Cung Lâm Kiếm Thanh

Chương 1: Tựa: Phất Hoa

Tương truyền, từ hơn ngàn năm trước, ở phương Đông có một cổ quốc tên Vân Phong. Phía đông giáp Mật Lâm, phía tây kề Vân Xuyên. Mây khói quấn quýt tựa tiên cảnh, oanh ca yến vũ, cảnh sắc đẹp như chốn bồng lai. Đầu xuân, khói dài tan đi, bách tính trong thành an lạc, chính sự thanh minh, khiến bao kẻ tu tiên dừng chân lưu luyến, về sau các môn phái tu tiên lần lượt lập nên.

Triều đình và tiên môn cùng tồn tại, thật là chuyện lạ. Kẻ thuyết thư trong quán trà chậm rãi xòe quạt, thong thả kể.

Khán giả bên dưới ném mấy đồng tiền lên bàn, ồn ào bảo: "Mở đầu thế này nơi nào chẳng có, nghe đến phát chán rồi! Kể chuyện gì mới mẻ xem nào!"

Kẻ thuyết thư liền gấp quạt lại, gõ thước kinh đường một tiếng, cười mà kể.

Nói đến bách gia tiên môn của Vân Phong quốc, nổi danh nhất phải kể đến Phất Hoa Phường — nơi nức tiếng với thuật rèn binh khí.

Lạ ở chỗ, Phất Hoa Phường thuở ban đầu chỉ là một xưởng rèn binh khí, nhưng thứ họ tạo ra món nào cũng có thể xưng là thần binh lợi khí. Thậm chí còn có lời đồn rằng thuật rèn của Phất Hoa Phường vốn do tiên nhân truyền lại.

Những binh khí được rèn thành đều cắm trên Vạn Khí Sơn. Bề ngoài chúng chẳng có gì khác thường, nhưng sâu bên trong, mỗi món lại ẩn chứa một tia hồn phách của con người. Thần khí chẳng phân thiện ác, chỉ nhận người hữu duyên. Mà người được thần khí nhận chủ, tu vi tăng tiến cực nhanh. Vì vậy, Phất Hoa Phường ngày một lớn mạnh, không biết bao nhiêu năm sau, phường chủ năm nào cũng dần trở thành tông chủ một phương.

Trải qua hàng trăm năm, thuật rèn binh khí của Phất Hoa Phường được đời đời truyền thừa. Thế nhưng bí mật ẩn sau đó, ngoài tông chủ cùng đệ t.ử đích truyền được người lựa chọn, không một ai hay biết.

Đám khán giả bên dưới lập tức cười khẩy, lục tục đứng dậy toan đi.

Ấy, ấy! Chư vị chớ vội đi! Có chuyện đấy, có chuyện đấy!

Mà nói đến đệ t.ử đích truyền, còn nổi danh hơn cả Phất Hoa Phường, chính là hai vị đệ t.ử đích truyền của đương nhiệm tông chủ Phất Hoa Phường, Dịch Phương Quần: Cố Huyền Thanh và Tạ Lâm Tuyên.

Người trước là sư huynh, người sau là sư đệ, đồng môn hơn mười năm. Hai người mỗi ngày khổ học khổ luyện, một người dùng cung, một người dùng kiếm, xưa nay vô cùng ăn ý, phối hợp kín kẽ, gần như không chút sơ hở.

Nhưng chỉ mấy lời ấy vẫn chưa đủ để hình dung.

Hai người từng trong một đêm truy bắt ba con ác quỷ vô cùng khó chơi. Ác quỷ hành tung quỷ quyệt, lại thao túng phàm nhân làm khôi lỗi, khiến họ từ bốn phía lao đến tập kích. Tạ Lâm Tuyên trước tiên nhìn thấu quỹ đạo hành động, Cố Huyền Thanh liên tiếp ba mũi tên đóng con khôi lỗi lên tường, Tạ Lâm Tuyên lập tức tụ linh lực nơi mũi kiếm, một kiếm xuyên thẳng quỷ tâm.

Đúng vậy, cứ thế mà xong. Đơn giản đến mức chẳng còn gì để kể.

Thế là trong dân gian truyền ra câu "ba mũi tên một thanh kiếm, vạn quỷ tuyệt đường".

Mà hai người càng đại triển thân thủ trong đại hội tỷ võ. Ở phần tỷ thí cá nhân, hai người lần lượt chiếm hai vị trí đầu; đến phần tỷ thí đôi, họ càng một đường toàn thắng. Người xem bên dưới hỏi họ vì sao bước lên con đường tu tiên.

Hai người thu binh khí lại, dùng linh lực viết bốn chữ lớn lơ lửng giữa không trung:

Thủ hộ thiên hạ.

Đây chính là đệ t.ử Phất Hoa Phường, đây chính là Phất Hoa Phường. Từ đó, hai người cùng chư tiên môn, thủ hộ Vân Phong năm này qua năm khác.

Hết rồi? Hết rồi. Rồi tên thuyết thư không ra gì ấy bị khán giả đ.á.n.h cho một trận, ôm đầu chạy trối c.h.ế.t.

Thủ hộ thiên hạ, khuông phò chính nghĩa, cứu tế bách tính, lẽ nào không phải một câu chuyện đầy chí khí? Kẻ thuyết thư hỏi vậy.

Khán giả đáp: Họ nói, đó là nghĩa vụ của họ, không làm mới là có vấn đề!

Kẻ thuyết thư ấy chạy rồi, câu chuyện truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ Vân Phong quốc để ta kể vậy.

Nào ngờ ngày tháng yên bình chẳng được bao lâu. Chỉ trong một năm, tông chủ Phất Hoa Phường đột ngột qua đời, oán linh trên Vạn Khí Sơn đồng loạt bạo khởi. Kết giới ngăn cách hai giới nhân — ma xuất hiện khe nứt, đại quân Ma tộc thừa cơ tràn vào Vân Phong.

Chư tiên môn dốc sức chống cự nhưng vẫn không sao ngăn nổi. Chiến hỏa lan khắp nơi, m.á.u nhuộm chiến trường, thi cốt chất chồng. Đến cả mấy vạn bách tính trong thành cũng lần lượt hóa thành cương thi, mất sạch thần trí.

Cố Huyền Thanh lĩnh chức tướng quân trong triều, cùng phó tướng Tạ Lâm Tuyên trên chiến trường dốc hết sức lực, chỉ vì thủ hộ thiên hạ, mở một con đường sống cho kẻ chưa c.h.ế.t. Nhưng cuối cùng, họ trơ mắt nhìn sư trưởng và đồng môn lần lượt bị xé nát, gặm nhấm. Tạ Lâm Tuyên trọng thương ngã xuống, đến khi Cố Huyền Thanh nhận ra thì đã không còn kịp cứu. Còn Cố Huyền Thanh, thân trúng mấy mũi tên, cuối cùng cũng bỏ mạng giữa chiến trường.

Gia quốc tiêu vong, Vân Phong từ đó hóa thành tro bụi. Trời đất đảo nghiêng, ranh giới giữa nhân gian và Ma giới cũng chẳng còn phân minh.

Mấy trăm năm sau, một tiểu khất cái kể lại chuyện xưa như thế, cười mà như không, rồi lặng lẽ biến mất giữa dòng người.

……

"..."

Lạnh quá.

Đau.

Cố Huyền Thanh nghĩ vậy.

Mũi tên hình như vẫn còn cắm trên người.

"..."

Ta... chắc là c.h.ế.t rồi.

"Ầm ầm ——"

Một luồng sáng trắng ch.ói lòa x.é to.ạc bóng tối.

...

...

Hình như có tiếng ai gào lên thê thiết.

Sau đó xảy ra chuyện gì... hắn không còn nhớ nữa.

"..."

Đừng khóc, quên đi.

Hắn gắng gượng nở một nụ cười.

Khép mắt lại.