1

Người đàn ông trong xe thò đầu ra, tức tối quát:

“Hoắc Vân Triệt, qua đây.”

“Bố nói câu đó bao giờ hả?”

Anh đẩy cửa bước xuống xe.

Bộ vest đen được may đo riêng càng tôn lên vóc dáng cao ráo thẳng tắp, đường nét vai lưng cứng cáp.

Đôi mắt anh đen thẳm, trầm tĩnh, mỗi khi nhìn người khác, ánh mắt sâu hun hút như có thể xuyên thấu lòng người.

5 năm không gặp.

Dường như anh chẳng thay đổi là bao.

Chỉ là tôi và anh quen nhau từ nhỏ, gương mặt có đẹp đến đâu tôi cũng nhìn chán rồi.

Nếu năm đó không phải vì công ty, tôi đã chẳng đồng ý liên hôn với anh.

Sau khi chia tay, tôi đưa cho anh một tấm séc hai trăm triệu, bao gồm cả tiền nuôi con.

Đúng là thời kinh tế đang lên có khác.

Tiêu tiền chẳng thèm chớp mắt.

Bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn tự tát mình một cái.

Cho chừa cái tật sĩ diện.

……

Hoắc Nghiễn có gương mặt thanh tú tuấn nhã, nhưng trời sinh lại mang vẻ xa cách.

Dường như anh chẳng muốn nhìn tôi lấy một cái, chỉ cúi đầu nói với đứa trẻ:

“Bố đã bảo con phải cứng rắn lên một chút, cứng rắn lên, hiểu không hả?”

“Con nói cái kiểu gì vậy?”

Anh liếc tôi một cái: 

“Không có chỗ ở à? Hừ, liên quan quái gì đến tôi.”

Anh lấy chìa khóa Rolls-Royce trong túi ra, bấm hai cái rồi giả vờ kinh ngạc:

“Ơ?”

“Xe bị sao thế này?”

“Vừa mới mua mà đã hỏng rồi à?”

Tay anh trượt một cái, chìa khóa rơi xuống đất: 

“Đáng ghét, rơi mất rồi, thôi không cần nữa.”

Anh lại lấy ra một chùm chìa khóa, tay lại “vô tình” trượt, để chúng rơi xuống đất.

“Sao thế nhỉ… Đây là chìa khóa nhà tôi.”

“Thôi, nhà cũng không cần nữa.”

“Còn thẻ phụ của tôi…”

“Cũng không cần. Bổn thiếu gia đây có đầy tiền.”

Tôi cạn lời nhìn anh diễn.

Hoắc Nghiễn bế con lên, quay đầu đi bộ rời khỏi đó.

Đứa bé ngơ ngác:

“Bố à, bố phá của thật đấy.”

“……”

“Bố bế con cho chắc vào nhé, đừng có làm rơi cả con đấy.”

2

Tôi nhặt chìa khóa của Hoắc Nghiễn lên.

Lái chiếc Rolls-Royce của anh đến nhà họ Hoắc.

Bây giờ không phải lúc giữ thể diện. Trước tiên phải giải quyết chuyện tiền bạc, đó mới là việc quan trọng nhất.

Người làm nhà họ Hoắc đều biết tôi.

Tôi chuyển hành lý xuống, tự chọn một căn phòng có khả năng cách âm rất tốt.

Mở máy tính.

Tôi chuyển toàn bộ tiền trong thẻ của Hoắc Nghiễn sang tài khoản của mình, sau đó gọi một cuộc điện thoại.

“Anh trai tôi chạy đi đâu rồi?”

“Trong vòng hai tháng, bắt anh ta về cho tôi.”

“Tôi muốn người sống, không cần x/á/c c/h/ế/t.”

Đầu dây bên kia cười lạnh: 

“Cô Tống, tiền chưa vào tài khoản thì chúng tôi không làm việc được đâu.”

Tôi lập tức chuyển tiền qua.

“Đây là một nửa. Bắt được anh trai tôi về, tôi sẽ chuyển nốt một nửa còn lại.”

“Thành giao.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi chuyển sang trang chứng khoán trên máy tính, nhìn những con số và biểu đồ xu hướng dày đặc trước mắt, bắt đầu tính toán kế hoạch.

