Giang Quế Anh vừa nãy còn khuyên Quan Nguyệt Hoa, giờ vừa nghe xong, xắn tay áo lên, lao ra ngoài đập cửa rầm rầm:

“Kẻ nào dám đến nhà con gái tôi ra oai mẹ chồng?

Ra đây cho tôi!

Hôm nay tôi không xé nát cái miệng bà ra thì bà không biết Mã Vương gia có ba mắt!"

Nhà bên cạnh vẫn tiếp tục giả ch-ết, đợi Giang Quế Anh quay về rồi, nhà bên cạnh mới có người khóc lóc t.h.ả.m thiết:

“Hết người này đến người khác bắt nạt một bà già như tôi sao!"

Dãy hành lang bao nhiêu hộ gia đình, thế mà chẳng có lấy một người ra nói giúp một lời.

Được rồi, đây lại là một kẻ gây phẫn nộ trong quần chúng giống như lão Bao Đầu rồi.

Nhà là Cốc Mãn Niên được phân trước khi kết hôn, theo tình cảnh lúc đó của anh, chỉ được phân một căn phòng đơn lớn, sau khi nhận nhà mới ngăn riêng phòng ngủ ra.

Căn phòng này vốn dĩ đã không rộng rãi, giờ người đông lại càng chật chội hơn.

“Năm nay nhà máy định xây khu tập thể mới, theo tình cảnh của anh, có thể xin xếp hàng phân nhà lại, lần sau chắc được phân căn một phòng ngủ."

Giang Quế Anh nói:

“Chúng ta chẳng phải cũng vượt qua như vậy sao?

Năm đó lúc nhà mình mới vào thành phố, ba đứa con cũng chỉ có một căn phòng.

Sau này có Ái Quốc mới được phân thêm một căn, đợi đến lúc Kiến Quốc chính thức được nhận việc sắp kết hôn mới xin được ba căn phòng.

Ngày tháng mà, cứ từng bước một thôi."

Nhắc đến phân nhà, Quan Kiến Quốc đến giờ vẫn chưa có suất phân nhà, nhìn Vĩ Vĩ và Tĩnh Tĩnh ngày một lớn, nếu còn không được phân nhà, sau này không biết chen chúc kiểu gì.

Nhà máy ô tô là một nhà máy lớn, nhưng phúc lợi mảng phân nhà này kém xa nhà máy may mặc – một nhà máy nhỏ.

Điều Quan Thương Hải quan tâm hơn là vấn đề công việc của con gái lớn.

“Trưởng phòng Tuyên truyền bị bãi chức mấy tháng rồi, vị trí Quyền trưởng phòng của con sau Tết cũng nên được chính thức hóa rồi chứ?"

Năm ngoái, không ít người được bình phản, cũng có không ít người vì các vấn đề khác nhau mà bị thanh lọc xuống đài.

Nội bộ nhà máy ô tô Ngôi Sao “nhổ củ cải lôi cả bùn", một bộ phận cán bộ không bị đuổi việc thì cũng bị giáng chức, Trưởng phòng Tuyên truyền cũ chính là một trong số đó.

Phòng Tuyên truyền mất đi người đứng đầu, ngay lập tức làm nổi bật lên một Quan Nguyệt Hoa đã làm được rất nhiều việc thực tế, cấp trên chưa bày tỏ thái độ rõ ràng, nhưng mấy tháng nay cô toàn làm công việc của trưởng phòng.

Quan Nguyệt Hà thầm nghĩ:

“Cha Quan đúng là một người mê làm quan!”

Cha Quan lúc trước cũng không hy vọng mình làm quan hay không, nhưng ai bảo hai đứa con gái đều có tiền đồ, đều làm phó trưởng phòng chứ, giờ ông thấy có thể hy vọng một chút.

Quan Nguyệt Hoa lắc đầu:

“Khó nói lắm, có lẽ sẽ điều một người từ nơi khác tới.

Lãnh đạo muốn em sang Hội phụ nữ làm việc kìa...

Em cười cái gì?"

Những người khác đồng loạt nhìn về phía Quan Nguyệt Hà.

“Vị lãnh đạo này đúng là có mắt nhìn anh tài!"

