Thôi Trác nhìn nàng.
Thần sắc thong dong bình thản.
“
Là phần thưởng.”
“
Cũng là hình phạt.”
Nói xong.
Chàng nâng chén trà lên.
Dùng nắp gạt nhẹ lớp bọt trà nổi bên trên.
Rồi chậm rãi nhấp một ngụm.
Lý Đình Diên sững người.
Đôi môi khẽ hé mở.
Ngạc nhiên nhìn chàng.
Là phần thưởng...
Cũng là hình phạt?
Một lúc sau.
Nàng mới đột nhiên nhớ lại.
Ngày trước khi tự ý ra tay với Lý Văn Chính.
Nàng từng nói mình cam tâm nhận phạt.
Chỉ là...
Chuyện này thì liên quan gì đến hình phạt?
Dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng nàng.
Thôi Trác lúc này mới chậm rãi đặt chén trà xuống.
Hai tay đặt lên đầu gối.
Ngón trỏ khẽ gõ một cái.
“
Muội chỉ có ba tháng.”
“
Nếu trong ba tháng này kinh doanh thuận lợi.”
“
Một nửa lợi nhuận sẽ thuộc về muội.”
“
Nửa còn lại nộp vào công trung.”
“
Coi như tiền công cho những tá điền tham gia đào kênh dẫn nước.”
“
Nhưng...”
Thôi Trác ngừng lại.
Ánh mắt dừng trên gương mặt nàng.
“
Nếu sau ba tháng.”
“
Ngọc Lâm Các vẫn kinh doanh không có khởi sắc.”
“
Vậy từ đó về sau.”
“
Muội phải an phận thủ thường ở trong phủ.”
“
Chuyên tâm học lễ nghi.”
“
Không được tùy tiện ra ngoài nữa.”
“
Cho đến khi...”
Chàng dừng lại một chút.
Sau đó hơi nghiêng người về phía trước.
Nhìn thẳng vào mắt nàng.
Từng chữ từng chữ chậm rãi thốt ra:
“
Xuất giá.”
Nụ cười trên môi Lý Đình Diên lập tức cứng lại.
Niềm vui vừa mới lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cảm giác lâng lâng như đang bay lên.
Trong khoảnh khắc bị câu nói ấy dập tắt hoàn toàn.
Giống như ngọn lửa vừa mới bùng cháy.
Đột nhiên bị một chậu nước lạnh tưới xuống.
Chỉ còn lại vài đốm lửa tàn.
Yếu ớt chớp tắt trong bóng tối.
Lý Đình Diên âm thầm bấm mạnh đầu ngón tay vào lòng bàn tay.
Cơ hội tốt như vậy.
Nàng tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Nếu chỉ dựa vào Thôi gia.
Mặc dù Thôi phu nhân yêu thương nàng.
Nhưng nàng và Lý Hoài Sơn cả đời vẫn chỉ có thể sống nhờ hơi thở của người khác.
Huống hồ.
Nàng biết rất rõ.
Thôi Trác từ trước tới nay luôn nghiêm khắc với nàng.
Nếu nàng không nhận lấy chuyện này.
Vậy kết cục rất có thể vẫn sẽ bị chàng nhốt trở lại trong phủ.
Đến lúc đó.
Cuộc sống sau này của nàng sẽ gian nan thế nào.
Nghĩ thôi cũng đủ hiểu.
Lý Đình Diên âm thầm hạ quyết tâm.
Đây là quân bài duy nhất giúp nàng xoay chuyển vận mệnh.
Nàng nhất định phải nắm lấy bằng mọi giá.
“
Xem ra đã quyết định rồi?”
Thôi Trác chậm rãi tựa người về sau.
Tựa lưng vào thành ghế.
Hơi ngẩng cằm lên.
Hàng mi rũ xuống nhìn nàng.
Lý Đình Diên nhìn thẳng vào mắt chàng.
Dùng sức gật đầu.
“
Ta quyết định rồi.”
“
Ta nhận.”
“
Được.”
Thôi Trác mỉm cười nói:
“
Hôm nay trời đã muộn.”
“
Ngày mai vào giờ Mùi, ta sẽ đích thân về phủ đón muội tới cửa hàng.”
Lý Đình Diên siết c.h.ặ.t quyển sổ sách trong tay.
Nghiêm túc gật đầu.
Sau đó, nàng liền ngồi trên xe ngựa mở sổ sách ra xem.
Ít nhất trước khi tới Ngọc Lâm Các vào ngày mai, nàng phải hiểu rõ tình hình kinh doanh cùng doanh thu gần đây của cửa hàng tơ lụa này.
Ánh mặt trời dần dần xuyên qua lớp cửa sổ sa mỏng rồi dịch chuyển về phía tây.
Cuối cùng lại rơi xuống vành tai trắng hồng mềm mại của thiếu nữ.
Dưới ánh chiều tà, vành tai ấy nhuộm một màu hồng nhạt.
Trông vô cùng đáng yêu.
Ngón trỏ của Thôi Trác khẽ gõ hai cái lên mép bàn.
“
Muội dường như... rất ít khi đeo khuyên tai?”
Lý Đình Diên đang chăm chú xem sổ sách, nghe vậy liền kinh ngạc ngẩng đầu.
