“Sau đó, liền nghe thấy ngoài cửa sổ sau có người đang buôn chuyện về nhà cô.”

“Mọi người nói xem, cái nhà lão Quan này phong thủy kiểu gì?

Con gái cứ kéo nhau mà đến.

Tôi hỏi rồi, hôm qua trong bệnh viện có mười ba nhà sinh, chỉ có hai nhà sinh con gái, một trong số đó chính là Tú Quyên."

“Quế Anh bảo nhà bà ấy chỉ thích con gái, nên lũ trẻ gái chẳng phải tranh nhau đầu t.h.a.i vào nhà bà ấy sao?"

Lời này nói ra, sao cái giọng điệu lại âm dương quái khí thế nhỉ?

Quan Nguyệt Hà và Lâm Ức Khổ không hẹn mà cùng dừng việc trải giường lại, Lâm Thính đã chạy lên giường, tai dán vào cửa sổ.

“Quế Anh nói thế cũng chẳng sai, nhìn Nguyệt Hoa, Nguyệt Hà kìa, nhà bà ấy chỉ có con gái là có tiền đồ nhất."

“Nguyệt Hoa với Nguyệt Hà có tiền đồ thì có tác dụng gì, người ta đều lấy chồng đi rồi, thế bà nhìn xem cháu gái nhà lão Quan kìa, có tiền đồ không?

Năm nay mà còn không đỗ nữa là ôn thi lại lần thứ ba rồi đấy..."

Quan Nguyệt Hà không nghe nổi nữa, xoay người ra khỏi phòng nhỏ.

Lâm Ức Khổ vội vàng đi theo sau.

Lâm Thính chậm nhất, lúc con bé chạy ra thì nghe thấy bên kia tường một tràng tiếng “ái chà" tức giận, còn bố thì đang giữ thang, mẹ đứng ở giữa thang, tay cầm cái chậu vẫn còn đang nhỏ nước.

Một lúc sau, thang được trả về bên tường nhà bà Hồ, Lâm Thính cũng bị vác về nhà.

Gia đình ba người tạm dừng việc trải giường ở phòng nhỏ, giả vờ giả vịt ngồi xem tivi.

Nhưng cũng không có ai tìm đến cửa cãi nhau, trong ngõ cũng không thấy ai xì xào chuyện Vạn Tú Quyên sinh con gái nữa.

Còn người ta lén lút nói thế nào thì mặc kệ.

Quan Nguyệt Hà chỉ quản những gì mình nghe thấy thôi.

“Nguyệt Hà, có nhà không?"

Quan Nguyệt Hà từ phòng nhỏ ló đầu ra, có chút ngạc nhiên:

“Anh rể Kim, tìm em có việc ạ?"

“Đúng vậy."

Kim Tuấn Vĩ cũng không vòng vo, trực tiếp hỏi cô có phải định mua một cái sân nhỏ không.

“Dạo này anh giúp người ta môi giới nhà đất, biết có mấy nhà định bán sân nhỏ, nghe nói em muốn mua nên anh đến hỏi thăm."

“Đầu óc kinh doanh của anh rể Kim khá đấy, mấy người trong ngõ mình đều là nhờ anh tìm nhà giúp, cái nghề này của anh đáng lẽ phải làm từ lâu rồi."

Quan Nguyệt Hà chào mời:

“Anh cứ ngồi xuống đã, em đi rửa tay cái."

“Rảnh rỗi chẳng có việc gì làm.

Trước đây không có việc làm thì thôi, giờ nhà nước đang khuyến khích làm kinh tế, anh nghĩ cũng không thể cứ trông chờ vào lương của chị Hồng Kỳ mà sống qua ngày được."

Kim Tuấn Vĩ cũng không vào nhà, lấy cái ghế đẩu ngồi ngoài cửa, nhân tiện giới thiệu cho Quan Nguyệt Hà đang rửa tay dưới vòi nước về tình hình của mấy cái sân nhỏ đó.

Quan Nguyệt Hà nghe hết một lượt, vừa nghe vừa nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng dự định đi xem trước hai cái sân trong số đó.

“Anh rể Kim, phí môi giới tính thế nào ạ?"

Người ta coi việc môi giới nhà đất này là kinh doanh, cho dù là hàng xóm lâu năm thì cũng không thể để người ta làm không công được.

Chị em ruột còn phải tính toán rõ ràng nữa là.

“Hai nhà mình quan hệ tốt, nếu thương vụ này thành công, em cứ đưa anh một trăm là được."

“Được!

Anh bây giờ có rảnh không?

Hay là hôm nay đi xem nhà luôn?"

Hôm nay là chủ nhật, nếu đợi đến lần nghỉ sau của cô thì lại phải đợi một tuần, chỉ sợ sân bị người khác nẫng tay trên mất.

Kim Tuấn Vĩ gật đầu, Quan Nguyệt Hà cũng không lề mề, đứng giữa sân gọi Lâm Thính đang ở ngoài về nhà, thế là lên đường đi xem nhà ngay.

Kim Tuấn Vĩ tổng cộng giới thiệu năm cái sân nhỏ, ba cái còn lại vị trí hơi xa nên Quan Nguyệt Hà không cân nhắc.

Đặc biệt là căn gần khu tập thể đơn vị cô nhất thì càng không thể cân nhắc rồi.

Bao nhiêu năm qua cô đã hiểu ra một điều.

Mặc kệ bạn ở đâu, đều không tránh khỏi những chuyện lông gà vỏ tỏi giữa hàng xóm láng giềng.

Nhưng có một điểm, ở xa đồng nghiệp trong đơn vị mình một chút là điều quan trọng nhất.

Nếu không thì, đi làm gặp đồng nghiệp, tan làm về vẫn gặp đồng nghiệp.

Ở xa một chút cũng đỡ được việc người nhà đồng nghiệp hở ra là sang chơi để hỏi thăm dò tin tức công việc, thế thì phiền phức lắm.

Hai cái sân nhỏ mà Quan Nguyệt Hà quyết định đi xem đều nằm trong phạm vi quản lý của ủy ban phường Trường Hồ.

Một cái hơi lớn một chút, nhưng cũ nát đến mức chỉ còn bốn bức tường đổ nát, không chừng ngày nào gió to một chút là tường sập ngay.

Kim Tuấn Vĩ giới thiệu cũng rất thật thà:

“Cái sân này vốn dĩ là của một gia đình trí thức, sau này xảy ra chuyện, chỗ này bị đập phá kinh khủng lắm."

Không nhắc cụ thể chuyện gì nhưng trong lòng Quan Nguyệt Hà đã hiểu, hồi đó giới trí thức bị đấu tố không ít.

Hơn nữa, đây đâu chỉ là đập phá kinh khủng?

Có thể nói là đào sâu ba thước, mặt đất cứ hố này hố nọ, chẳng biết có bao nhiêu người đã đến đây đào bới rồi.

“Chủ nhà đưa giá không cao lắm, giá chốt là hai vạn năm."

Quan Nguyệt Hà cố gắng nhịn tiếng hít hà, cái nơi rách nát này mà đòi hai vạn năm sao?!

“Không bớt được ạ?"

Kim Tuấn Vĩ lắc đầu:

“Sân khác anh còn có thể đi thương lượng, chứ nhà này thì không được, đã hạ quyết tâm bán hai vạn năm là thiếu một xu cũng không xong."

“Em đừng nhìn nhà nát mà chê, vị trí tốt lắm đấy, đi lên phía trước hai mươi mét là bách hóa tổng hợp rồi, cách ngõ nhà mình cũng không xa.

Diện tích cũng không nhỏ đâu, ít nhất cũng xây được ba gian phòng t.ử tế, hai bên còn làm được nhà vệ sinh với phòng bếp..."

Quan Nguyệt Hà không lên tiếng, họ đi xem cái sân nhỏ còn lại trước, vị trí ở gần khu nhà xưởng mới của xưởng may Trác Việt, nhà cửa ở bên đó được bảo quản khá tốt, cách đường lớn cũng không xa, nhưng có một điểm không tốt:

“Ở quá gần khu nhà xưởng, chắc chắn không tránh khỏi tiếng ồn ào.”

Nếu gặp lúc xưởng may Trác Việt cần chạy năng suất, công nhân phải làm ba ca, máy móc trong xưởng mở suốt hai mươi bốn giờ.

Hơn nữa, sân ở bên đó còn nhỏ hơn bên này, cũng hét giá ba vạn, cho dù có thể mặc cả thì tầm hai vạn bảy, tám cũng không chạy đi đâu được.

Quan Nguyệt Hà thở dài.

Nghĩ hồi đó, lúc cô mới có ý định mua nhà, cái sân nhỏ độc lập gần khu tập thể nhà máy cơ khí bán một vạn tám.

Nhưng lúc đó lấy đâu ra một khoản tiền lớn như thế chứ?

Qua bao nhiêu năm, hai vạn năm chỉ có thể mua được một mảnh đất hố hố lõm lõm.

Xây nhà lên thì kiểu gì cũng tốn thêm vài nghìn nữa...

Tính ra phải mất ba vạn!

Mua xong, một sớm biến thành kẻ nghèo hèn không nói, còn phải gánh thêm khoản nợ hơn một vạn.

Quan Nguyệt Hà nghĩ đến thôi đã thấy da đầu tê dại, cô và Lâm Ức Khổ ít nhất cũng phải mất hai ba năm mới trả hết nợ.

“Em có bán căn nhà ở viện số 1 không?"

Kim Tuấn Vĩ đột nhiên hỏi:

“Nếu bán thì căn nhà đó của em bây giờ mang ra ngoài ít nhất cũng bán được hơn một vạn đấy."

Căn nhà đó của cô đáng giá thế sao?

Quan Nguyệt Hà chỉ kinh ngạc vài giây, rất nhanh đã nghĩ thông suốt mấu chốt vấn đề.

Vị trí căn nhà đó của cô nằm ngay đầu ngõ, nếu đập thông một bức tường phía sau gian nhà nhỏ ra là có thể làm thành một cái mặt bằng kinh doanh rồi.

Ngõ Ngân Hạnh có mười cái viện, ở đến cả nghìn người.

Bên cạnh còn có một cái ngõ nữa, bên đó cũng ở gần nghìn người, họ về nhà cũng phải đi qua ngõ Ngân Hạnh, điều này cho thấy vị trí nhà cô rất ưu việt.

Cho dù chỉ bán mấy món đồ sinh hoạt lặt vặt thì cũng có thu nhập ổn định, nếu trong tiệm kéo một cái điện thoại, người trong ngõ chắc chắn sẽ chọn gọi điện ở chỗ gần nhất cho tiện.

“Nếu em muốn bán nhà viện số 1, nhà anh muốn mua."

Kim Tuấn Vĩ lại nói:

“Nếu không bán thì cho thuê cũng được."

“Em phải bàn bạc với Lâm Ức Khổ đã."

Buổi tối, về chuyện mua sân nhỏ, Quan Nguyệt Hà triệu tập một cuộc họp gia đình.

Sau khi ăn cơm tối xong, Quan Nguyệt Hà tuyên bố triệu tập họp gia đình, Lâm Thính liền đi lục lọi trong cặp sách lấy ra cuốn vở và b-út chì, ngồi ngay ngắn trên cái ghế đẩu nhỏ, mím môi giả vờ nghiêm túc.

Lúc ủy ban phường tìm các bác tổ trưởng, bác tổ dân phố họp cũng là như vậy.

Con bé trước đây đã từng theo ông ngoại đi họp, nó biết đi họp là phải viết chữ!

Quan Nguyệt Hà suýt nữa thì bật cười, đứa bé con thì viết được bao nhiêu chữ đâu, nhưng thái độ nghiêm túc ngay ngắn này rất đáng được biểu dương.

“Được rồi, không được cười trộm nữa."

Quan Nguyệt Hà hắng giọng một cái, liệt kê tình hình của hai căn nhà đã đi xem hôm nay ra một lượt, cuối cùng đề nghị cả nhà giơ tay biểu quyết chọn căn nào.

Cô hỏi chọn căn nào trong hai cái sân nhỏ, hai bố con họ cứ nhìn cô chằm chằm không nói lời nào, đợi đến lúc cô bảo cô bầu cho cái nhà nát kia, họ lại hùa theo giơ tay nói:

“Con cũng thế.", “Anh cũng vậy."

Đúng là hai kẻ ba phải.

Mục thứ hai của cuộc họp gia đình chính là có nên bán căn nhà đang ở hay không, như vậy thì tiền tiết kiệm của gia đình hoàn toàn đủ để mua cái nhà nát kia, số tiền còn lại cũng đủ để xây dựng lại nhà cửa.

Lần này không đợi Quan Nguyệt Hà lên tiếng trước, Lâm Thính đã vội vàng bày tỏ thái độ:

“Không được bán!"

Lâm Thính hôm nay đi theo ra ngoài xem sân, đối với hai cái sân đều không thích lắm.

Mẹ bảo muốn mua nhà, theo con bé thấy thì cũng giống như người lớn đi mua mấy thứ đồ mà con bé không dùng đến thôi.

Nhưng nếu bảo bán căn nhà đang ở đi thì căn nhà đó sẽ biến thành của người khác, con bé không chịu đâu.

“Được, có một phiếu phản đối rồi."

Quan Nguyệt Hà cũng giơ tay theo:

“Mẹ cũng không muốn bán, hai phiếu thông qua...

Cộng thêm đồng chí Lâm Ức Khổ nữa, toàn phiếu thông qua."

Cô đã dự liệu trước sẽ là kết quả này, nhưng cô cảm thấy đây là việc lớn của cả nhà, cho dù Lâm Thính tuổi còn nhỏ chưa có khái niệm gì về việc lớn như mua nhà, cô cho rằng vẫn phải để Lâm Thính tham gia vào.

Dù sao thì, đã xác định không bán căn nhà hiện tại, tiền tiết kiệm trong nhà không đủ dùng, phải trưng dụng sổ tiết kiệm của Lâm Thính.

Ba cuốn sổ tiết kiệm của gia đình được đặt lên bàn, sổ của hai vợ chồng tổng cộng hai vạn một, sổ của Lâm Thính có tám trăm năm mươi đồng, tạm tính là hai vạn hai.

Quan Nguyệt Hà dự định trước tiên mượn người nhà ba nghìn, lấy cái sân xuống đã rồi tính tiếp, còn nhà cửa thì cũng không gấp gáp phải dọn vào ngay, có thể thong thả dọn dẹp.

Hơn nữa, hai vợ chồng cũng phải tìm người trong nghề xem xây dựng nhà cửa thế nào cho tốt, dự toán hết bao nhiêu tiền, cái gì có thể tự làm được thì tiết kiệm một chút...

“Anh rể Kim nói rồi, căn nhà này nát thì nát thật nhưng vị trí tốt, cũng có người đang nhòm ngó, bảo chúng ta sớm quyết định."

Quan Nguyệt Hà lại phân tích:

“Chủ yếu là sân nhỏ gần ngõ Ngân Hạnh, gần bố mẹ.

Nói xa hơn một chút, sau này bố mẹ cần chúng ta chăm sóc thì chắc chắn phải ở cùng chúng ta, em xem rồi, chỗ đó đủ để xây ba gian phòng chính thức đấy...

Chỉ tiếc là bây giờ khu này của chúng ta không cho xây hai tầng, nếu không thì chúng ta cũng học theo anh hai, xây một cái nhà lầu hai tầng ở quê."

Anh hai mấy năm trước đã xây lại nhà ở quê, năm nay định xây thêm một tầng nữa, bảo là ở như vậy cho rộng rãi.

Hơn nữa, những người trong đội sản xuất làm thầu khoán kiếm được tiền đều bảo muốn xây hai tầng cho nó sành điệu.

Nhưng năm nay có quy định mới, nhà ở xây mới trong khu vực này của họ không được phép xây từ hai tầng trở lên.