Quan Nguyệt Hà khen ngợi.

Giang Quế Anh im lặng một hồi mới nói:

“Mẹ thấy ở phòng Tuyên truyền vẫn tốt hơn, sang Hội phụ nữ rồi, con ba ngày một trận nhỏ năm ngày một trận lớn cãi nhau với công nhân và người nhà họ, ảnh hưởng đó không tốt chút nào."

“Ha ha!"

Quan Nguyệt Hà lần này thực sự không nhịn được tiếng cười.

Quan Nguyệt Hoa tức đến mức muốn khâu cái miệng cô lại.

Ở nhà Quan Nguyệt Hoa đến chiều, cả nhà họ Quan mới về nhà.

Và Quan Nguyệt Hà cũng nhận được câu trả lời chắc chắn từ chị mình:

“Máy ảnh không mượn được, bạn của chị ấy tự dùng.”

Xem ra chỉ có thể tìm kỹ thuật viên họ Triệu mượn máy ảnh thôi.

Quan Nguyệt Hà vừa về đến nơi đã nghe nói hôm nay Hứa Tiểu Muội đưa người yêu là Trình Bằng về thăm người thân, vì chuyện nhà cửa mà Hứa Tiểu Muội lại mâu thuẫn với gia đình.

“Hứa Tiểu Muội có t.h.a.i rồi, mấy anh em nhà Trình Bằng đều đã lập gia đình rồi chen chúc trong nhà, nhà máy cho họ suất phân nhà, bà Hứa muốn Hứa Tiểu Muội đổi nhà với người trong ngõ này để dọn về đây ở cho gần nhà, có việc gì còn phụ giúp được một tay, Hứa Tiểu Muội không chịu nên mới mâu thuẫn thôi."

Quan Nguyệt Hà không hiểu lắm:

“Sao cứ phải ở gần nhỉ?"

“Ôi dào, người già ai chẳng muốn con cái ở gần?

Có việc gì còn giúp đỡ nhau được.

Có điều thanh niên bây giờ thích nhà lầu, không muốn ở nhà cấp bốn, ép uổng cũng chẳng có ích gì, bà Hứa đúng là bảo thủ."

Thế thì khó rồi, Hứa Tiểu Muội cũng là tính tình bướng bỉnh, mười con trâu cũng không kéo lại được.

Chưa nghe xong chuyện bát quái, Quan Nguyệt Hà đã bị Giang Quế Anh gọi về.

Ngày mai cô và Lâm Ức Khổ về quê thăm người thân, những người khác trong nhà đều không về nên đem quà Tết cần gửi nhờ họ mang về.

“Quan Ái Quốc không về sao?"

“Em muốn ở lại thêm hai ngày, chị hai, em không làm kỳ đà cản mũi chị và anh Ức Khổ đâu."

Quan Ái Quốc thò đầu ra từ phòng mình.

Nhà bên cạnh, Lâm Tư Điềm cũng học giọng:

“Anh, em cũng không làm kỳ đà cản mũi anh và Nguyệt Hà đâu."

Bà Phương bị giọng điệu quái đản của cô làm cho buồn cười, chỉ chỉ vào đống quà cáp đã đóng gói trên bàn, mới nói với Lâm Ức Khổ:

“Mấy thứ này là gửi cho người thân dưới quê của Nguyệt Hà, Nguyệt Hà có quan hệ tốt với bác trai bác gái và anh hai của con bé, lễ nghĩa hậu hĩnh một chút là nên làm."

“Cảm ơn mẹ."

“Sớm gả con đi được là mẹ tạ ơn trời đất rồi."

Bà Phương nói đùa, làm Lâm Tư Điềm cười không dứt, ngay cả Lâm Ức Khổ cũng không nhịn được cười.

“Mùng tám con đi nhận việc, ngày mai con bàn với Nguyệt Hà xem, hôm nào nhà mình sang nhà con bé chính thức thăm hỏi thì tốt."

Ông Lâm cười nói:

“Hai nhà hàng xóm hơn hai mươi năm, vẫn chưa làm cái gì trang trọng thế này bao giờ."