Dường như nàng không hiểu vì sao Thôi Trác lại đột nhiên hỏi như vậy.
Nghĩ một lát, nàng thành thật đáp:
“
Ngày thường ta hay quên mất.”
“
Có khi ra ngoài, Vân Hương và Vân Xảo sẽ giúp ta chuẩn bị.”
“
Hôm nay...”
Nàng ngập ngừng.
Hôm nay là Thôi Trác trực tiếp tới Thanh Ninh Uyển gọi nàng đi.
Cho nên nàng căn bản không có thời gian sửa soạn.
Thôi Trác hiểu ra.
Khẽ cười một tiếng.
“
Lại đây một chút.”
Đầu mày Lý Đình Diên khẽ nhíu lại, gần như không thể nhận ra.
Mặc dù nàng đã cố gắng che giấu.
Nhưng Thôi Trác vẫn nhìn thấy tia cảnh giác thoáng hiện trong mắt nàng.
Thôi Trác coi như không biết.
Chỉ lẳng lặng nhìn nàng.
Cũng không hề thúc giục.
Vị trí Thôi Trác ngồi là chỗ chủ tọa đối diện cửa xe ngựa.
Lý Đình Diên ngồi phía bên phải chàng.
Ở giữa hai người còn có một chiếc bàn nhỏ.
Một lát sau.
Dưới ánh mắt chăm chú của chàng.
Lý Đình Diên lại là người không chịu nổi trước.
Nàng đặt quyển sổ xuống.
Rồi từng chút từng chút một.
Lén lút dịch người sang phía chàng.
Nhìn bộ dạng cẩn thận dè dặt ấy của nàng.
Thôi Trác không khỏi bật cười.
“
Lý Đình Diên.”
“
Nếu không phải ta từng tận mắt nhìn thấy dáng vẻ lần trước muội khiến Thẩm Trú nghẹn lời không nói nổi một câu.”
“
Chỉ sợ thật sự sẽ cho rằng muội là một cô nương ngoan ngoãn, yên tĩnh và nhát gan.”
Sắc mặt Lý Đình Diên lập tức đỏ bừng.
Nàng cũng chẳng còn tâm trí giữ vẻ dè dặt nữa.
Quay đầu nhìn Thôi Trác.
Khẽ nhíu mày nói:
“
Là huynh ấy vô lại trước!”
“
Ừm?”
Khóe môi Thôi Trác mang theo ý cười nhàn nhạt.
Hơi nhướng mày.
Lý Đình Diên ngẩn người.
Ngay sau đó mới chợt nhận ra mình đã mắc bẫy của chàng.
Vừa rồi vì quá kích động.
Nàng bất giác dịch lại gần chàng hơn.
Lúc này khoảng cách giữa hai người...
Chỉ còn cách nhau một chiếc bàn nhỏ rộng chưa tới nửa cánh tay.
Lý Đình Diên bỗng hoàn hồn.
Nàng mím môi.
Định giả vờ như không có chuyện gì xảy ra rồi lặng lẽ ngồi trở lại vị trí cũ.
Không ngờ.
Tay của Thôi Trác đã nhanh hơn một bước.
“
Đừng động.”
Giọng nói của nam nhân trầm thấp.
Mang theo chút khàn khàn mơ hồ.
Êm tai như tiếng đàn quý giá.
Nhưng lại chứa đựng sự áp chế khiến người khác không thể chống lại.
Thân thể Lý Đình Diên lập tức cứng đờ.
Nàng còn chưa kịp phản ứng.
Ngón tay của Thôi Trác đã chạm lên vành tai nàng.
Trong khoảnh khắc ấy.
Vành tai bên trái như bị thiêu cháy.
Nàng cố gắng kiềm chế l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng dồn dập.
Tất cả nhịp đập trong cơ thể.
Tựa như đều hội tụ về nơi bị chàng chạm tới.
Chàng không hề mở miệng.
Cũng chưa từng hỏi nàng một câu liệu có thể chạm vào nàng hay không.
Cứ như vậy.
Dùng hai ngón tay nhẹ nhàng giữ lấy thùy tai nhỏ nhắn của nàng.
Lý Đình Diên lén liếc nhìn sang.
Ánh chiều tà rơi vào đôi mắt màu hổ phách của Thôi Trác.
Phản chiếu sự chăm chú nơi đáy mắt chàng.
Ánh mắt ấy từ đầu đến cuối đều tập trung trên vành tai nàng.
Không hề lệch đi nửa phần.
Động tác nơi đầu ngón tay mang theo sự cẩn thận và tinh tế khó diễn tả.
Phía sau Thôi Trác.
Chồng kinh sử t.ử tập cùng gia huấn tộc quy vốn được xếp ngay ngắn.
Bởi động tác của chàng mà nghiêng ngả rồi rơi xuống.
Nhưng chàng đến liếc nhìn một cái cũng lười.
Chỉ để mặc màu mực đen sâu thẳm nơi đáy mắt cuộn trào.
Chăm chú nhìn nàng.
Hàng mi rũ thấp.
Khiến khí chất vốn thanh nhã của chàng lại pha thêm vài phần nguy hiểm khó nói thành lời.
----------------------------------------------------------