Biết rõ Thôi Trác đang nhìn mình.

Nhưng nàng lại không biết phải giải thích thế nào.

Đúng lúc đang thấp thỏm bất an.

Trong tầm mắt nàng bỗng xuất hiện một bàn tay thon dài như ngọc.

Ngay sau đó.

Bờ môi chợt cảm thấy mát lạnh.

Đầu ngón tay của Thôi Trác không nặng không nhẹ đặt lên khóe môi nàng.

Lý Đình Diên giật mình co người lại.

Ngẩng đầu nhìn chàng với ánh mắt đầy kinh ngạc.

Đôi môi đỏ mọng ướt át của thiếu nữ hơi hé mở.

Nơi khóe môi còn vương một giọt cháo trắng đặc sệt.

Chiếc cổ trắng ngần mảnh mai không ngừng khẽ chuyển động theo động tác nuốt nước bọt.

Hơi thở của Thôi Trác bỗng trở nên nặng nề.

Gân xanh nơi cổ cũng khẽ giật mạnh hai lần.

A...”

Lý Đình Diên bị chiếc ban chỉ lạnh ngắt trên ngón cái của chàng cấn vào môi đến phát đau.

Nàng không khỏi nhíu mày.

Huynh trưởng...”

Nàng khẽ gọi, cẩn trọng đến mức gần như không nghe thấy.

Thôi Trác khẽ cười.

Thu hồi ánh mắt.

Không nhanh không chậm lau đi vệt cháo nơi khóe môi nàng.

Sau đó chàng rũ mắt.

Từng chút từng chút lau sạch phần cháo dính trên đầu ngón tay vào khăn tay.

Ánh mắt Lý Đình Diên cũng vô thức dõi theo động tác của chàng, chậm rãi cúi xuống.

Khi nhìn rõ chiếc khăn trong tay chàng, đồng t.ử Lý Đình Diên đột nhiên co rút lại vì kinh hãi.

Chiếc khăn đó...

Chiếc khăn đó có màu sắc và hoa văn giống hệt chiếc khăn nàng đ.á.n.h rơi ba năm trước!

Thôi Trác chậm rãi lau sạch cháo dính trên đầu ngón tay.

Dường như nhận ra sự khác thường của nàng, chàng khẽ nâng mí mắt, nhướng mày hỏi:

Sao vậy? Muội muội nhận ra chiếc khăn này sao?”

Sắc mặt Lý Đình Diên thoắt cái trắng bệch.

Trong nháy mắt, nàng hoảng loạn đến mức không biết phải làm sao.

Ta... ta... không... ta...”

Chiếc khăn này là một cố nhân tặng ta từ ba năm trước. Muội muội nhìn kỹ xem, chẳng lẽ vị cố nhân ấy đã trộm khăn tay của muội?”

Khóe môi Thôi Trác mang theo ý cười.

Nhưng ý cười ấy lại chẳng hề chạm tới đáy mắt.

Đôi mắt chàng chăm chú nhìn nàng.

Chậm rãi đưa chiếc khăn tới trước mặt nàng.

Một làn gió nhẹ chẳng biết từ đâu thổi tới.

Chiếc khăn khẽ lay động trước mắt Lý Đình Diên.

Tựa như đang cố ý khiêu khích nàng.

Bầu không khí lúc này khó lòng phân rõ là ám muội hay đối đầu.

Trong tai Lý Đình Diên chỉ còn lại tiếng tim mình đập liên hồi.

Nàng dè dặt nhìn Thôi Trác một cái.

Sau đó cực kỳ chậm rãi, cực kỳ cẩn thận chuyển ánh mắt sang chiếc khăn.

Nàng tỉ mỉ nhìn khắp từng góc một.

Không bỏ sót bất kỳ chỗ nào.

Nhìn rõ chưa?”

Giọng điệu Thôi Trác đầy ẩn ý.

Đôi vai Lý Đình Diên lập tức thả lỏng.

Nàng âm thầm thở phào một hơi.

Huynh trưởng hiểu lầm rồi. Đình Diên chưa từng có chiếc khăn như thế này.”

Nàng nhìn rất rõ bốn góc chiếc khăn.

Trên đó không có chữ “Diên” do chính tay nàng thêu.

Có lẽ đây chỉ là vật của nữ t.ử nào đó tặng Thôi Trác.

Còn chiếc khăn của nàng...

Chắc hẳn đã thất lạc trên đường rời kinh thành từ lâu rồi.

Nghĩ tới đây, tảng đá trong lòng Lý Đình Diên cuối cùng cũng được đặt xuống.

Thần sắc trên mặt cũng dịu đi không ít.

Thôi Trác liếc nàng một cái.

Khẽ “ồ” một tiếng.

Giọng điệu dường như cố ý.

Ta nghĩ cũng không phải của muội.”

Đây là khăn một vị biểu muội trong tộc tặng ta khi còn ở tổ trạch Vân Châu ba năm trước.”

Nói xong, chàng tiện tay ném chiếc khăn lên bàn.

Đã bẩn rồi, không cần nữa cũng được.”

Lý Đình Diên không lên tiếng.

