm đủ loại canh gà, canh cá tẩm bổ cho cô không ngừng nghỉ.
Chuyện con khóc, con tè, con ị, sản phụ chẳng phải nhọc công lo liệu.
Khi con đói, nếu tiện thì Phương Tình Hảo sẽ tự cho con b.ú; nếu không, mẹ chồng và chồng sẽ pha sữa ngoài cho con. Việc duy nhất cô cần làm là nghỉ ngơi cho thật tốt.
Bất cứ ai chứng kiến đều phải trầm trồ trước bầu không khí gia đình ấm áp, đáng ngưỡng mộ này, khen sản phụ có phúc, chồng chu đáo, mẹ chồng nhân hậu.
Triệu Đại Dung chưa chắc đã có ý trù ẻo cuộc sống của Phương Tình Hảo và Đỗ Vạn Lí sau khi chia tay sẽ không như ý, nhưng dù thế nào, bà ta cũng không bao giờ có thể tưởng tượng nổi, sau khi rời xa Đỗ Vạn Lí và kết hôn với người khác, cuộc sống của Phương Tình Hảo lại viên mãn đến vậy.
Nhìn gia đình họ hạnh phúc, rồi nghĩ lại đứa con trai út đã đoạn tuyệt liên lạc với mình, hiện giờ vẫn sống vò võ một mình, cuộc sống thì rối tung rối mù, Triệu Đại Dung trằn trọc trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
Đêm đó, bà ta chìm vào một giấc mơ hỗn loạn.
Bắt đầu từ việc Trương Viên ôm con gieo mình xuống sông. Sau sự việc đó, bà ta không chia gia tài với vợ chồng con trai cả, mà vẫn tiếp tục sống chung.
Nhưng rồi, không khí trong gia đình ngày càng trở nên ngột ngạt.
Tuy bà ta không muốn vì những xích mích nhỏ nhặt với con dâu mà để người ngoài chê cười, nhưng thực sự họ không thể hòa hợp.
Đỗ Bằng Trình không chủ động đề nghị chuyển ra ngoài ở riêng, mà cứ đứng kẹt giữa hai người phụ nữ, ngày nào cũng phải mệt mỏi đối phó.
Khi tin tức hai đứa cháu nội bị lạc đến tai Đỗ Bằng Trình, anh ta đã gục ngã vì kiệt sức và cú sốc quá lớn, phải nhập viện cấp cứu.
Con dâu thì nghe lời xúi giục của nhà ngoại, đổ mọi lỗi lầm lên đầu bà ta.
Cuối cùng, trong hai đứa trẻ, họ chỉ tìm lại được một đứa.
Vì mang mặc cảm tội lỗi, bà ta đành c.ắ.n răng làm ngơ trước sự nuông chiều vô bờ bến của con dâu cả dành cho đứa cháu nội duy nhất còn lại. Thậm chí, chính bà ta cũng có phần nuông chiều đứa bé ấy.
Nhưng sự nuông chiều đó không mang lại một gia đình êm ấm hơn, ngược lại, những xích mích nhỏ nhặt vẫn tiếp tục bủa vây cuộc sống của họ.
Thậm chí, sau khi bà ta đã cất công phụ giúp vợ chồng con cả nuôi nấng đứa cháu nên người, khi lớn lên, đứa cháu ấy không những mở miệng ra là gọi bà ta là "bà già c.h.ế.t tiệt", mà còn coi bà ta như kẻ thù không đội trời chung.
Lúc đó, bà ta mới vỡ lẽ, không chỉ có vợ chồng con cả, mà ngay cả đứa cháu nội bà ta một tay nuôi nấng, từ sâu thẳm trong lòng, cũng mang một nỗi thù hận sâu sắc với bà ta.
Đứa con út nghe lời bà ta, chia tay với Phương Tình Hảo, rồi kết hôn sinh con theo sự sắp đặt của bà. Tuy nhiên, tình cảm dành cho người mẹ này lại nguội lạnh, gặp nhau ngoài chuyện tiền bạc thì chẳng còn gì để nói.
Ngay cả đứa con gái út trong giấc mơ cũng không đi làm thanh niên trí thức, mà bị bà ta ép gả đi ngay lúc đó.
Nhiều năm sau, cô con gái ấy rũ bỏ vẻ ngây thơ, trở thành một người lớn trưởng thành như bà ta hằng mong đợi: một kẻ tính toán, ranh mãnh, nịnh bợ. Chỉ cần có lợi cho bản thân, cô ta sẵn sàng tươi cười nịnh nọt.
Trong giấc mơ, bà ta vẫn kiểm soát gia đình này, kiểm soát mọi người như những gì bà ta tưởng tượng, nhưng kết cục lại chẳng mấy tốt đẹp.
Tỉnh dậy sau cơn ác mộng, Triệu Đại Dung toát mồ hôi lạnh ướt đẫm.
Về phần những gì diễn ra trong giấc mơ, bà ta cự tuyệt việc nghĩ sâu xa xem liệu nó có trở thành hiện thực hay không. Chỉ là khi đưa tay phải ôm lấy n.g.ự.c, bà ta cảm thấy có chút khó thở.
Đỗ Vạn Lí lúc tan làm đã từng nhìn thấy người đàn ông đạp xe đến đón Phương Tình Hảo. Anh ta nhìn thấy ánh mắt họ ngập tràn hình bóng của nhau, dù chỉ sánh bước bên nhau, không hề có bất kỳ cử chỉ thân mật nào, nhưng vẫn toát lên vẻ hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ khiến người khác phải ghen tị.
Anh ta cũng từng nhìn thấy đứa trẻ mà Phương Tình Hảo bế trên tay khi đi trên phố, trắng trẻo, bụ bẫm và đáng yêu, với đôi mắt đen láy tràn đầy sự tò mò về thế giới xung quanh.
Anh ta nhìn thấy hạnh phúc của cô, nhưng lại đau đớn nhận ra mình không phải là một phần trong đó.
Những ai trước đây biết chuyện Đỗ Vạn Lí và Phương Tình Hảo suýt nữa thì kết hôn, giờ nhìn thấy cuộc sống hiện tại của hai người, một trên trời một dưới vực, cũng không khỏi cảm thán sự trớ trêu của số phận.
Một cặp đôi đang yên đang lành, sao lại ra nông nỗi này?
Sự suy sụp và tuyệt vọng của Đỗ Vạn Lí khiến người ta xót xa, nhưng gia đình hạnh phúc, cuộc sống viên mãn của Phương Tình Hảo lại chỉ khiến người ta ngưỡng mộ.
Bởi vì khi chia tay, họ không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào, nên không ít người thầm suy đoán liệu có phải Phương Tình Hảo đã tìm được mối khác nên mới đá Đỗ Vạn Lí hay không.
Luôn có những kẻ hẹp hòi, ác ý, khi nhìn nhận người khác và sự việc, họ thường tự áp đặt góc nhìn của bản thân, cho rằng người khác cũng giống mình, nhưng lại chẳng bao giờ tự soi gương lại chính mình.
"... Tình Hảo à, tôi nói thật nhé, cô với Đỗ Vạn Lí yêu nhau có bao lâu đâu, thế mà thoắt cái cô đã kết hôn sinh con rồi. Có phải cô đã tính kế chia tay với Đỗ Vạn Lí từ trước rồi không?
Chậc, nhẫn tâm thật đấy. Tôi nói này, với cái tính nhẫn tâm của cô, có chuyện gì mà cô không làm được chứ. Chỉ tiếc cho một chàng trai tốt như Đỗ Vạn Lí, giờ cả ngày sống trong tuyệt vọng, nhìn mà thấy thương...
Người ta đã ra nông nỗi ấy rồi, lúc gặp mặt, cô không thể nở một nụ cười với người ta sao? Đều làm chung một nhà máy, ra vào đụng mặt nhau, quan hệ của hai người cũng đâu phải là bí mật, cứ giả vờ không quen biết thì ngại ngùng lắm..."
Một kẻ tự cho mình là đúng, với vẻ mặt đầy rẫy sự khuyên bảo, đã lớn tiếng chỉ trích Phương Tình Hảo, muốn dạy bảo cô cách làm người.
Phương Tình Hảo đặt hộp cơm trong tay xuống, cất cao giọng:
"Bịa đặt mà không cần bằng chứng, cô định nói hươu nói vượn trước mặt tôi à? Tôi thật muốn lên công đoàn hỏi xem, từ khi nào mà nhà máy chúng ta lại có thể bao dung cho những loại rác rưởi phá hoại bầu không khí hòa thuận, ổn định như cô vậy?"
"Hơn nữa, một người phụ nữ đã có gia đình và con cái như tôi, giữ khoảng cách khi gặp các đồng chí nam độc thân thì có gì sai?"
"Trong nhà máy chúng ta có biết bao người gặp hoàn cảnh khó khăn, cô không đi thương cảm, không đi giúp đỡ họ, mà lại ở đây lo bò trắng răng mấy chuyện tào lao này. Đừng tưởng tôi sẽ biết ơn cô đấy nhé?"
