Khi tôi đến bệnh viện, cô ta vẫn đang ở trong phòng phẫu thuật.
Đứa bé bị sinh non.
Được đưa thẳng vào ICU.
Còn cô ta băng huyết, vẫn đang cấp cứu.
Tình trạng của Chu Hằng tốt hơn một chút.
Chiếc vòng tay anh ta mua lại từ tôi áp ngay trước tim, giúp anh ta chặn được một phần lực va chạm.
Ít nhất giữ được mạng.
Nhưng chân phải của anh ta bị thanh chắn thép gỉ đ.â.m xuyên.
Nhiễm trùng uốn ván nghiêm trọng.
Muốn sống, chỉ còn cách cắt cụt.
Tôi không bất ngờ.
Tất cả chuyện này đều nằm trong dự đoán của tôi.
Thậm chí, tôi còn không hài lòng lắm.
Tôi quay sang bảo thư ký của Chu Hằng dẫn tôi đi xem đứa bé.
Anh ta ấp úng mãi.
Mãi đến khi tôi nhìn thấy bên trong l.ồ.ng ấp, tôi mới hiểu vì sao anh ta do dự.
28
Đó là một đứa bé mắc hội chứng Down.
Đôi mắt màu xanh lam.
29
Khi Chu Hằng tỉnh lại, tôi đang ngồi trên ghế sofa đọc báo.
Không biết anh ta đã nhìn tôi bao lâu.
Tôi cất điện thoại, đi đến giúp anh ta chỉnh lại độ cao đầu giường.
“Chúc mừng anh nhé, vui mừng đón quý t.ử.”
Anh ta định nắm tay tôi.
Nhưng tôi lùi lại nửa bước, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Chu Vãn Vãn đã xuất viện hai hôm trước. Đứa bé vẫn còn trong l.ồ.ng ấp, thư ký đã đi bế về rồi.”
Anh ta khẽ nhíu mày.
Như thể vẫn chưa hiểu.
Dù bác sĩ đã dặn không nên kích thích bệnh nhân vừa tỉnh dậy quá mức.
Nhưng tôi không nhịn được.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn thư ký đẩy cửa bước vào.
Anh ta bế theo một bọc tã trẻ con, từng bước đi lại gần.
Giọng tôi nhẹ như tiếng quỷ thì thầm:
“Chu Vãn Vãn đã để mắt tới anh từ giữa năm ngoái.”
“Cô ta g.i.ế.c Louis vẫn chưa đủ.”
Thư ký cuối cùng cũng đi tới.
Anh ta liếc tôi một cái.
Sau đó như đã chấp nhận số phận, nhẹ nhàng đặt đứa bé vào vòng tay đang mở sẵn của Chu Hằng.
Tôi đứng dậy.
Cúi xuống chỉnh lại vành mũ cho đứa bé.
Ngón tay khẽ kéo phần mũ trùm xuống.
Để lộ toàn bộ khuôn mặt nó.
Sau đó, tôi quay đầu nhìn thẳng vào Chu Hằng.
“Bây giờ, cô ta lại g.i.ế.c c.h.ế.t con trai của anh.”
Chu Hằng nhìn đứa bé trong tay.
Không có phản ứng.
Đôi mắt xanh lam.
Tóc thưa thớt.
Sống mũi thấp.
Có chút nào giống gen của anh ta không?
30
Sau khi rời bệnh viện, tôi cắt đứt hoàn toàn liên lạc với Chu Hằng.
Tôi nghỉ việc.
Thu dọn hành lý.
Bay đến miền Nam nước Pháp sống ba tháng.
Ngày về nước, Mino ra sân bay đón tôi.
Tôi cười nhào vào lòng cô ấy, ôm cô ấy nhấc lên xoay mấy vòng.
“Trời ơi! Thư Diễm!”
Mino hét bên tai tôi:
“Sao cậu lại đẹp trai thế này!”
Tôi mặc áo thun ngắn tay, quần jeans cạp trễ.
Tóc cắt ngắn, nhuộm màu nâu nhạt.
Làn da rám nắng khỏe khoắn.
Khi cười, tám chiếc răng trắng sáng như ngọc.
“Ba tháng qua có phải cậu liên tục gặp trai đẹp không? Tối nay nhất định phải kể hết cho tớ nghe! Nhìn cậu thế này tớ thật sự muốn chảy nước miếng… đâu giống bốn mươi tuổi chút nào!”
Tôi hất tóc, nhướng mày cười:
“Ai nói tôi bốn mươi? Bà đây rõ ràng là bốn mươi mốt rồi!”
Trên đường về, tôi tựa vào ghế phụ nhắm mắt giả vờ ngủ.
Cứ cảm thấy người bên cạnh liên tục quay sang nhìn mình.
Tôi bật cười, bảo cô ấy tấp xe vào lề.
“Có gì thì nói nhanh đi, lái xe thế này nguy hiểm lắm.”
Cô ấy c.ắ.n môi:
“Tớ sợ nói ra sẽ ảnh hưởng tâm trạng của cậu.”
Tôi bình tĩnh nhìn cô ấy.
Cô ấy nghiêm giọng:
“Tuần trước, Chu Hằng… tự thiêu trong căn nhà hai người từng ở.”
Tôi ngồi thẳng người.
“Không c.h.ế.t. Bị bỏng tám mươi phần trăm cơ thể.”
Tôi khẽ cau mày.
Chuyện này đúng là tôi không ngờ tới.
Cô ấy tiếp tục nói.
Sau khi xuất viện, Chu Hằng nghỉ việc.
Một lòng đi tìm Chu Vãn Vãn.
Tiền học phí du học và phí sinh hoạt anh ta cho cô ta đều bị cô ta dùng để bao trai trẻ và hút cần.
Ngay cả từng khoản tiền khám t.h.a.i cũng bị tiêu sạch.
Từ đầu đến cuối, cô ta chỉ xem Chu Hằng là một cây rút tiền.
Sau vụ tai nạn, cô ta bị cắt bỏ t.ử cung.
Chưa từng nhìn mặt đứa bé đã bỏ trốn.
Chu Hằng mất hai tháng mới tìm được cô ta ở quê.
Sau đó đ.â.m c.h.ế.t cô ta ngay tại chỗ.
Tối hôm đó, anh ta bay về đây.
Cầm tờ giấy ly hôn của chúng tôi, tự thiêu trong căn nhà cũ.
Tôi cúi đầu không nói gì.
Mino cẩn thận mở chai nước đưa cho tôi, dè dặt hỏi:
“Cậu ổn chứ? Dù sao cũng là tình cảm nhiều năm…”
“Có muốn đi thăm anh ta không?”
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại.
Là ảnh của Louis.
Nó nghiêng đầu nhìn ống kính, trên tai trái có một con bướm màu đậu lại.
Tôi ngồi phía sau nó, làm mặt xấu.
Đó là bức ảnh Chu Hằng thích nhất.
Tôi thở dài thật sâu.
Ánh nắng xuyên qua kính chắn gió.
Chiếu lên gương mặt tôi.
Cũng chiếu lên con đường trước mặt.
Rộng rãi.
Thẳng tắp.
Không còn thứ gì cản bước.
Tôi khẽ lắc đầu.
Lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, rồi nói nhỏ:
“Mino, hôm nay… cậu nên c.h.é.m tôi một bữa thật linh đình.”
“Để ăn mừng tôi, cuối cùng cũng thật sự tự do rồi!”
End.