—
“Vị này chính là Giám đốc Trịnh Hạnh Mẫn của chúng tôi.”
Trưởng phòng Long chỉ vào Trịnh Hạnh Mẫn vừa đi tới, rồi lại giải thích với Trịnh Hạnh Mẫn đang vẻ mặt đầy thắc mắc:
“Nữ đồng chí này qua hỏi tìm xem Giám đốc Trịnh có ở đây không, là ai, bảo là chỉ muốn biết chị trông như thế nào thôi.”
Trịnh Hạnh Mẫn nhìn nữ đồng chí trước gian hàng đang nhìn mình chăm chú, chồng và anh rể chị đều là quân nhân, chị từ nhỏ đã theo chị gái và anh rể lớn lên trong khu tập thể quân đội, chỉ cần nhìn một cái là nhận ra nữ đồng chí trước mắt cũng xuất thân từ quân ngũ.
Nhưng chị suy đi tính lại cũng không thể nghĩ ra nữ đồng chí này sao lại gọi đích danh tìm mình nhỉ?
Xuân Mai nhìn chằm chằm vào vị Giám đốc Trịnh trong truyền thuyết, mím mím môi.
Giám đốc Trịnh nhà mình trông đặc biệt thân thiện!
“Đồng chí, trước đây chúng ta có quen nhau không?”
Trịnh Hạnh Mẫn có vắt óc cũng không nghĩ ra được, chị vốn dĩ là người có trí nhớ rất tốt, nhớ người cũng rất kỹ và chuẩn, nhưng chị thực sự không nhớ ra được đã từng gặp nữ đồng chí này lúc nào.
Xuân Mai hễ nghĩ đến việc lát nữa mình định nói gì là lại không nén được cười.
Trưởng phòng Long ánh mắt phức tạp, ông còn tưởng là nhân viên thu mua của nhà máy nào đó đến tìm giám đốc của họ để bàn bạc hợp tác.
Kết quả là ông bảo người gọi giám đốc về, người này lại đứng đây cười ngây ngô?
Nhưng những lời tiếp theo của người này lại khiến cả ông cũng phải bật cười.
“Chào Giám đốc Trịnh, tôi tên là Tần Xuân Mai, là bạn học cùng lớp đại học với Quan Nguyệt Hà, chúng tôi còn là bạn cùng phòng ký túc xá nữa, Nguyệt Hà thường xuyên nhắc đến Giám đốc Trịnh của nhà máy may Trác Việt ở phòng chúng tôi.
Hiện giờ tôi đang học cao học tại Đại học tỉnh lỵ tỉnh Vân Nam, tham gia hội chợ Quảng Châu với tư cách là biên dịch viên của đoàn ngoại thương tỉnh Vân Nam.
Nhận được tờ rơi của nhà máy may Trác Việt, tôi liền nghĩ nhất định phải đến xem thử Giám đốc Trịnh mà Nguyệt Hà hay nhắc đến trông như thế nào.”
Xuân Mai nói một hơi hết sạch, mắt bỗng nhiên liếc thấy bên cạnh có một phóng viên đang cầm máy ảnh chụp hình, bèn nhìn Trịnh Hạnh Mẫn chằm chằm đầy mong đợi hỏi:
“Tôi có thể chụp một tấm ảnh chung với chị được không?
Các bạn cùng phòng đại học của chúng tôi chắc cũng rất muốn biết Giám đốc Trịnh trông như thế nào.”
Trịnh Hạnh Mẫn hiếm khi có lúc vẻ mặt ngơ ngác thế này:
“...”
Trưởng phòng Long bên cạnh cũng sững lại một chút, nhanh ch.óng quay người đi cười thầm.
Trưởng phòng Nguyệt Hà nhỏ bé của họ đúng là đi đến đâu cũng không quên quảng bá cho nhà máy may Trác Việt mà!
Trịnh Hạnh Mẫn lấy lại tinh thần, vừa bất ngờ vừa vui mừng:
“Tất nhiên là được rồi, bạn Xuân Mai, rất vui được quen biết em.”
Trưởng phòng Long vừa cười vừa gọi nhân viên phụ trách tuyên truyền của nhà máy mình:
“Tiểu Lý, qua đây chụp một tấm ảnh chung cho giám đốc và đồng chí Xuân Mai đi.”
Bạn học của Nguyệt Hà nhỏ bé của họ cũng xuất sắc như cô ấy vậy, và đều rất thú vị.
Sau khi hội chợ Quảng Châu kết thúc, Quan Nguyệt Hà và những người khác có một ngày rưỡi để tự do hoạt động.
Tối hôm kết thúc triển lãm, nữ đồng chí ở cùng phòng nói quần áo và đồ điện ở Quảng Châu bên này đều không cần phiếu, và mời Quan Nguyệt Hà ngày mai cùng ra ngoài dạo chơi.
“Thôi, tôi định đi chỗ khác xem thử.”
Buổi tối Quan Nguyệt Hà ngủ rất sớm, sáng hôm sau mới 5 giờ đã nhẹ chân nhẹ tay thức dậy đi vệ sinh cá nhân.
Đợi bạn cùng phòng bị đồng hồ báo thức làm cho tỉnh giấc, mở mắt ra nhìn thì chiếc giường nhỏ bên cạnh đã được gấp gọn gàng vuông vức như miếng đậu phụ.
“Đi ra ngoài sớm thế à?”
Cô ấy và các bạn đồng hành hẹn nhau 8 giờ rưỡi mới ra ngoài, thời gian qua ai nấy đều mệt phờ người, hiếm khi có cơ hội được ngủ thêm một lát, chẳng ai muốn dậy sớm cả.
Còn Quan Nguyệt Hà lúc này đã cùng Xuân Mai ăn xong bữa sáng, và đã ngồi trên chuyến xe buýt hướng về phía cửa hàng Hữu Nghị, cả hai đều đeo một chiếc túi chéo, trong túi còn đựng thêm túi vải, đều là thứ họ dùng để “nhập hàng”.
Sáng nay 5 giờ rưỡi Quan Nguyệt Hà đã đến nhà khách nơi Xuân Mai ở, và Xuân Mai cũng đã đợi sẵn ở cửa nhà khách từ sớm.
Dậy sớm như vậy nhưng tinh thần của cả hai vẫn rất phấn chấn.
Lúc đến nhà hàng quốc doanh ăn sáng, Xuân Mai khoe với Quan Nguyệt Hà:
“Hôm qua mình đi gặp Giám đốc Trịnh nhà mình rồi, trông khác hẳn so với tưởng tượng của mình.
Giám đốc nhà mình hiền lắm, chụp ảnh chung với mình này, còn tự bỏ tiền túi tặng mình một đôi giày thể thao nữa.
Mình không lấy còn không được.
Nhưng mà lúc đó đúng lúc có một thương nhân nước ngoài đang lượn lờ bên cạnh, mình đã chốt được cho chị ấy một đơn hàng đấy.”
Ký túc xá của họ thường có những cách gọi thân mật như “bố mẹ nhà mình, chị nhà mình, anh hàng xóm nhà mình” v.v., Quan Nguyệt Hà không ngờ có một ngày lại xuất hiện thêm cả một “giám đốc nhà mình”.
Tâm trạng của Quan Nguyệt Hà ngay lập tức chuyển từ niềm vui gặp lại bạn cũ sang cảm giác chua xót vì bị khoe khoang.
“Cậu mà lại được chụp ảnh chung với giám đốc nhà mình á!
Mình còn chưa được chụp ảnh riêng với giám đốc bao giờ đây này!”
Cô ở nhà máy may Trác Việt bao nhiêu năm, tham gia ảnh chụp chung lúc xây nhà máy, ảnh lúc chuyển từ nhà cấp bốn sang địa điểm nhà máy hiện tại, ảnh lúc nhà máy may Trác Việt được bình chọn là đơn vị xuất sắc của thành phố, vô số ảnh chụp chung vào những thời điểm bước ngoặt quan trọng...
Thậm chí còn có cả ảnh chụp lúc cô đạt danh hiệu tích cực lao động, công nhân xuất sắc.
Nhưng đúng là không có bức ảnh nào chụp riêng với giám đốc cả!
“Trong hai đứa mình rốt cuộc ai mới là người từ nhà máy may Trác Việt ra hả?
Hừ!”
Xuân Mai hì hì cười, cuối cùng cũng có dịp để cô được khoe khoang trước mặt bạn học Nguyệt Hà một lần, hào phóng nói:
“Đồng chí chụp ảnh bảo rồi, sẽ rửa thêm mấy tấm gửi cho mình, lúc đó mình lại gửi cho cậu một tấm làm kỷ niệm nhé.”
Quan Nguyệt Hà:
“...
Nhà mình đến nhà máy may Trác Việt đi bộ chỉ có mười mấy phút thôi, mình trực tiếp qua lấy luôn!”
Đến lúc này, khi họ đã ngồi lên xe buýt, Xuân Mai vẫn còn cố ý hì hì cười nhắc đến bức ảnh chụp chung với “giám đốc nhà mình”, khiến Quan Nguyệt Hà tức mình bảo lát nữa không thèm chụp ảnh chung với cô ấy nữa.
Xuân Mai thấy đủ thì dừng, vừa xuống xe, đi đến trước cửa hàng Hữu Nghị liền giục cô mau tìm người giúp họ chụp một tấm ảnh chung:
“Phải chụp ở trước cửa hàng Hữu Nghị mới được!”
Cơn giận của Quan Nguyệt Hà đến nhanh mà đi cũng nhanh, thấy ven đường có thợ chụp ảnh lấy phí liền cầm máy ảnh qua hỏi người ta xem có thể chụp giúp không.
“Tất nhiên là được rồi.”
Đồng chí thợ chụp ảnh cũng chẳng để tâm đến việc mất đi một đơn làm ăn, còn trò chuyện với cô:
“Nghe giọng của hai cô không phải người bản địa nhỉ, các cô cũng đến tham gia hội chợ Quảng Châu phải không?”
Mỗi độ diễn ra hội chợ Quảng Châu, Quảng Châu luôn tràn ngập người từ nơi khác đến.
Kể từ khi đề ra chính sách cải cách mở cửa lại càng nhiều hơn.
Đồng chí thợ chụp ảnh chụp cho họ vài tấm ảnh, rồi lại hỏi nhỏ một câu:
“Các cô có muốn đổi phiếu ngoại tệ không?
Chỗ tôi có kênh có thể kiếm được đấy.”
Quan Nguyệt Hà suy nghĩ một chút:
“Nếu không đủ chúng tôi sẽ lại đến tìm anh đổi, cảm ơn anh nhé đồng chí.”
“Không có gì.”
Dù không làm được vụ làm ăn nào nhưng đồng chí thợ chụp ảnh vẫn cười híp mắt, đợi họ vào cửa hàng Hữu Nghị xong liền quay sang hỏi những người đang dừng chân cách cửa hàng Hữu Nghị không xa:
“Thưa ông, thưa bà, có muốn chụp một tấm ảnh chung không?
Để lại địa chỉ tôi có thể gửi bưu điện đi toàn quốc...”
Phía trước, Quan Nguyệt Hà và Xuân Mai đều cầm phiếu ngoại tệ, sau khi nhân viên phục vụ ở cửa kiểm tra xong liền cho vào.
Sau khi vào trong, Quan Nguyệt Hà và Xuân Mai liền bắt đầu dòm ngó xung quanh, nhìn thấy rất nhiều thứ mà ở cửa hàng cung ứng, cửa hàng bách hóa hay thậm chí là tòa nhà bách hóa đều chưa từng thấy, cảm thấy rất hiếu kỳ, hễ thấy món gì mới lạ là lại ghé sát vào xem một chút.
Lòng cả hai đều kích động, như hai con chuột sa chĩnh gạo vậy.
Nhưng trong cửa hàng có không ít du khách nước ngoài nên họ chỉ có thể âm thầm kích động.
Nhìn thấy một loại socola bày trên giá, giống hệt loại mà Trần Lập Trung mang đến hồi Tết, hèn chi Cốc Vũ bảo ở tòa nhà bách hóa bên ngoài không mua được loại socola đắng đắng ngọt ngọt, hóa ra là chỉ được cung ứng trong cửa hàng Hữu Nghị.
Trần Lập Trung đúng là đại gia trong số các đại gia!
“Nguyệt Hà, cái Coca cậu nói kìa.”
Xuân Mai kéo kéo ống tay áo cô, ra hiệu cho cô nhìn cái giá phía trước.
“Một đô la một chai, chỗ cậu có thể mua được một trăm chai đấy.”
Quan Nguyệt Hà đã tính kỹ xem mình định mua bao nhiêu chai rồi, giờ có chút đau đầu, lúc đó cô còn phải tìm một cái thùng, đệm thêm vải dày hoặc thứ gì đó khác để đề phòng chai thủy tinh bị va đập.
Xuân Mai:
“Cái món này khó mang lắm, cậu thực sự định lặn lội mang nhiều chai về thế cơ à?”
“Mình mua ba mươi chai thôi, đủ chia rồi.”
Thực sự để cô mang một trăm chai... cô cũng chẳng có sức khỏe phi thường đến thế.
Quan Nguyệt Hà thấy trên giá vẫn còn khá nhiều nên bảo Xuân Mai cứ đi dạo thêm một chút, lát nữa quay lại mua.
Vừa dạo, Quan Nguyệt Hà vừa nói:
“Hiện giờ chỉ có thể mua được ở cửa hàng Hữu Nghị thôi, tầm nửa năm nữa chắc là có thể mua được ở cửa hàng bách hóa rồi.”
“Tại sao?
Chúng ta nhập khẩu nhiều thế à?”
“Cái Coca này định xây phân xưởng ở Bắc Kinh, đầu tư gần một triệu đô la đấy, nếu không có gì ngoài ý muốn thì tháng Tư là sẽ xây xong và đi vào sản xuất rồi.”
Quan Nguyệt Hà nói:
“Lát nữa chúng mình mua ra ngoài rồi uống thử xem sao.”
“Nếu không ngon thì cậu còn mang về cho gia đình bạn bè không?”
“Mình đã hứa với họ rồi, không mang không ra làm sao cả.”
Xuân Mai vạch trần cô:
“Nếu không ngon lại càng phải mang về đúng không?
Không thể để chỉ có mỗi mình cậu nếm mùi không ngon được.”
Quan Nguyệt Hà bịt miệng cười trộm.
Nhưng Tạ Đông Tuyết đã bảo ngon rồi thì không thể nào dở đến mức nào được!
Hai người dạo hết một vòng cửa hàng Hữu Nghị, có những thứ mà Quan Nguyệt Hà vừa nhìn thấy đã sáng mắt lên nhưng không mua nổi, cô liền dùng máy ảnh chụp lại.
Cô và Lâm Ức Khổ cộng lại mỗi tháng có hơn hai trăm đồng tiền lương, giờ mua không nổi thì tích cóp thêm, sớm muộn gì cũng mua được thôi.
Nghĩ đến đây, Quan Nguyệt Hà liền hỏi Xuân Mai:
“Hồi trước mình cứ không biết hỏi thế nào, cậu và cái đối tượng trước đây vẫn còn quen nhau chứ?”
Thư từ qua lại giữa cô và các bạn cùng phòng rất ít khi nhắc đến tình trạng tình cảm của đối phương, trừ phi là chuyện lớn như kết hôn hay có con, nếu không thì gần như chẳng mấy khi nhắc tới, mà hễ có nhắc tới cũng chỉ là vài câu qua loa đại khái.
“Hả?
Sao tự dưng lại nảy ra câu hỏi này thế?”
Xuân Mai đáp:
“Tình cảm của bọn mình vẫn ổn định mà.”
Quan Nguyệt Hà liền hỏi:
“Cậu tốt nghiệp xong định vào Cục Quản lý Xuất nhập cảnh thuộc Sở Công an tỉnh, vậy chẳng phải là phải ở lại tỉnh lỵ sao?
Cậu và đối tượng vẫn chia ra hai nơi mà sống à?”
Trước đây là Xuân Mai bị phân về huyện, để sau này có thể được phân về đơn vị trong thành phố để ở bên cạnh đối tượng nên Xuân Mai mới đi thi nghiên cứu sinh.
Nhưng giờ Xuân Mai sau khi tốt nghiệp tháng Bảy sẽ được phân về đơn vị ở tỉnh, vậy chẳng phải vẫn là xa nhau sao?
“Đã nói chuyện với tổ chức rồi, đơn vị sẽ cân nhắc vấn đề sắp xếp cho người nhà.
Đợi công việc bên mình ổn định, đăng ký kết hôn với anh ấy xong, anh ấy sẽ lại nộp đơn xin chuyển về đơn vị ở tỉnh lỵ.”
Vậy thì còn tạm được.
Theo Quan Nguyệt Hà thấy, nếu sống xa nhau mỗi người một nơi thì cái đám cưới này thà không kết còn hơn.
Hồi đó Lâm Ức Khổ mà không điều về được thì anh có đẹp trai đến mấy cô cũng chẳng thèm nhìn trúng anh đâu.