Trong phòng im lặng một lúc lâu.

Cuối cùng nàng ngẩng đầu nhìn chàng, do dự mở miệng:

Chuyện của Lý Văn Chính lần này là do Đình Diên tự ý hành động.”

Suýt nữa lại khiến Thôi phủ bị liên lụy.”

Xin huynh trưởng trách phạt.”

Nàng đã nghĩ thông rồi.

Lần này Thôi Trác tức giận.

Có lẽ cũng giống lần trước.

Là vì nàng tự mình quyết định, lại gây thêm phiền phức cho Thôi phủ.

Nghĩ kỹ thì cũng phải thôi.

Kể từ ngày bước chân vào Thôi phủ.

Nàng đã gây biết bao nhiêu chuyện cho chàng, cho Thôi gia.

Mà giữa nàng và chàng vốn chẳng có tình cảm gì sâu đậm.

Nếu không phải Thôi phu nhân và Thôi Nguyệt Dao nhất quyết muốn nhận nàng làm người một nhà.

Thôi Trác cũng chưa chắc đã đồng ý.

Là người quản lý cả Trấn Quốc Công phủ rộng lớn.

Đối mặt với một người hết lần này đến lần khác gây phiền phức cho phủ đệ.

Không tức giận mới là chuyện lạ.

Thật sự tự nguyện nhận phạt sao?”

Trong cổ họng Thôi Trác tràn ra một tiếng cười khẽ.

Dường như chỉ đến lúc này.

Tâm trạng của chàng mới thật sự tốt lên đôi chút.

Lý Đình Diên mím môi.

Hai tay dưới tay áo âm thầm siết c.h.ặ.t.

Nàng gật đầu.

Tư thái cung kính nghiêm chỉnh.

Đình Diên tự nguyện nhận phạt.”

Cũng được.”

Thôi Trác khẽ gật đầu.

Chàng đứng dậy.

Từ trên cao nhìn xuống nàng.

Trước hết dưỡng cho khỏe thân thể đã.”

Còn chuyện trách phạt...”

Ánh mắt chàng lướt qua đôi môi vừa khôi phục chút huyết sắc rồi lại trở nên tái nhợt của nàng.

Không vội.”

Huynh trưởng!”

Lý Đình Diên gọi với theo Thôi Trác khi chàng sắp bước ra khỏi cửa.

Thôi Trác quay đầu nhìn lại.

Nàng ngẩng đầu đối diện với ánh mắt chàng.

Lần này... đa tạ huynh.”

Thôi Trác nhìn nàng hồi lâu.

Rồi khẽ cười nhạt.

Khó có được.”

Chàng không nói rõ khó có được điều gì.

Nhưng gò má Lý Đình Diên lại hơi nóng lên.

Từ ngày tới Thôi gia.

Không phải chàng giúp nàng thì cũng là thay nàng thu dọn hậu quả.

Vậy mà nàng hết lần này tới lần khác chất vấn chàng.

Hết lần này tới lần khác hiểu lầm chàng.

Không bao lâu sau khi Thôi Trác rời đi.

Vân Xảo bước vào phòng.

Có lẽ Thôi Trác đã căn dặn nàng ấy từ trước.

Cho nên nàng ấy không hỏi Lý Đình Diên có muốn dùng bữa hay không.

Chỉ hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu.

Rồi cười nói:

Hôm nay thời tiết đẹp lắm.”

Nô tỳ cùng cô nương ra ngoài đi dạo một chút nhé?”

Lúc này Lục Thừa Tiêu và Vân Hương vẫn chưa trở về.

Có lẽ tiểu gia hỏa kia từ lâu đã quên mất chuyện mang kẹo sữa bò cho nàng.

Không biết lại chạy đi chơi ở đâu rồi.

Lý Đình Diên nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ.

Khẽ gật đầu.

Cũng được.”

Bát cháo đầy vừa rồi đã khiến nàng no căng.

Ra ngoài phơi nắng, thuận tiện tiêu thực một chút cũng không tệ.

Bên kia.

Thôi Trác vừa trở về Tùng Nguyệt Cư.

Tiêu Vân lặng lẽ đi theo phía sau.

Chủ t.ử.”

Lý Văn Chính đã tỉnh lại.”

Hắn đã khai hết mọi chuyện năm xưa từng làm với Lý cô nương.”

Bước chân Thôi Trác khựng lại.

Ánh mắt chàng dừng trên phong thư Tiêu Vân đưa tới.

Hàng mi rũ thấp che khuất toàn bộ cảm xúc nơi đáy mắt.

Một lúc lâu sau.

Chàng mới đưa tay nhận lấy.

Những ngón tay trắng như ngọc khẽ vuốt qua góc phong thư.

Nhưng lại không lập tức mở ra.

Mà trực tiếp cất đi.

Vậy... còn Lý Văn Chính?”

Tiêu Vân thấp giọng hỏi.

Ánh mắt Thôi Trác tối lại.

Giọng nói lạnh như băng tuyết:

Kéo hắn đi cho ch.ó ăn.”

----------------------------------------------------------

Chương 5: Chương 85 - Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 3 (stt3) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia