9
Sắc mặt Dương Sâm u ám đến đáng sợ.
Phía sau cậu ta chính là bố mẹ tôi.
Còn Tần Du thì đang đứng cách đó không xa.
Dương Sâm hạ thấp giọng xuống mức chỉ đủ cho hai đứa nghe thấy: “Chu Nhược, tình cảm của cậu rẻ rúng thế à? Có thể nhanh ch.óng thích người khác như vậy sao?”
Tôi cũng lạnh lùng nhìn cậu ta:
“Chứ sao nữa? Chẳng lẽ tôi phải treo cổ tự t.ử trên cái cây thối tha là cậu à?”
Bố mẹ tôi vốn luôn biết chuyện tôi thích Dương Sâm.
Dương Sâm nghiêng người, nặn ra một nụ cười với mẹ tôi:
“Dì ơi, chính là cậu ta đấy ạ. Cậu ta dụ dỗ Chu Nhược yêu đương khi còn đi học.”
Tôi trợn tròn mắt.
Mẹ tôi nhìn chàng thiếu niên có gương mặt tái nhợt nhưng vẫn dũng cảm bước tới gần kia, khẽ nhíu mày:
“Yêu đương sớm? Tiểu Nhược nhà dì đủ tuổi thành niên rồi mà? Sao thế, thằng bé kia chưa thành niên à?”
Tôi nở một nụ cười ngọt ngào, lập tức đỡ lời: “Cậu ấy còn lớn hơn con hai tháng đấy ạ!”
Mẹ tôi thở phào một hơi, hài lòng nhìn Tần Du đang đứng trước mặt:
“Thế thì có sao đâu chứ?”
Dương Sâm không thể tin nổi: “Dì ơi!”
Tôi lẳng lặng nhìn cậu ta sụp đổ.
Quên chưa nói cho cậu ta biết, sở dĩ mẹ tôi quý cậu ta trước đây là vì mẹ tôi cực kỳ cuồng trai đẹp. Mà đứng trước mặt Tần Du, Dương Sâm coi như bị đo ván hoàn toàn trong vòng một nốt nhạc.
Tần Du đứng phía sau tôi, lễ phép chào hỏi bố mẹ tôi:
“Cháu chào chú, chào dì ạ.”
Mẹ tôi vừa lòng vô cùng, quay sang nháy mắt ra hiệu với tôi:
“Đẹp trai thế cơ à?”
Dương Sâm siết c.h.ặ.t nắm tay, sự đố kỵ lúc này đã thiêu rụi toàn bộ lý trí của cậu ta:
“Dì ơi! Cậu ta bị bệnh đấy! Cậu ta bị bệnh tâm thần, là một đứa tự kỷ! Dì chắc chắn muốn để Chu Nhược ở bên cạnh loại người như thế sao?”
Không khí trong một khắc này hoàn toàn im phăng phắc.
Sắc mặt Tần Du trong nháy mắt trắng bệch không còn một giọt m.á.u.
Máu trong người tôi sôi lên sùng sục, chẳng nói chẳng rằng lao lên phía trước, thẳng tay tát một cú trời giáng vào mặt Dương Sâm!
Tôi đã muốn làm thế này từ lâu lắm rồi, từ lần đầu tiên cậu ta mắng tôi không biết xấu hổ, từ lần đầu tiên cậu ta sỉ nhục Tần Du có bệnh!
“Tôi thấy người có bệnh ở đây là cậu đấy! Cút!”
Dương Sâm ôm một bên má sưng đỏ ngẩng đầu lên, nhưng lúc này không có một ai đứng ra nói đỡ cho cậu ta lấy một lời.
Cậu ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, hậm hực quay người đi thẳng về nhà mình.
Tần Du mặt mày tái mét, có chút luống cuống nhìn tôi.
Tôi lập tức đứng chắn trước người cậu ta, đang định mở lời giải thích với bố mẹ.
Nhưng cậu ta lại chủ động tiến lên một bước, cúi đầu gập người chào thật sâu. Giọng nói của Tần Du run rẩy, thậm chí còn có chút lắp bắp:
“Chú… chú, dì ạ. Bệnh của cháu… sắp khỏi rồi ạ.”
“Căn bệnh này của cháu không hề làm hại ai cả. Cháu thực sự rất thích Nhược Nhược… Cháu sẽ tốt lên, cháu nhất định sẽ đối xử thật tốt với cậu ấy.”
Hốc mắt tôi bỗng chốc nóng lên.
Bố mẹ tôi không nói thêm gì nữa.
Tần Du ra về với khuôn mặt vẫn còn chưa hoàn hồn.
Tôi vỗ nhẹ vào vai cậu ta, nhân cơ hội lại hôn trộm một cái, mãn nguyện nhìn Tần Du đỏ chín mặt như tôm luộc:
“Không sao đâu, chuyện của bố mẹ cứ để tôi lo.”
Tôi quay người đi vào nhà.
Mẹ tôi đang ngồi ở phòng khách, khẽ day day thái dương: “Nhược Nhược, không phải bố mẹ không đồng ý. Nhưng nếu con yêu một người bình thường, con sẽ vui vẻ hơn nhiều so với việc ở bên một người có chướng ngại tâm lý…”
Mẹ đã cố gắng dùng những từ ngữ uyển chuyển nhất có thể.
Tôi biết mẹ cũng chỉ muốn tốt cho tôi mà thôi.
Tôi gật gật đầu: “Con thích cậu ấy, mẹ ạ. Lúc mới quen con, cậu ấy thậm chí còn chẳng chịu mở miệng nói câu nào.”
“Mẹ xem, hôm nay cậu ấy đã nói nhiều với bố mẹ như thế, con tin là cậu ấy sẽ sớm tốt lên thôi.”
Mẹ tôi khẽ thở dài rồi gật đầu, rốt cuộc cũng không phản đối nữa.
10
Tôi không ngờ Tần Du lại hành động nhanh đến thế.
Ngay đêm hôm đó, cậu ta đã gửi tin nhắn cho tôi: 【 Ngày mai tôi cùng tài xế qua đón cậu. Cậu có thể cùng tôi về nhà ăn một bữa cơm được không? Bố mẹ tôi muốn gặp cậu. 】
Ngồi trên xe, tôi căng thẳng đến mức bóp c.h.ặ.t lấy tay Tần Du, để lại trên đó từng dấu tay đỏ ửng.
Tần Du đặt tay lên cổ tay tôi. Cậu ta vốn không biết an ủi người khác, chỉ bảo: “Cậu rất tốt, tất cả mọi người đều sẽ thích cậu.”
Trong một phút thoáng chốc, tôi bỗng nhớ lại cái lần cậu ta từng xụ mặt lạnh lùng mắng tôi “không biết xấu hổ”. Chẳng hiểu sao, nghĩ đến đấy tôi lại không còn căng thẳng nữa.
Tôi từng tưởng tượng ra rất nhiều viễn cảnh.
Ví dụ như bố mẹ Tần Du cao cao tại thượng, lạnh lùng liếc xéo tôi. Hoặc nhân lúc Tần Du không chú ý, mẹ cậu ta sẽ ném thẳng một tấm séc vào mặt tôi rồi bảo: Hãy cầm lấy tiền và rời xa con trai tôi...
Thế nhưng khi xe tiến vào trong sân, tôi vẫn bị dọa cho ngốc luôn tại chỗ.
Bố mẹ Tần Du đứng thành hai hàng cùng đám người hầu trong nhà, ai nấy đều diện trang phục đỏ rực rỡ, trông cứ như đang đi dự đám cưới của ai vậy. Chị gái hoa khôi của cậu ta đứng chính giữa, hai tay giơ cao một tấm biểu ngữ thật lớn: “Nhiệt liệt hoan nghênh Chu Nhược tiểu thư - vị cứu tinh của Tần gia đến thăm nhà.”
“Nhà?”
Khóe miệng tôi giật giật. Căn biệt thự to đùng đùng, trang hoàng xa hoa lộng lẫy thế này mà gọi là nhà á?
Mẹ Tần Du lao đến nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, kích động đến mức nước mắt lưng tròng, suýt chút nữa là quỳ sụp xuống trước mặt tôi:
“Tiểu Nhược à! Con nhất định phải ở bên cạnh A Du nhà bác thật tốt nhé!”
“Con không biết mấy năm nay bác đã tìm cho nó bao nhiêu bác sĩ tâm lý, tìm bao nhiêu người bạn cùng trang lứa đâu. Bất kể nam hay nữ, mấy đứa nhỏ đó cứ ở cạnh A Du chưa quá một tuần là đã chạy mất dép rồi!”
“Chỉ có con...” Mẹ cậu ta khựng lại một chút, “...một cô bé kiên cường, cứng cỏi và thú vị như con mới có thể mở cửa trái tim của A Du thôi!”
Khóe miệng tôi lại giật giật lần nữa.
Dì ơi, thật ra từ bác muốn nói lúc nãy là "đứa mặt dày không biết xấu hổ" như con mới chịu nổi cậu ta đúng không? Nhưng tôi cũng chẳng thèm bực mình, dù sao đoạn tình cảm này đúng là do tôi "vào nhà cướp bóc" mà có được thật.
Không lâu sau đó, nhà Dương Sâm chuyển đi nơi khác.
Một hôm, tôi vừa buôn điện thoại với Tần Du vừa đi ra khỏi nhà vì bố bảo xuống lầu đổ rác hộ. Vừa đẩy cửa ra, tôi đã chạm mặt Dương Sâm đang dọn đồ đạc.
Tôi hơi khựng lại, cậu ta dạo này gầy đi trông thấy. Ánh mắt cậu ta dừng lại trên mặt tôi vài giây, đáy mắt đong đầy một nỗi bi thương mà tôi không cách nào hiểu nổi.
Tôi xách túi rác tiếp tục đi xuống lầu. Phía sau đột nhiên vang lên tiếng của Dương Sâm: “Chu Nhược.”
Tôi quay đầu lại.
Dương Sâm đứng ở phía trên bậc cầu thang, vẫn ở vị trí cao cao tại thượng giống như bao nhiêu lần tôi từng ngước nhìn cậu ta trước đây, nhưng có điều gì đó đã hoàn toàn thay đổi. Cậu ta hơi cúi đầu, giọng nói run run:
“Xin lỗi cậu... Nếu như tôi sớm nhận ra tình cảm của mình, nếu như tôi không dùng những lời lẽ tổn thương kia để sỉ nhục cậu... liệu cậu có tiếp tục thích tôi nữa không?”
Tôi khẽ nở một nụ cười, lắc đầu với cậu ta rồi xoay người đi thẳng xuống lầu.
Trong điện thoại, giọng Tần Du bỗng trầm xuống vài phần:
“Cậu đã hứa với tôi là không được nói chuyện với cậu ta rồi cơ mà.”
Tôi khẽ "chậc" một tiếng: “Tôi có mở mồm nói lời nào đâu?”
Cậu ta hít một hơi thật sâu: “Chuyển tiền.”
Hửm?! Sao cậu ta lại biết chuyện tiền hồi đó? Cái này mà cũng quản nữa hả?!
Tôi trợn tròn mắt, "công chúa" Tần dạo gần đây có phải là đang được nuông chiều sinh hư quá rồi không. Lúc này tôi mới chợt nhớ ra, hồi mới làm bạn cùng bàn chưa được bao lâu, cậu ta từng chuyển khoản cho tôi một số tiền lớn, giao kèo không cho tôi nói chuyện với Dương Sâm. Hóa ra ngay từ lúc cậu ta còn chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi, cậu ta đã biết cách đ.á.n.h dấu chủ quyền rồi.
“Tần Du này, cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào thế?”
Tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ không trả lời câu hỏi này. Nhưng đầu dây bên kia im lặng mất hai giây, rồi một giọng nói mang theo tiếng cười ấm áp, ôn nhu vang lên:
“Từ cái nhìn đầu tiên khi tôi ngẩng đầu lên xem cậu. Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi trên bàn học, và tôi đột nhiên có cảm giác rất muốn mở miệng nói chuyện với cậu.”
-Hoàn-