Nói xong, Phương Tình Hảo hất thẳng cốc nước chè trên bàn vào mặt kẻ đối diện.
Sau một tiếng hét thất thanh, Phương Tình Hảo đang chuẩn bị đến công đoàn trình bày sự việc thì bắt gặp Đỗ Vạn Lí ở góc rẽ.
Khi đi lướt qua nhau, ánh mắt lưu luyến của Đỗ Vạn Lí đã khiến Phương Tình Hảo quay người lại.
"Tình Hảo."
Nhìn thấy cô quay đầu lại, Đỗ Vạn Lí vô cùng kích động, ánh mắt vốn dĩ u ám, vô hồn bỗng chốc lóe lên tia sáng.
Tuy nhiên, Phương Tình Hảo lại thất vọng nói: "Anh muốn nói gì? Rõ ràng thấy tôi đi tới, anh cố tình không né tránh mà đ.â.m sầm vào, hành động của anh rốt cuộc có ý nghĩa gì?"
"Anh không cố ý, anh không muốn làm ảnh hưởng đến danh tiếng của em, cũng không muốn... phá vỡ gia đình em, anh chỉ là..."
Chỉ là hối hận, chỉ là không cam lòng, chỉ là đau khổ mà thôi.
Dù Đỗ Vạn Lí không nói ra, nhưng dường như Phương Tình Hảo đã thấu hiểu tất cả.
Cô lắc đầu: "Anh nghĩ tại sao lúc trước tôi lại chia tay anh? Anh nghĩ mọi nguyên nhân và trách nhiệm đều thuộc về mẹ anh, phải không?"
Đỗ Vạn Lí linh cảm những lời tiếp theo cô sắp nói sẽ không lọt tai chút nào, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Anh không lên tiếng, nhưng trong thâm tâm, anh quả thực nghĩ như vậy.
Nếu không phải vì có một người mẹ như thế, thì giờ đây người có một gia đình hạnh phúc, vợ đẹp con ngoan bên cạnh, lẽ ra phải là anh.
"Không, bây giờ tôi sẽ nói rõ cho anh hiểu. Những lời mẹ anh nói không thể quyết định tôi sẽ chọn ai để đồng hành suốt phần đời còn lại. Nhưng chính thái độ và biểu hiện của anh đã quá đủ để tôi nhận ra, anh không phải là người đó."
"Cuộc sống hiện tại của tôi rất tốt đẹp, đó là vì tôi đã nỗ lực, tôi xứng đáng, tôi đã hy sinh. Còn bộ dạng hiện tại của anh, đó là vì anh không bao giờ chịu nhìn nhận lại bản thân, luôn từ chối gánh vác trách nhiệm. Vậy nên, anh đáng bị như thế, chứ không phải vì tôi không chọn anh mà anh phải rơi vào hoàn cảnh này."
"... Cho nên, lần sau gặp lại tôi, tôi hy vọng anh cũng hiểu được cách giữ khoảng cách. Tôi mong anh sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng cũng hy vọng anh đừng cố dùng sự oán trách bản thân để ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi."
Những lời nói sắc bén của Phương Tình Hảo, được thốt ra với một sự bình tĩnh đến đáng sợ, là điều mà Đỗ Vạn Lí chưa từng thấy.
Nghe những lời đó, anh như bị sét đ.á.n.h trúng.
Mãi đến khi Phương Tình Hảo đã rời đi từ lâu, anh mới từ từ ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu mình trong tĩnh lặng.
Hổ thẹn.
Xấu hổ không chốn dung thân.
Đau khổ. Tự dằn vặt.
Giây phút đó, lời nói của Phương Tình Hảo sắc như d.a.o, đã phơi bày trực tiếp sự yếu đuối và nhu nhược trong nội tâm mà anh không bao giờ muốn đối mặt.
...
Sau công cuộc Cải cách mở cửa, Đỗ Vạn Lí quyết định mạo hiểm theo con đường kinh doanh.
Có lẽ nhờ thừa hưởng gen di truyền từ mẹ, anh làm ăn kinh doanh không gặp nhiều trắc trở, may mắn lại được sống trong một thời kỳ thuận lợi, nên kiếm được không ít tiền.
Mối quan hệ giữa anh và Triệu Đại Dung cũng đã hòa hoãn từ lâu.
Dù anh sống độc thân cả đời, nhưng về vấn đề này, hai mẹ con rất ăn ý chọn cách im lặng, không bao giờ nhắc đến.