“Không biết nữa, hồi ở đại đội Phong Thu nó lười chảy thây, suốt ngày nằm ngủ trong khu thanh niên tri thức, chắc là về thành phố mới học đấy."
Quan Ái Quốc trả lời.
“Dù sao cũng không thể chỉ dựa vào cảm giác được."
Giang Quế Anh khi nói lời này, mắt cứ nhìn chằm chằm vào Quan Thương Hải, lạnh lùng hừ một tiếng:
“Không có bản lĩnh đó mà còn muốn học người ta nhặt đồ sót, tốn mấy chục đồng mua về một món đồ rách nát chẳng đáng tiền."
Quan Nguyệt Hà liếc mắt nhìn vào trong phòng, thấy trên chiếc tủ năm ngăn màu xanh lá cây kê sát tường ở phòng khách có thêm một chiếc bình hoa trông có vẻ lâu đời, lại nhìn ông cha đang chột dạ không dám hé răng bên cạnh, liền đoán được chiếc bình hoa này từ đâu mà có rồi.
Người có cùng thắc mắc như Quan Nguyệt Hà cũng không ít, nhưng Đinh Lão Ngũ từ bệnh viện về là ngày nào cũng nằm lì trong phòng, bà Đinh không cho ai vào làm phiền, chẳng ai hỏi được nguyên do.
“Lão Quan, Quế Anh!
Cháu trai hai người chở một xe táo tới kìa, đang ở đầu ngõ ấy."
Chị dâu Trương Hai từ bên ngoài về, vừa bước chân vào sân đã lớn tiếng gọi người.
Anh hai tới ngõ Ngân Hạnh à?
Quan Nguyệt Hà tiên phong đứng dậy ra cửa, phía trước cô còn có không ít hàng xóm cũng đi theo ra ngoài.
Quan Vệ Quốc và hai cậu em vợ chở một xe ba bánh đầy táo vào thành phố, vừa tới đầu ngõ, một phút không để ý liền bị một ông cụ lật tấm vải đen phủ bên trên ra, lộ ra một sọt táo đỏ mọng.
Những người khác ở đầu ngõ vừa nhìn thấy liền lập tức vây quanh, kéo bọn họ nhỏ giọng hỏi:
“Táo này có bán không?
Bao nhiêu tiền một cân?
Có thể rẻ hơn chút không?"
Ngay tại các đại đội sản xuất ngoại ô Bắc Kinh đã có những vườn táo lớn, muốn mua táo ở trong thành phố không khó, khó ở chỗ giá cả đắt đỏ.
Đơn vị nào phúc lợi tốt thì quà Tết có lẽ sẽ có táo.
Nhưng đợi tới Tết còn hơn hai tháng nữa, mà táo Quốc Quang đã lên sàn rồi, trẻ con trong nhà cứ nhặng xị đòi ăn, người lớn cũng thèm.
Lúc này mới thấy cái lợi của việc có người thân ở dưới quê, nếu người thân ở quê tự trồng cây táo thì sẽ được ăn rồi.
“Anh hai!"
Những hàng xóm đi theo Quan Nguyệt Hà ra ngoài cũng muốn hỏi táo bọn họ mang tới có bán không.
“Táo mang tới không nhiều, nên không đổi với mọi người đâu ạ."
Quan Vệ Quốc chào hai cậu em vợ, khiêng nốt hai sọt táo còn lại xuống.
Đất tự lưu nhà anh cũng trồng táo, năm nào kết quả cũng mang vào thành phố hai sọt, nhà chú hai, nhà bác Phương, rồi cả nhà hai cô em gái, mấy nhà chia nhau ra thực ra cũng chẳng được bao nhiêu.
Chỉ là mọi năm đều đi nhờ xe của người khác vào thành phố để gửi qua, năm nay lại đặc biệt lái một chiếc xe ba bánh chở tới.
Hàng xóm cũng không ngốc, tuy trên xe họ chỉ còn hai sọt táo, nhưng trong xe còn không ít sọt tre trống không mà, những sọt tre này chắc chắn cũng dùng để đựng táo, bán hết ở bên ngoài rồi mới qua đây.
Chỉ là không biết họ bán táo cho hợp tác xã cung tiêu hay bán cho trạm thu mua thôi.
Quan Vệ Quốc dẫn hai cậu em vợ mang hai sọt táo lần lượt tới sân số 3 và sân số 1.
Hàng xóm ở sân số 3 hỏi nhiều quá, Quan Vệ Quốc bèn dẫn hai cậu em vợ ở lại bên phía Quan Nguyệt Hà nói chuyện.
“Bọn anh mang hai xe táo qua, tới khu tập thể nhà máy tivi, một buổi sáng đã bán được hai mươi sọt rồi.
Những người khác về trước rồi, anh với hai đứa này qua đưa táo cho mọi người."
Quan Nguyệt Hà pha nước đường cho họ, sau đó tìm sọt tre của nhà mình ra, chia sọt táo này vào hai chiếc sọt khác, một phần đợi Cốc Mãn Niên qua mang đi.
Cô vừa thay sọt táo vừa hỏi:
“Thu hoạch năm nay chắc là tốt lắm nhỉ?"
Quan Vệ Quốc vui mừng gật đầu:
“Thu hoạch đúng là tốt, chỉ có điều trạm thu mua ép giá thấp quá, bọn anh mới mang một phần vào thành phố, không ngờ lại bán nhanh thế."
Quan Nguyệt Hà hỏi giá họ bán, rồi nói:
“Táo trong hợp tác xã cung tiêu năm hào một cân, các anh bán ba hào tám một cân, bán chạy cũng không có gì lạ.
Nhưng mà, đừng gây ra động tĩnh quá lớn là được."
“Hôm nay là ngoài ý muốn, bọn anh bàn bạc rồi, hôm khác sẽ chia nhau đi các khu tập thể khác nhau để bán.
Số còn lại cũng không nhiều, bán hết của nhà mình thì thôi, năm nay có thể đón một cái Tết sung túc rồi."
Bán táo cho trạm thu mua thì rảnh rang, nhưng giá thấp, giá thu mua chưa tới hai hào.
Vào thành phố thì vất vả một chút, nhưng so với bán cho trạm thu mua thì hời hơn quá nhiều.
Hồi tháng tám lúc tới đón Quyên Quyên, đúng lúc gặp Cốc Mãn Niên, khi đó Cốc Mãn Niên nói nhu cầu về trái cây trong thành phố không nhỏ, nhắc nhở anh có thể mang một phần vào thành phố bán, anh chỉ cần định giá thấp hơn hợp tác xã cung tiêu một chút là không lo không có người mua.
Anh đã trăn trở hồi lâu mới quyết định thử một phen.
Trong thôn chỉ có một nhà làm theo anh, những người khác đều có đủ nỗi lo nên không tham gia, anh bèn tới nhà nhạc phụ, tìm em vợ Lý Thắng và em họ Lý Minh tới làm việc, mang táo của nhà mình và táo của nhà nhạc phụ cùng vào thành phố.
Thực tế đã chứng minh, đây đúng là kiếm được tiền thật!
“Thu hoạch lúa gạo trên ruộng nhà cũng tốt, trừ đi phần lương thực công phải nộp, phần còn lại đủ để ăn no bụng rồi."
Quan Nguyệt Hà thuận thế nói luôn:
“Anh về bảo với bác trai bác gái, sau này không cần gửi lương thực cho em nữa, em với Lâm Ức Khổ không thường xuyên ăn cơm ở nhà, số lương thực được phân đủ cho chúng em ăn rồi."
Quan Vệ Quốc không nhận lời, nhớ tới cha mẹ anh từng nhắc qua, bảo nhà Nguyệt Hà định sửa một cái nhà vệ sinh riêng, anh vẫn chưa thấy cái nhà vệ sinh đơn lẻ trông như thế nào, liền hỏi nhà vệ sinh xây ở đâu.
“Bên ngoài ấy, phòng chứa đồ và phòng tắm cũ đã cải tạo lại rồi."
Quan Nguyệt Hà chỉ chỉ vào chiếc chìa khóa treo trên tường cạnh cửa, bảo anh tự cầm lấy mà đi mở cửa.
Hai cậu em vợ của Quan Vệ Quốc từ lúc vào phòng đã ngồi khép nép, không dám nhìn ngó lung tung cũng chẳng biết nói gì với Quan Nguyệt Hà, thấy anh rể mình định ra ngoài liền lập tức đứng dậy đi theo.
Quan Vệ Quốc vừa mở khóa nhà vệ sinh, Lý Thắng mới mười sáu tuổi đã không nhịn được lời, nhỏ giọng hỏi:
“Anh rể, sao nhà vệ sinh của người thành phố còn phải khóa lại thế ạ?
Họ cũng sợ người khác tới trộm phân bón ạ?"
“Đất nhà mình bỏ ra xây nhà vệ sinh, không khóa lại để người khác đều tới dùng thì chẳng phải bực mình sao?"
Lý Thắng bĩu môi, thầm nghĩ dùng cái nhà vệ sinh thì có gì mà bực mình?
Ngó đầu vào trong quét một lượt, thấy bên trong làm rất sạch sẽ ngăn nắp, lát xi măng, không giống như cái nhà vệ sinh lộ thiên ở đại đội.
Giờ cậu ta đã có thể hiểu vì sao nhà vệ sinh của nhà mình cũng phải treo khóa rồi, đổi lại là nhà cậu ta thì cậu ta cũng làm thế.
“Sau này em cũng muốn làm cho nhà mình một cái như thế này."
Lý Thắng kéo kéo tay áo của anh họ Lý Minh, nhỏ giọng nói.
Quan Vệ Quốc cười nói:
“Sau này cây ăn quả trong nhà đều kết trái rồi, kiếm được tiền rồi, cậu muốn xây hai cái nhà vệ sinh cũng được."
Giang Quế Anh xách một sọt tre nặng trịch đi tới, thấy ba người họ đang ló đầu ngó nghiêng vào nhà vệ sinh thì thấy buồn cười.
Sau khi việc cải tạo nhà vệ sinh công cộng trong ngõ hoàn thành, những nhà không xây nhà vệ sinh riêng đều chạy tới nhà người khác tham quan, cũng đều có vẻ mặt như họ vậy.
Có điều, không ít người xem xong là hối hận, muốn tìm văn phòng đường phố xin cũng được xây nhà vệ sinh riêng.
Nhưng văn phòng đường phố cũng nói rồi, giờ mà xin thì họ phải tự bỏ toàn bộ chi phí, còn phải tự mình chạy tới các đơn vị liên quan để xin phép.
Một khoản chi phí không nhỏ cùng quy trình rườm rà đã làm những người này chùn bước.
“Trời nhanh tối lắm, bác không giữ các cháu lại ăn cơm tối đâu, lần sau vào thành phố, buổi trưa cứ qua nhà bác ăn cơm.
Mấy thứ này mang về cho cha mẹ cháu."
Giang Quế Anh đem đồ đặt vào chiếc sọt tre trống không mà Quan Vệ Quốc mang tới, nói xong lại hỏi anh xem trong nhà còn bao nhiêu táo định mang vào thành phố bán.
“Bên ngoài nếu không dễ bán thì các cháu cứ mang tới ngõ Ngân Hạnh, ở đây toàn là công nhân viên nhà máy, thiếu gì người sẵn lòng mua trái cây."
Quan Vệ Quốc ngượng ngùng gãi gãi đầu, vâng một tiếng.
Thực ra anh cũng từng nghĩ tới việc mang tới ngõ Ngân Hạnh bán, nhưng ở đây người quen quá nhiều, vạn nhất bị người có tâm báo cáo lên nhà máy ô tô thì sợ sẽ ảnh hưởng tới công việc của chú hai bọn họ.
Giang Quế Anh đoán được suy nghĩ của anh:
“Cháu cứ yên tâm mang tới đây, chúng ta lấy táo nhà mình đổi thứ khác với người trong ngõ, chứ có phải đầu cơ trục lợi đâu.
Các cháu thiếu loại phiếu nào thì đổi loại đó, chẳng ai bắt bẻ được gì đâu."
Bây giờ thiếu gì người gánh đòn gánh vào trong ngõ bán đồ, ngay cả anh công an Tống cũng coi như không thấy, văn phòng đường phố càng không quản.
Hai cậu em vợ của Quan Vệ Quốc mắt sáng rỡ, sao họ lại không nghĩ tới chuyện tìm người đổi phiếu nhỉ?
“Vâng ạ, lần sau có dư cháu sẽ mang tới ngõ Ngân Hạnh.
Thím hai, Nguyệt Hà...
Nguyệt Hà?"
Quan Vệ Quốc quay đầu lại, không biết Quan Nguyệt Hà đã chạy đi đâu rồi.
“Dạ?"
Quan Nguyệt Hà ở trong phòng ngủ đáp lại một tiếng.
“Bọn anh phải về đây, lần sau lại tới thăm em."
Nói đoạn liền bảo em vợ xách chiếc sọt tre dưới đất lên.
“Đợi đã!"
Quan Nguyệt Hà tăng tốc độ, từ trong phòng ngủ gom một cuộn vải và hai cuộn len, lại chạy đi lục tủ chứa đồ, lấy hai lọ đồ hộp và một gói kẹo sữa, tất cả đều đặt vào sọt tre của họ.
“Cái này cho bác trai bác gái với Quyên Quyên ạ, anh bảo bác trai bác gái lần sau đừng gửi lương thực cho em nữa, em ở đây đủ ăn rồi.
Đi thôi đi thôi, em tiễn mọi người ra ngoài."
Lúc Quan Vệ Quốc dẫn hai cậu em vợ rời khỏi ngõ Ngân Hạnh, hai chiếc sọt tre vốn đựng đầy táo lúc này cũng chất đầy những nhu yếu phẩm khó mua được ở dưới quê.
“Anh rể, đồ đạc ở thành phố phong phú thật đấy, hôm khác anh lại gọi em nhé, cả anh họ em cũng đi nữa."
Lý Thắng ngồi ở phía sau xe ba bánh, vẫn còn đang nhớ lại những gì thấy được khi vào thành phố hôm nay, trước đây cậu ta cứ tưởng ở thành phố phải ở nhà tầng mới tốt, nhưng hôm nay tới ngõ Ngân Hạnh xem mới thấy ở nhà đại tạp viện cũng không kém, người ta đều có nhà vệ sinh riêng, sạch sẽ, nước dội một cái là sạch luôn.
Hơn nữa, cho dù là ở nhà đại tạp viện thì nhà người ta cũng vẫn bày tivi như thường, đồ đạc lớn chẳng thiếu thứ gì...
“Được thôi, các cậu chịu khó bỏ công bỏ sức làm việc thì cứ đi."
Quan Vệ Quốc đưa hai cậu em vợ về thẳng nhà nhạc phụ, tiện thể tính toán rõ ràng tiền bạc trước mặt người lớn rồi mới đạp xe ba bánh về đại đội Phong Thu.
Nhạc phụ của Quan Vệ Quốc là ông Lý bảo con trai út Lý Thắng sang nhà bên cạnh gọi người qua, táo mang đi bán hôm nay cũng có một phần là của gia đình em trai ông, bọn họ lại cùng nhau chia tiền theo trọng lượng táo của mỗi nhà.
“So với gửi tới trạm thu mua thì nhiều hơn hai hào, thế là gấp đôi rồi!"
Em trai ông Lý là ông Lý Hai đếm tiền, giọng điệu xúc động:
“Anh cả, số còn lại nhà em không gửi trạm thu mua nữa, để Lý Minh, Lý Thắng đi cùng anh rể chúng nó vào thành phố bán!"
Ông Lý nhắc nhở họ:
“Người ngoài có tới hỏi bán được bao nhiêu tiền thì các chú phải giữ kín miệng vào, đạo lý âm thầm kiếm tiền không cần tôi phải nói nữa."
“Dạ!"
Ông Lý Hai đưa tiền cho vợ mình, hớn hở nói:
“May mà Vệ Quốc đầu óc linh hoạt, nếu không chúng ta lại hụt mất bao nhiêu tiền."