Bà Phương lại bảo:

“Ngày thường quan hệ tốt thì có thể tùy ý, cưới xin là việc đại sự, lễ tiết không thể thiếu được, còn phải làm cho thật nở mày nở mặt mới được."

“À đúng rồi, tiền cưới vợ của con, mẹ để trong ngăn kéo phòng con rồi, con tìm lúc nào đó nói rõ thực hư với Nguyệt Hà.

Mẹ nghe bà Giang nói rồi, trước khi kết hôn phải sơn lại căn nhà kia của Nguyệt Hà, đồ đạc trong nhà phải thay một số thứ, hai đứa bàn bạc với nhau đi, chúng ta không can thiệp, cần giúp gì thì cứ lên tiếng."

“Vâng."

Lâm Ức Khổ lần lượt đáp lời, còn liếc nhìn Lâm Tư Điềm đang chột dạ lảng tránh ánh mắt.

Cho dù anh không nói rõ thực hư thì Nguyệt Hà chắc chắn cũng đã biết anh có bao nhiêu vốn liếng rồi, ai bảo nhà anh có một “kẻ hóng chuyện" cơ chứ.

Ngày hôm sau, Quan Nguyệt Hà và Lâm Ức Khổ vừa xách vừa ôm, đồ đạc không ít, trên đầu xe còn treo hai túi lưới đồ, toàn là quà cáp bề trên hai nhà chuẩn bị cho.

“Đừng tiễn nữa, mọi người về đi."

Quan Nguyệt Hà vẫy vẫy tay, giục Lâm Ức Khổ mau đạp xe đi.

Họ phải dắt theo xe để đi xe buýt, nếu không đoạn đường vào đại đội mà chỉ dựa vào chân đi bộ thì phải đi rất lâu.

“Một hai ba bốn năm, năm gói.

Cái này hay thật, hai đứa mình cứ như vừa từ nhà đi ăn cướp ra vậy."

Quan Nguyệt Hà nói xong lại thấy mình nói cũng đúng, sau này hai người không muốn nấu cơm thì xách bát đũa sang số ba là xong.

Hình như là có chút giống về nhà ăn cướp thật.

Trên xe buýt đông đến mức chẳng ai muốn nói chuyện, mãi mới đến đoạn đường phải tự đạp xe, hai người mới có thể trò chuyện t.ử tế.

Mới nói được một lúc, Quan Vệ Quốc đã lái máy cày của đại đội ra đón người, đưa cả người lẫn xe về cùng.

“Anh hai, sao mà khéo thế?!"

“Thím gọi điện cho đại đội, bảo hai đứa sáng nay về, đúng lúc máy cày của đại đội hôm nay rảnh nên anh ra đón."

Phía sau không có chỗ cho Quan Nguyệt Hà xen miệng vào, toàn là anh hai cô và Lâm Ức Khổ trò chuyện, thực ra chủ yếu là anh hai cô hỏi, Lâm Ức Khổ trả lời, chẳng khác gì công an Tống thẩm vấn phạm nhân cả.

Vừa về đến nhà, bác gái nhìn thì như đang kéo Quan Nguyệt Hà nói chuyện, nhưng thực chất mắt cứ lén lút quan sát Lâm Ức Khổ.

Bác trai luôn có thiện cảm với quân nhân, mà hôm nay Lâm Ức Khổ còn đặc biệt mặc một bộ quân phục, vào trong nhà, cởi áo khoác quân đội ra, trông rất đáng tin cậy, bác trai hớn hở chào hỏi người ta ngồi xuống uống trà.

Quan Nguyệt Hà còn cười bác gái:

“Thì mình cứ đường đường chính chính mà nhìn thôi ạ."

Cô cứ nhìn chằm chằm Lâm Ức Khổ mà có thấy ngại đâu.

Bác gái buồn cười vỗ cô hai cái, nhưng vẫn khẳng định mắt nhìn của cô:

“Người trông chính trực, không tệ đâu."

Quan Nguyệt Hà ưỡn thẳng lưng, đắc ý:

“Đương nhiên rồi!

Em đã rà soát hết một lượt các đồng chí nam bên cạnh mình để tự chọn ra đấy, không thể tệ được!"

“Nói con béo con còn thở dốc nữa à."

Có thể thấy bác trai bác gái rất hài lòng về Lâm Ức Khổ rồi.

Lúc họ về nhà vào buổi chiều, hết gói này đến gói khác được treo lên xe đạp của họ, cô vừa cởi ra một gói là yên sau lại buộc thêm được một gói khác.

Quyên Quyên ôm chân cô muốn đi theo, lúc bị chị dâu hai bế đi thì khóc đến xé lòng xé dạ.

Họ ngồi trên máy cày đi xa rồi vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của Quyên Quyên.

“Biết thế đã không trêu con bé rồi."

Quan Vệ Quốc cười nói:

“Con bé bây giờ thấy ai cũng muốn đi theo, cứ tưởng người ta đưa đi công xã đi dạo hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ cơ."

“Anh với chị dâu hai lúc nào rảnh đưa con bé lên chỗ em ở hai ngày, em đưa đi dạo bách hóa tổng hợp."

“Đừng nói nữa."

Quan Vệ Quốc bảo:

“Ái Quốc dỗ con bé bảo đợi đến lúc chị cưới là được lên thành phố uống rượu mừng, dạo trước ngày nào nó cũng ở nhà hỏi cô út bao giờ cưới."

Quan Nguyệt Hà cười, lúc trước Vĩ Vĩ và Tĩnh Tĩnh cũng mong chị cả tìm đối tượng, chính là vì lúc đối tượng đến nhà thì trong nhà sẽ làm đồ ngon.

Trẻ con nghĩ cũng thật đơn giản.

“Sao không nói gì thế?

Chuyện cưới xin của hai đứa bao giờ thì định đoạt hả?

Cha mẹ anh muốn hỏi nhưng lại sợ hai đứa không tự nhiên."

Lâm Ức Khổ không nói gì, cứ nhìn chằm chằm Quan Nguyệt Hà.

“Em sốt sắng cũng vô ích thôi, cái này chẳng phải phải đợi Lâm Ức Khổ viết báo cáo kết hôn sao."

Nói xong vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt của Lâm Ức Khổ, lần này người bị nhìn đến mức hơi ngượng ngùng đổi thành cô.

Quan Nguyệt Hà không quay đầu nhìn anh nữa.

Về đến nhà không lâu, Lâm Ức Khổ lại tìm tới, cửa mở toang, lần này không gọi mấy đứa nhỏ đến làm “người giám sát" nữa.

“Đúng lúc, mấy thứ này là bác gái bảo mang về cho anh đấy, anh xách về đi."

Lâm Ức Khổ không có tâm trí nhìn đống quà đáp lễ trên bàn, anh đặt cuốn sổ tiết kiệm mang theo lên bàn, đi thẳng vào vấn đề nói rõ mục đích đến:

“Vậy anh đi nhận việc xong là đi viết báo cáo kết hôn luôn nhé?"

Quan Nguyệt Hà thở gấp một hơi, sờ sờ mặt, gật đầu một cái, cũng chẳng thèm quan tâm anh có nhìn thấy hay không.

Đang lúc cảm thấy mặt nóng ran thì chợt nhớ tới cuốn sổ tiết kiệm anh mang tới, mở ra xem, toàn bộ sự chú ý đều bị thu hút vào đó.

Thông tin của Lâm Tư Điềm rất chính xác, tiền cưới vợ của Lâm Ức Khổ vô cùng hậu hĩnh!

“Còn cái này nữa."

“Là cái gì?"

Quan Nguyệt Hà nhìn về phía nắm đ.ấ.m tay anh đưa tới.

Ngón tay xòe ra, trong lòng bàn tay là một tờ phiếu máy ảnh, có thể dựa vào phiếu này đến bách hóa tổng hợp mua một chiếc máy ảnh.

Quan Nguyệt Hà ngạc nhiên trợn tròn mắt:

“Cái này anh đổi được từ người bạn nào thế?"

“Bù cho em cái máy ảnh trước, máy giặt hơi khó tìm một chút, em đợi thêm nhé."

Chương 150 - Cuộc Sống Hằng Ngày Của Công Nhân Xưởng Nhà Nước [thập Niên] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia