Việc này không hẳn liên quan đến trọng nam khinh nữ, mà chủ yếu là vì đàn ông sức lực mạnh mẽ, lúc trưởng thành có thể gánh vác gia đình, ngày thường có cãi vã đ.á.n.h nhau cũng không sợ, nhà đông đàn ông thì tiếng nói cũng có trọng lượng hơn.

Bé gái thì không được như thế, lớn lên là thành người nhà khác, tương đương với việc nuôi không công cho nhà người ta mười mấy năm trời. Một số công việc nặng nhọc phụ nữ cũng quả thực không làm nổi, chưa kể người nhà quê chẳng có nhiều quy củ nhường nhịn, ba bữa nửa tháng lại xảy ra xô xát, nếu không có con trai, chỉ đành bị người ta ức h.i.ế.p.

Thế nên ai cũng không hiểu nổi tại sao hai vợ chồng này lại nhất quyết muốn sinh con gái. Hai người họ cũng chẳng thèm giấu giếm, đem suy nghĩ của mình nói toẹt ra. Vương Xuân Hoa nói: "Sinh con gái vừa thân thiết lại vừa biết nghe lời, lỡ lấy được tấm chồng tốt thì còn có thể trợ cấp cho nhà mẹ đẻ." Đường Lão Tam nói: "Sinh con gái, tìm một công t.ử nhà giàu trên trấn gả đi, đến lúc đó cả nhà ta sẽ được ăn ngon mặc đẹp."

Tóm lại hai vợ chồng cùng chung một ý tưởng, sinh con trai còn phải cất nhà cưới vợ cho nó, về già cũng chẳng biết con trai cháu trai có hiếu thuận hay không, vừa tốn tiền vô ích vừa chẳng có gì đảm bảo. Bé gái thì khác, hai người họ lớn lên trông sáng sủa, con gái sinh ra chắc chắn cũng xinh đẹp, lớn lên gả vào nhà giàu có, họ cứ thế đến nhà con rể ăn chực.

Luận điệu vô sỉ này khiến người nghe trố mắt há mồm, đồng thời cũng vô cùng đồng tình với đứa con gái chưa chào đời của Đường Lão Tam. Nếu đây thật sự là một bé gái, rơi vào tay cặp cha nương không đáng tin cậy này thì đúng là tạo nghiệp mà.

Vợ chồng Đường Lão Tam mặc kệ, cứ vui vẻ sống những ngày tháng của mình, thuận tiện cầu nguyện sinh được con gái.

Bây giờ rốt cuộc cũng đã được như ý nguyện, bảo sao lại không vui sướng tột độ.

Vương Xuân Hoa lúc này eo cũng chẳng còn đau, chân cũng hết chuột rút, cũng chẳng ghét bỏ vẻ mặt lạnh tanh của mẹ chồng nữa. Cô mỹ mãn ôm lấy con gái, vừa ngắm nghía vừa huênh hoang với người bên cạnh: "Mọi người nhìn xem con gái ta xinh đẹp chưa kìa, lớn lên chắc chắn cũng là đại mỹ nhân hiếm có khắp mười dặm tám thôn, chắc chắn có thể gả lên trấn trên, đến lúc đó cả nhà ta cứ việc ngồi chờ ăn sung mặc sướng."

Đường bà t.ử sớm đã bị những lời của đứa con dâu thứ ba làm tức bỏ đi. Vẻ mặt của Đường đại tẩu đứng cạnh cũng phức tạp khó nói thành lời. Đứa con này của tam đệ muội quả thực sinh ra rất khéo, cô chưa từng thấy đứa bé nào xinh đẹp đến thế, chỉ là suy nghĩ của tam đệ muội kỳ ba quá mức.

Nghĩ đến việc mẹ chồng cũng bị chọc tức đến mức chẳng buồn để ý cặp vợ chồng này, ngoài việc đồng cảm với đứa bé gái mới sinh này, cô cũng chẳng biết nói gì thêm.

Đường nhị tẩu thì bĩu môi, thầm chế nhạo, cảm thấy nhà lão Tam bị điên rồi, gả vào nhà người có tiền đâu có dễ thế? Một nha đầu nhà quê mà còn đòi gả cho nhà công t.ử có tiền trên trấn, đúng là mộng tưởng hão huyền.

Chưa bàn đến thái độ chán chường của người nhà họ Đường với cặp vợ chồng này, Đường Thạch Đầu lúc này thực sự đã lên núi bắt cá cho vợ nhà mình.

Đừng thấy Đường Lão Tam vừa lười vừa háu ăn mà lầm, nhân duyên của hắn trong đám đàn ông trong thôn lại chẳng tệ chút nào. Ai bảo hắn lúc nào cũng xoay xở được đồ tốt, ngoài việc mọi người cảm thấy Đường Lão Tam lười biếng không chịu làm ăn đàng hoàng ra, thì chẳng ai có ý kiến gì khác.

Đường Lão Tam bắt cá không phải trực tiếp lội xuống nước bắt, mà là dùng đó bắt cá. Món nghề này hắn học lỏm được từ một tay đ.á.n.h cá thiện nghệ, mồi nhử càng là tuyệt học của người ta. Nếu không phải Đường Lão Tam chai mặt quấn lấy người ta suốt mấy năm trời, lại còn biếu xén đồ ăn thức uống thì còn lâu mới học được.

Đường Phát Tài mới ba tuổi đã lũn cũn chạy theo sau lưng cha ruột như cái đuôi nhỏ. Cũng may Đường Lão Tam tuy chẳng mặn mà gì với đứa con trai này, nhưng chung quy vẫn biết đau lòng.

Đến lúc làm mồi, hắn càng chỉ khua môi múa mép sai Đường Phát Tài đi lấy đồ. Vừa nhìn đứa con trai bé xíu chật vật chạy đi chạy lại từng chuyến, vừa thở dài vừa bất đắc dĩ than vãn: "Con trai à, con cũng đừng trách cha không thương con, ai bảo con là con trai cơ chứ. Đàn ông con trai ngoài việc bán sức lực ra thì chẳng được tích sự gì, nhà mình sau này trông cậy cả vào em gái con đấy, con phải đối xử tốt với em gái nghe chưa. Ai bảo con không phải là con gái, không phải là con gái thì phải làm nhiều việc hơn, nếu không chẳng phải càng vô dụng sao."

"Con biết rồi cha, con nhất định sẽ làm việc chăm chỉ." Dù còn nhỏ nhưng tư tưởng đã sớm bị bẻ cong, Đường Phát Tài nghiêm túc gật đầu. Cậu biết con trai là vô dụng, không thể gả vào nhà tốt được, thế nên phải chăm chỉ làm việc, học hỏi nhiều thứ, nếu không thì chỉ có nước c.h.ế.t đói.