Tiền trong thẻ của Hoắc Nghiễn vẫn chưa đủ.

Muốn lấy được cái đầu trên cổ anh trai tôi, tôi còn cần một khoản tiền rất lớn.

Hai tay tôi thoăn thoắt gõ bàn phím, nhanh ch.óng chốt vài giao dịch lớn.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài trời đã tối.

Người làm gõ cửa phòng tôi, khó xử nói:

“Cậu chủ uống say rồi, nhưng tôi đến giờ tan làm rồi.”

Trực giác mách bảo tôi rằng Hoắc Nghiễn lại sắp giở trò.

Tôi đứng dậy xuống lầu.

Quả nhiên nhìn thấy người đàn ông cao mét chín đang tủi thân ôm chậu hoa sứ men xanh trước cửa mà khóc.

“Tôi không còn vợ nữa rồi, cô ấy không cần tôi nữa, hu hu hu…”

“Tôi đáng thương quá, con cũng có rồi mà vẫn chẳng giữ nổi cô ấy…”

“Là đàn ông mà tôi vô dụng quá.”

Hoắc Nghiễn vừa khóc vừa đ.ấ.m n.g.ự.c.

Người làm chỉ hận không thể chui luôn xuống khe đất, vội vàng cầm túi rời đi.

Tôi day day thái dương, mất kiên nhẫn nói:

“Hoắc Nghiễn, đừng giả vờ nữa.”

Người đàn ông chẳng có phản ứng gì.

Tôi bước tới.

“Hoắc Nghiễn.”

Tôi vỗ vỗ lên mặt anh.

“Say thật à?”

Rõ ràng tôi chẳng dùng bao nhiêu sức, vậy mà mặt anh đã đỏ lên.

Anh trời sinh có làn da trắng lạnh, làn da còn mỏng manh hơn cả con gái. Trước đây chỉ cần hơi mạnh tay một chút là trên người anh đã để lại vết đỏ.

Hoắc Nghiễn say đến mơ màng, theo bản năng dụi mặt vào lòng bàn tay tôi, miệng lẩm bẩm gì đó.

“……”

Trong đầu tôi chợt hiện lên một đoạn ký ức khó nói thành lời.

Tai bất giác nóng lên.

Tôi quay mặt đi, túm lấy cánh tay anh, xoay người cõng anh lên lưng rồi đưa lên tầng.

Trong thang máy.

Hoắc Nghiễn đứng còn chẳng vững, đầu gác lên vai tôi, ngọn tóc cọ vào cổ khiến tôi ngứa ngáy.

“Hì hì.”

“Vợ tôi cõng tôi rồi.”

Tôi bóp cằm anh, ép anh quay mặt sang nhìn mình.

Rốt cuộc tỉnh hay chưa vậy, đồ ngốc.

“……”

Hàng mi người đàn ông vừa dài vừa rõ nét, khi rủ xuống tạo thành một khoảng bóng nhạt dưới mắt.

Dung mạo cao quý, đẹp đến mức khó ai sánh bằng.

Chỉ cần liếc qua một cái cũng khiến người ta khó lòng dời mắt.

……

Sau khi ở bên Hoắc Nghiễn, tiêu chuẩn thẩm mỹ của tôi đã bị kéo lên cao vô hạn.

Từ đó về sau, tôi chưa từng gặp ai đẹp hơn anh.

Cũng chưa từng gặp ai mặt dày hơn anh.

Người khác ăn một cái tát, chắc chắn sẽ báo cảnh sát.

Còn Hoắc Nghiễn chỉ biết ôm mặt, dùng ánh mắt vô tội hỏi tại sao lại thưởng cho anh.

Tôi thở dài:

“Cậu chủ Hoắc, thời gian của tôi quý giá lắm.”

“Mỗi một phút lãng phí trên người anh, sau này tôi đều phải kiếm lại cho bằng được.”

Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ.

Người đàn ông hơi cúi đầu, nhẹ nhàng áp má vào hõm cổ tôi.

Một tiếng thở dài khe khẽ, kéo dài lướt trên làn da, chất chứa nỗi chua xót của người vừa tìm lại được thứ mình từng đ.á.n.h mất.

“Được thôi.”

“Em muốn bao nhiêu tiền, tôi đều cho em.”

Chương 1 - Cún Con Trở Về Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia