“Sau khi Lâm Ức Khổ kết hôn không ở nhà nữa, phòng cũ của anh liền để trống, bà Phương đem máy may và những đồ đạc khác trong nhà bỏ vào đó, biến thành một gian chứa đồ.”
Còn bên phía nhà họ Quan, gia đình năm người của Quan Kiến Quốc đã dọn ra ngoài, căn nhà ngăn ra bốn phòng bỗng chốc trống mất hai phòng.
Không ít người nhòm ngó hai căn phòng trống của hai nhà, có người đề nghị thuê, có người bảo mượn tạm hai năm để cưới vợ, lại còn có người đi tìm phòng quản lý nhà đất bảo nên đem phòng trống đi phân phối...
Dù là cho thuê hay cho mượn thì cho ai cũng không hợp lý.
Thu hồi lại càng không được.
Thế là bốn người lớn bàn bạc với nhau một hồi, quyết định tranh thủ kỳ nghỉ Quốc khánh có thời gian sẽ phá bức tường ngăn của căn nhà, sẵn tiện sơn lại luôn.
Phía bên nhà họ Quan, dự định thông hai căn phòng bên phải, để cho Quan Ái Quốc ở một mình, sau này anh kết hôn có con rồi thì lại ngăn ra cho con cái sau.
Căn phòng trống còn lại thì để đó, ai hỏi thì Giang Quế Anh bảo là để dành cho cháu nội và cháu ngoại, đặc biệt là Cốc Vũ bây giờ ngày nào cũng được đưa qua đây nên phải để lại một phòng nhỏ cho con bé ở.
Bên nhà họ Lâm thì dễ giải quyết, bức tường ngăn vừa phá, phòng cũ của Lâm Ức Khổ liền thông với phòng của Lâm Tư Điềm, để lại cho Lâm Tư Điềm một mình ở phòng lớn.
Như vậy là không còn phòng trống nữa, người ngoài có ý đồ cũng đành chịu.
Lâm Ức Khổ về phòng thay bộ quần áo cũ rồi qua đó giúp, bác gái khen ngợi cô:
“Vẫn là cháu biết nhìn xa trông rộng, mua nhà tự mình ở, muốn để trống mấy phòng cũng được, khỏi để người ngoài nhòm ngó.”
“Chứ còn gì nữa ạ!”
Quan Nguyệt Hà nói:
“Bác có thời gian thì nói thêm với mẹ cháu mấy câu này nhé, chứ mẹ cháu cứ thấy mua nhà đắt quá không đáng.”
“Đắt bao nhiêu?”
Bác gái vừa nghe nói một cái sân nhỏ tốn đến hàng vạn, hít một hơi khí lạnh, nhìn chằm chằm Quan Nguyệt Hà muốn nói lại thôi.
Bà muốn rút lại lời vừa nói, bây giờ bà cũng cảm thấy nhà cửa đắt quá rồi, đúng là không mấy kinh tế.
Quan Nguyệt Hà coi như không thấy bác gái biến sắc, vẫn cứ thao thao bất tuyệt nói mua nhà riêng tốt thế nào.
Buổi tối ngồi xếp bằng đối diện với Lâm Ức Khổ tính toán tiền tiết kiệm trong nhà, Quan Nguyệt Hà cười xấu xa nói:
“Bác gái vừa nghe một cái sân tốn hàng vạn, sau đó em nói gì bác cũng chẳng buồn lên tiếng nữa.”
Tiền tiết kiệm hiện tại trong nhà bao gồm tiền dành dụm lấy vợ của Lâm Ức Khổ trước khi kết hôn, cộng với số tiền tiết kiệm được sau một năm rưỡi kết hôn.
Quan Nguyệt Hà vỗ vỗ sổ tiết kiệm:
“Bên trong có chẵn bốn ngàn năm trăm đồng.”
“Nếu mua sân nhỏ thì có thể mua được một phần tư.”
Quan Nguyệt Hà lại tỏ vẻ rất vui mừng:
“Chúng ta không mua sân nhỏ, mua một căn to bằng nhà hiện tại là được rồi.”
Cô không hề nghĩ tới chuyện một bước lên tiên, cuộc sống mà, cũng phải tích góp từng chút một mới tốt lên được.
Theo những gì cô biết trước đây, một ngàn năm trăm đồng có thể mua được một căn phòng mười mét vuông, bốn ngàn năm trăm này có thể mua được ba mươi mét vuông, họ để dành thêm chút nữa là có thể mua được một căn nhà rộng bằng căn hiện tại rồi.
Lâm Ức Khổ trước đây không có ý định mua nhà, bố mẹ là công nhân có thể được đơn vị phân nhà, anh ở khu nhà tập thể của quân đội cũng có thể được phân một bộ, không lo không có nhà để ở.
Nhưng nghe Quan Nguyệt Hà nói nhiều rồi, anh dần dần cũng cảm thấy có nhà riêng của mình thì tốt hơn.
Đặc biệt là Quan Nguyệt Hà có kế hoạch rất dài hạn:
“Mua cho hai đứa mình một căn trước.
Sau đó tiếp tục để dành tiền, tích góp cho đứa nhỏ nghịch ngợm sau này một căn nữa.”
Nói đoạn còn khen ngợi chính sách kế hoạch hóa gia đình mới:
“Chỉ cho sinh một đứa cũng tốt, tích góp một căn nhà kiểu gì cũng dễ hơn tích góp hai căn đúng không?”
“Đúng vậy.”
Lâm Ức Khổ tán thành quy hoạch của cô, nhưng anh cảm thấy con cái của họ cũng chưa chắc đã là đứa nhỏ nghịch ngợm, cô lúc nhỏ rất dễ dỗ dành, biết đâu con cái lại giống cô thì sao.
Anh còn chưa kịp phản bác lại cái xưng hô “đứa nhỏ nghịch ngợm” kia thì điện bỗng nhiên bị cắt phụp một cái.
Quan Nguyệt Hà lập tức đặt cuốn sổ sang một bên:
“Đi ngủ đi ngủ thôi!”
Hai vợ chồng sức dài vai rộng đúng là tốt, giày vò nhau đến nửa đêm mà sáng hôm sau vẫn dậy sớm, xắn tay áo lên là qua sân bên cạnh giúp làm việc ngay.
Hôm nay hàng xóm ở nhà nhiều, í ới gọi nhau qua giúp đỡ, đập tường, quét vôi đều làm rất nhanh, nửa ngày là đã dọn dẹp xong xuôi cả.
Ngay cả Tạ Chấn Hoa và Trương Đức Thắng đi học cũng có mặt ở nhà.
Trương Đức Thắng đi học chưa đầy một tháng, cả người đã như thoát t.h.a.i hoán cốt, trông rất giống một người có học thức.
Tạ Chấn Hoa cũng có chút thay đổi, so với trước đây thì đã dễ nói chuyện hơn nhiều, còn chủ động tìm người tán dóc nữa.
Đình Đình nghe thấy người lớn khen bố đẻ mình, chẳng thấy tự hào gì cả, còn lén đảo mắt, cùng các bạn nhỏ đi cửa hàng cung ứng mua đồ ăn vặt, còn nói xấu bố đẻ nữa.
“Thầy giáo của bố tớ bảo bố là cái bình kín miệng, như vậy không tốt, phải nói nhiều vào.”
Dù sao lúc cô bé và mẹ đi đưa quần áo cho bố, gặp thầy giáo của bố, thầy giáo đã nói với cô bé về bố mình như vậy đấy.
Vừa mới nói xong, mắt liếc thấy mẹ mình xách giỏ rau đi tới, lập tức hô hào các bạn nhỏ trốn đi.
“Mẹ tớ không cho tớ mua kẹo ăn đâu.”
Nhưng bố cô bé không biết, vẫn nhét tiền cho cô bé mua đồ ăn vặt.
Chỉ có Nguyên Bảo là chạy ra ngoài, cô bé nhìn thấy bố mẹ mình rồi, trong đám bạn nhỏ chỉ có mình cô bé là không có tiền.
“Mẹ, con cũng muốn ăn đồ ăn vặt.”
Nhận được tiền, Nguyên Bảo cũng chẳng thèm để ý đến đám bạn nhỏ sau lưng nữa, chạy thẳng về phía những người phía trước:
“Dì ơi đợi con với!”
Cô bé liếc mắt một cái là nhận ra dì Nguyệt Hà và chú Lâm rồi.
Quan Nguyệt Hà vừa mới chào hỏi Nguyên Bảo xong, một lát sau, sau lưng đã có thêm một chuỗi đuôi nhỏ.
Rồi lại nhìn thấy bọn trẻ kéo bè kéo lũ chạy biến đi mất.
Sống trong khu tập thể lớn, lũ trẻ chẳng bao giờ phải lo không tìm được bạn chơi cùng.
Tối hôm đó, khu nhà số 3 lại xảy ra chuyện mới lạ.
Trương Đức Thắng lần này về là để bàn giao công việc ở xưởng cho Trương Toàn Bân.
“Chẳng phải bảo là sau này đều không cần phải đi về nông thôn nữa sao?
Còn chuyển giao công việc làm gì chứ?”
Lâm đại gia liếc nhìn Hứa đại gia đang nghĩ không thông, nói:
“Trương Đức Thắng tốt nghiệp xong còn có thể đợi phân phối, Toàn Bân muốn thông qua tuyển dụng để vào xưởng thì không biết phải đợi đến năm nào đâu.”
Lúc này chuyển giao công việc, cùng lắm là Trương Đức Thắng không được lĩnh lương từ xưởng nữa, còn Trương Toàn Bân lĩnh được lương ít đi một nửa thôi.
Cùng lắm là hai ba năm này thắt lưng buộc bụng mà sống, vượt qua rồi sau này không lo không có ngày lành.
Những người khác bừng tỉnh đại ngộ, xôn xao nói:
“Trương Đức Thắng thật khéo tính toán, nhà ông ấy Toàn Bân không thi đậu đại học cũng có được một công việc rồi.”
Lời này nói ra, nếu có cơ hội, ai mà không tính toán chứ?
Có thêm một công việc cơ mà.
Lại có người nhắc đến chuyện thị trường chợ đen dạo gần đây đặc biệt náo nhiệt, người xách giỏ đi bán đồ bên ngoài cũng trở nên nhiều hơn.
“Cái tay gì đó kìa, ngày nào cũng ra rạp chiếu phim bán hạt dưa, chắc kiếm được không ít nhỉ?
Vừa lấy vợ xong lại còn ăn thịt suốt ngày nữa, còn tìm người hỏi thăm xem nhà ai bán nhà kìa.”
Lâm đại gia quét mắt nhìn Đinh đại ca:
“Chuyện nhà người ta không nên bàn tán, bây giờ không còn thịnh hành cái kiểu báo cáo dán báo chữ lớn nữa rồi, đều là hàng xóm láng giềng cả...”
Mấy người chột dạ, giọng nói bỗng chốc cao lên:
“Chúng tôi cũng đâu phải loại người đó!”
Nhưng nhìn người khác kiếm tiền, bảo họ không có chút suy nghĩ gì thì đúng là không thể nào.
Có người còn nhắc đến Hứa Thành Tài, nói như đùa rằng:
“Tôi cũng muốn kiếm tiền lắm, nhưng không có tay nghề như lão Hứa nhà cậu, mọi người đều cầm vải đến tìm cậu với vợ cậu giúp may quần áo đấy thôi.”
May một bộ quần áo, thu khoảng một hai đồng tiền công, nếu một tháng làm được mười bộ thì ít nhất cũng kiếm được mười đồng, thật sự không ít đâu.
“Không có tay nghề thì đi học đi chứ.”
Lâm Tư Điềm trong đám đông bỗng nhiên lên tiếng:
“Các người tìm thêm mấy người lập thành một lớp, bỏ tiền mời Hứa Thành Tài đến dạy cho các người, một buổi thu khoảng mười mấy hai mươi đồng, học chừng hai ba mươi buổi là bao biết làm ngay.”
Lâm Tư Điềm càng tính toán số tiền này càng thấy có triển vọng, tiếp tục hỏi:
“Các người có học không?
Để tôi đi tìm Hứa Thành Tài.”
Những người khác không lên tiếng nữa, bỏ ra nhiều tiền như vậy để học đạp máy may sao?
Họ đâu có ngốc.
Quan Nguyệt Hà đứng ngoài đám đông bóp giọng đáp:
“Học!”
Nhân lúc mọi người quay đầu tìm kẻ ngốc vừa lên tiếng, cô đã lẻn đi trốn mất rồi, lúc người khác nhìn qua, cô bày ra vẻ mặt “chẳng liên quan gì đến tôi”.
Lâm Tư Điềm thấy đúng là không có ai đăng ký, đành phải len ra khỏi đám đông đi tìm Quan Nguyệt Hà, thở dài nói:
“Thị trường khu vực này không ổn rồi.”
“Tớ thấy cậu xem thư của Trần Lập Trung nhiều quá rồi đấy.”
Trần Lập Trung và Đinh Học Văn trước đây một người chuyên tâm nuôi lợn một người chuyên tâm dạy học, bây giờ nếm được mùi vị kiếm tiền rồi, một người chuyên tâm tuyển sinh một người chuyên tâm dạy học.
Đi ra ngoài ăn một bữa cơm cũng phải để mắt xem gần đó có những khu nhà tập thể của đơn vị nào, có khả năng tìm được học sinh cần dạy kèm hay không.
“Nói bậy!
Dạo này tớ bận tối mắt tối mũi, còn chẳng nhận được thư của anh ta.”
Lâm Tư Điềm cảm thấy đây đều là chuyện nhỏ, cô quan tâm chuyện khác hơn.
“Cậu nói xem, sau này liệu có thể nới lỏng mua bán cá nhân không?”
“Thời đại này rồi, còn gì là không thể nữa chứ?”
Quan Nguyệt Hà nhặt một viên đá nhỏ phía trước ném vào góc tường, “Mấy năm nay chính sách thay đổi còn ít sao?”
Chính sách thay đổi từng ngày, nhanh đến mức cô sắp không theo kịp nữa rồi.
“Cũng đúng.”
Lâm Tư Điềm nghĩ đến tin tức nghe được từ bệnh nhân:
“Khu Đông Thành sắp xây nhà lầu, nghe nói có thể mở bán công khai cho người mua đấy, cậu qua xem thử không?”
“Đừng nghĩ nữa, mua không nổi đâu.”
Quan Nguyệt Hà cũng biết được từ chỗ Tạ Đông Tuyết, nhà ở bên đó không phải công nhân bình thường mua nổi.
Thu nhập của cô và Lâm Ức Khổ cộng lại cao hơn nhiều so với vợ chồng công nhân bình thường mà vẫn còn mua không nổi kia kìa.
Chưa từng tìm hiểu thông tin giao dịch nhà đất, Lâm Tư Điềm gãi gãi đầu:
“Được rồi.”
Cô cứ ngỡ nhà cửa cũng chẳng đắt lắm chứ.
“Hồi những năm năm mươi, có một người chú xin đi xưởng ở tuyến ba, muốn bán căn nhà của chú ấy cho nhà tớ, năm trăm đồng một cái sân nhỏ mà bố mẹ tớ chê đắt không mua.”
Lâm Tư Điềm đau lòng nói:
“Bây giờ nhà cửa đúng là quá đắt.”
Quan Nguyệt Hà cũng đau lòng y như vậy:
“Bố mẹ chúng mình đúng là bỏ lỡ một món tiền lớn quá.”
Hồi đó mấy trăm đồng có thể mua được một cái sân nhỏ, bây giờ có thể bán được hàng vạn.
Hai người càng nghĩ càng thấy đau lòng, cuối cùng dứt khoát đi đến nhà Quan Nguyệt Hà, ăn hết lọ vải hộp cuối cùng, lòng dạ mới thấy dễ chịu đôi chút.
Quốc khánh kết thúc, Trương Toàn Bân thuận lợi tiếp nhận công việc của bố mình, trở thành một nhân viên tạp vụ của trường tiểu học dành cho con em xưởng ô tô Năm Sao.
Trương nhị tẩu muốn để anh ta làm giáo viên, nhưng khổ nỗi Trương Toàn Bân hồi đi học học quá kém, đừng nói hiệu trưởng không đồng ý, ngay cả Trương Đức Thắng cũng chẳng còn mặt mũi nào để anh ta đi làm hỏng con em người ta.
Quan Nguyệt Hà chép một bản thời khóa biểu của mình để ở nhà, dặn Lâm Ức Khổ cố gắng tìm thời gian cô ít tiết học mà đến trường.
Nhưng trên thời khóa biểu dày đặc, Lâm Ức Khổ nhìn tới nhìn lui, cũng chỉ thấy ngày Chủ nhật là trống.