Trên đường đi giao đồ ăn, tôi bị cô bạn thân cùng xuyên không với mình – Chu Hinh – kéo tới một buổi đấu giá, nói là để tôi được mở rộng tầm mắt.
Vừa bước qua cửa, tôi đã nhìn thấy người bạn trai trước đây còn đang phụ hồ ngoài công trường của tôi giơ tay đấu giá một chiếc vòng ngọc trị giá năm triệu.
Tôi suýt nữa tưởng mình nhận lầm người, nhưng ngay sau đó đã bị Chu Hinh véo mạnh vào tay.
Cô ấy chỉ về phía người đàn ông tuấn tú đang cúi đầu đeo dây chuyền cho một cô gái, nghẹn đến mức không thốt nên lời.
Dáng vẻ khác thường của hai chúng tôi nhanh chóng thu hút ánh mắt của những người xung quanh.
“Nhìn kìa, đó chẳng phải là con chim hoàng yến được Cận thiếu – Cận Trác Quân nuông chiều nhất mấy năm nay sao? Chu Hinh đó!”
“Nuông chiều cái gì, chẳng qua chỉ là thế thân mà thôi. Bạch Nguyệt Quang về nước rồi, cô ta còn không biết đường nhường chỗ à?”
“Cũng phải, nữ thần Bạch Thu Nguyệt vừa quay về, ngay cả cậu Lâm ‘giả nghèo’ cũng chẳng cần diễn tiếp nữa!”
“Không biết giữa Cận thiếu và cậu Lâm, nữ thần Bạch sẽ chọn ai nhỉ?”
Cận Trác Quân và Lâm Hạo Phong – một người là bạn trai của Chu Hinh, một người là bạn trai của tôi.
Chúng tôi từng ngây thơ cho rằng sau khi xuyên đến thế giới này, cuối cùng cũng gặp được tình yêu thật sự.
Không ngờ, tôi chỉ là trò tiêu khiển khi thiếu gia giả nghèo Lâm Hạo Phong thấy nhàm chán.
Còn bạn thân tôi, cũng chẳng qua là cái bóng mà Cận Trác Quân tìm về để thay thế một người khác.
Tôi cố ghìm bàn tay đang run rẩy, ôm lấy Chu Hinh đã khóc đến ướt mặt.
“Đừng khóc, đừng khóc nữa, thanh tiến độ sắp đầy rồi.”