Bước chân Hoắc Nghiễn nhẹ đến gần như không phát ra tiếng. Anh từng bước tiến về phía tôi.
“Tống Tầm, tôi cũng có thể cho em.”
“Em muốn thứ gì, đều có thể dễ dàng lấy được từ chỗ tôi. Em muốn gì cũng được.”
Nỗi bất an cuộn trào trong lòng.
Bao nhiêu mệt mỏi và bất lực quấn c.h.ặ.t lấy nhau, đè nặng đến mức khiến người ta không thở nổi.
Tôi vô thức lùi lại nửa bước, kéo giãn khoảng cách.
“Em không cần sợ sẽ liên lụy đến tôi.”
“Nhà tôi chỉ có mình tôi, tôi muốn gì họ cũng sẽ đồng ý.”
“……”
“Chỉ cần em ở bên tôi.”
“Chỉ cần em quay về.”
Thân hình cao lớn phủ bóng xuống người tôi, anh đứng sát đến mức gần như không còn khoảng cách.
Ánh mắt Hoắc Nghiễn trầm tĩnh đến lạ, vẻ nghiêm túc ấy khiến lòng người bất giác thắt lại.
Tôi chỉ cảm thấy vừa hoang đường vừa buồn cười.
“Anh…”
“Hoắc Nghiễn, trưởng thành lên một chút đi, nghĩ cho bố mẹ anh nữa.”
Chủ tịch Trần đã nhắc nhở tôi.
Ông ấy nói nếu Hoắc Nghiễn còn tiếp tục làm loạn, anh sẽ bị đ.á.n.h gãy chân rồi ném ra nước ngoài cho bình tĩnh lại.
Nhà họ Hoắc bây giờ đã khác năm xưa.
Họ đã có Hoắc Vân Triệt.
“……”
Sau khi Hoắc Nghiễn đưa tôi về biệt thự, nhà họ Hoắc đã biết chuyện.
Bọn họ ngầm cho phép Hoắc Nghiễn làm loạn như vậy, có lẽ vì tin chắc tôi sẽ chẳng bao giờ có thể vực dậy được nữa.
Tôi không nhìn vẻ mặt tổn thương của Hoắc Nghiễn thêm lần nào.
Lách qua người anh, tôi trở về phòng ngủ nghỉ ngơi.
Đầu đau như muốn nứt ra.
Tôi đang day thái dương, bỗng nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ.
Bên giường là Hoắc Vân Triệt. Đứa trẻ bé xíu đứng đó, hai tay bưng một cốc nước chanh.
Tôi chợt nhớ đến mình hồi nhỏ.
Khi ấy bố tôi gọi điện cãi nhau với người khác, tôi rót cho ông một cốc nước, ông lại ném thẳng chiếc cốc về phía tôi.
Ông nói tôi là thứ con gái chỉ tổ tốn cơm tốn tiền.
Đến một đầu ngón tay của con trai ông cũng không bằng.
“……”
Tôi nhận lấy cốc nước.
“Cảm ơn.”
Hoắc Vân Triệt vẫn đứng đó không nhúc nhích.
Tôi thật sự chẳng biết nói lời dễ nghe, bèn lấy túi xách, rút một tấm thẻ bên trong đưa cho thằng bé.
Hoắc Vân Triệt không nhận tấm thẻ.
Thằng bé dang hai tay, nhào tới ôm lấy tôi.
Giọng trẻ con khe khẽ vang lên:
“Mẹ.”
“……”
Tôi sững người tại chỗ.
Nhóc con ôm tôi một lúc rồi ngượng ngùng buông ra. Đến lúc rời khỏi phòng ngủ, tay chân còn luống cuống đến mức bước đi cùng bên.
……
Trong lòng khó chịu quá.
8
Tôi suy nghĩ suốt nửa đêm.
Định tìm Hoắc Nghiễn nói chuyện cho rõ ràng.
Nhưng xuống lầu mới phát hiện anh không có nhà. Hoắc Vân Triệt nói anh đã về nhà cũ của họ Hoắc, phải đến tối mới trở về.
Tôi đành tạm gác chuyện này lại.
Tôi lái xe đưa Hoắc Vân Triệt đến trường mẫu giáo, sau đó quay sang tìm một người phụ trách khác.
Người phụ trách này rất khó đối phó.
Quà thì nhận, nhưng nhất quyết không chịu nhả lời, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa.
Tôi bắt đầu suy nghĩ xem có phải ông ta đang đợi ai không.
Mãi đến khi trợ lý đặc biệt của Hoắc Nghiễn gõ cửa bước vào, hỏi tôi buổi tối đã đặt nhà hàng ở đâu chưa.
Thái độ của người phụ trách lập tức thay đổi.
Ông ta vui vẻ đảm bảo, nói cứ giao chuyện này cho ông ta, bảo tổng giám đốc Hoắc cứ yên tâm.
“……”
Tôi lập tức hiểu ra.
Về đến nhà, tôi soạn sẵn văn bản, giấy trắng mực đen ghi rõ sau khi chuyện thành công, tôi sẽ chia cho Hoắc Nghiễn bao nhiêu tiền.
Thương nhân sẽ không làm ăn thua lỗ.
Năm đó nếu không phải tôi đưa cho nhà họ Hoắc hai trăm triệu, họ cũng chẳng để tôi toàn thân rút lui.
……
Hoắc Nghiễn nhìn chằm chằm vào văn bản rất lâu, dường như cuối cùng cũng nghĩ thông chuyện gì đó.
“Tiền quan trọng với em lắm sao?”
“Đương nhiên.”
“Tiền nuôi con hai trăm triệu ít quá.”
Hoắc Nghiễn thấp giọng nói.
Tôi khẽ cau mày, vẫn chưa hiểu ý anh là gì.
Hoắc Nghiễn cất văn bản đi, chậm rãi ngước mắt lên. Đôi mắt đen thẳm không chút gợn sóng, giọng điệu bình thản lạnh nhạt:
“Tôi muốn năm mươi tỷ.”
“Trước khi kiếm đủ số tiền này, không được rời khỏi nhà họ Hoắc.”
Ánh mắt tôi tối lại, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Tôi nhanh ch.óng gạt bỏ những cảm xúc thừa thãi, giữ vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên nhìn thẳng vào mắt anh.
“Tống thị không cứu nổi nữa rồi.”
“Nếu bắt đầu lại từ đầu, tôi sẽ không bao giờ kiếm được nhiều tiền như vậy nữa.”
Hoắc Nghiễn hơi nâng cằm, giữa đôi mày ánh mắt mang theo vẻ kiêu ngạo trời sinh.
“Sao em biết mình không kiếm được?”
“Tôi chỉ cần số tiền này, em có đưa hay không?”
Tôi thật sự không hiểu nổi.
“Gần đây anh thiếu tiền lắm à?”
“Tôi muốn ra ngoài tự làm riêng.”
“Gia nghiệp đang yên đang lành không chịu thừa kế, ra ngoài hít gió Tây Bắc sống à?”
Hoắc Nghiễn khoanh tay.
“Chẳng phải còn Hoắc Vân Triệt sao?”
“Bố tôi nói không trông cậy được vào tôi nữa, định dốc sức bồi dưỡng Hoắc Vân Triệt.”
“Ông ấy còn nói nếu tôi tiếp tục làm loạn thì sẽ đ.á.n.h gãy chân tôi rồi ném ra nước ngoài.”
“……”
Tôi chợt nhận ra anh đã biết chuyện gì đó.
Tôi cụp mắt, cố giữ vẻ bình tĩnh.
Hoắc Nghiễn thở dài.
“Trần Mãn Thương nói với em, đúng không?”
Anh im lặng nắm lấy tay tôi, không nói thêm gì, chỉ cúi đầu dịu dàng hôn lên mu bàn tay tôi.
Vẻ cao quý kiêu ngạo ngày trước đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự xót xa không đành lòng.
“Em sợ gì chứ?”
“Tôi còn chẳng sợ. Năm đó đứng trên sân thượng tôi cũng không sợ.”
“Điều duy nhất tôi sợ, chính là trong mắt em, tôi chẳng còn chút giá trị nào nữa.”
9
Chuyện dự án, những gì có thể làm tôi đều đã làm xong.
Người phụ trách vẫn chưa đưa ra câu trả lời, hiện giờ chỉ có thể chờ tin.
Còn phía anh trai tôi, h.a.c.ker đã tra được vị trí của anh ta, ở một quốc gia nhỏ nào đó thuộc Đông Nam Á.
Người của tôi đang tìm cách đưa anh ta ra ngoài.