Tâm trí Đường Thạch Đầu lập tức di dời từ cô cháu gái sang cô con gái múp míp của mình. Điềm Nha mặc bộ quần áo hồng đào Vương Xuân Hoa tự tay may, thoạt nhìn vừa có phúc khí vừa đáng yêu không tả xiết.
Con bé nhìn Đường Thạch Đầu toét miệng cười khanh khách, tâm tình Đường Thạch Đầu lập tức bừng sáng, ném sạch phiền muộn ra sau đầu.
Hai cha con ríu rít đùa giỡn, "Tùng tùng tùng", Đường Thạch Đầu rung lắc chiếc trống bỏi. m thanh vui tai lập tức câu dẫn sự chú ý của Điềm Nha, đôi mắt đen láy lúng liếng xoay theo nhịp lắc của trống bỏi.
"A a a." Điềm Nha hớn hở la a a a, đôi tay bé xíu liên tục khua khoắng quơ cào, chỉ chực chộp lấy thứ đồ chơi đang phát ra âm thanh kia.
Đường Thạch Đầu cố tình dứ dứ trống bỏi trước mặt Điềm Nha, đợi lúc con bé suýt chạm tới lại v.út một cái giật lại. Lần đầu Điềm Nha còn nghệch mặt ngơ ngác, nhưng lúc nhận ra mình bị trêu chọc thì đôi mắt long lanh đã rơm rớm nước, mếu máo sắp sửa khóc nhè. Đường Thạch Đầu hoảng hồn vội vàng đầu hàng, dâng chiếc trống bỏi đến tận tay con gái.
Trống bỏi vừa đưa đến trước mặt, Điềm Nha lập tức tóm gọn vào tay. "Điềm Nha giỏi quá." Câu khen ngợi vừa rớt khỏi miệng, Đường Thạch Đầu liền nghe thấy tiếng "rắc" giòn giã khẽ vang lên. Giây tiếp theo, nửa chiếc trống bỏi rơi tõm xuống giường.
Nhìn chiếc trống bỏi bất ngờ bặt âm, Điềm Nha há mồm gào khóc t.h.ả.m thiết. Đường Thạch Đầu vốn đang cười hớn hở định nhặt trống bỏi lên dỗ con, nhưng nụ cười chợt cứng đờ, hai mắt trợn trừng khi nhìn thấy nửa thanh gỗ vẫn nằm gọn lỏn trong nắm tay con gái, hắn triệt để nghệt mặt ra.
Nghe tiếng con khóc, Vương Xuân Hoa vội vã chạy vào, đập vào mắt là cảnh tượng hỗn độn. Cô vừa bực mình vừa đau xót trách mắng: "Sao chàng lại trêu Điềm Nha khóc thé lên thế này, ồ ồ, nín ngoan nào, bảo bối nhỏ của nương đừng khóc nữa..."
Lúc này Đường Thạch Đầu mới hoàn hồn lại. Hắn đưa tay vuốt mặt, bụng bảo dạ chắc chắn chiếc trống bỏi này là hàng mã rởm, nếu không thì làm sao mà đứt làm đôi được.
Vừa nghĩ vừa lôi ngọn nguồn sự việc ra trần tình lại một lượt. Vương Xuân Hoa nghe xong hậm hực nói: "Đợt tới đi chợ ta phải xách cái này ra tìm lão bán hàng mới được, vừa mua về nghịch chưa được mấy bữa đã hỏng bét, thế này không phải là lừa người sao."
Vừa làu bàu cô vừa định thò tay cạy nắm tay con gái gỡ nửa khúc gỗ ra kẻo con bé tự chọc mình bị thương. Điềm Nha tưởng nương đang chơi trò giằng co với mình nên cũng tịt khóc, lại còn a a a càng hăng.
Điềm Nha nắm c.h.ặ.t như gọng kìm, Vương Xuân Hoa cạy mãi không mở được tay con, lại không dám dùng sức mạnh, đành phải cầu cứu phu quân. Đường Thạch Đầu vẫn khăng khăng cho rằng do đồ chơi bị lỗi, ngẫm nghĩ một chốc, hắn túm lấy phần mặt trống tòng teng huơ huơ trước mặt Điềm Nha.
m thanh "Tùng tùng tùng" quen thuộc lập tức hút hồn Điềm Nha, đôi tay nhỏ xíu vô thức buông lỏng. Khi Đường Thạch Đầu còn chưa kịp phản ứng, cái móng vuốt múp míp đã vồ trúng chiếc trống bỏi.
Một giây sau, ngay trước mắt hai vợ chồng, chiếc trống bỏi lành lặn bị bóp vỡ nát bét. "A a a." Điềm Nha vẫy vẫy chiến lợi phẩm tung tóe trong tay, hớn hở huơ huơ trước mặt hai người lớn.
Tác giả có lời:
Cảm ơn những thiên sứ nhỏ đã bỏ phiếu bá vương hoặc tưới dịch dinh dưỡng cho ta từ ngày 27/05/2021 đến 28/05/2021~
Cảm ơn thiên sứ nhỏ tưới dịch dinh dưỡng: Từng là cá mập (10 bình);
Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!
Bình luận mới nhất:
【Điềm Nha hóa ra lại là một lực sĩ!】
【Oa ồ】
-Hết-
Đừng có giả ngốc với ta
Lần này, dù hai phu thê có cố lấp l.i.ế.m thế nào đi chăng nữa, cũng hết cách đùn đẩy trách nhiệm cho cái trống bỏi là hàng kém chất lượng.
Nuốt cái ực một ngụm nước bọt, Đường Thạch Đầu sấn tới trước mặt Vương Xuân Hoa: "Hoa à, trước kia nàng không phát giác ra chuyện này sao?"
Vương Xuân Hoa mặt mày ngu ngơ lắc đầu lia lịa, đôi phu thê nhìn nhau trân trân: "Hay là, chúng ta thử lại lần nữa xem?"
Một đứa bé chưa đầy thôi nôi mà bóp nát bét đồ vật làm bằng gỗ, chuyện này nhìn ngang liếc dọc thế nào cũng thấy không bình thường.
Hơn một canh giờ sau, ngó đống đổ nát ngổn ngang trên giường, hai phu thê không thể không thừa nhận, tiểu khuê nữ nhà mình hình như không phải hạng người tầm thường, sức lực phải nói là kinh thiên động địa, khéo chỉ thua Đường Thạch Đầu một tẹo.
"Mẹ ơi, tổ tông nhà con ơi, trước nay con chẳng hề hay biết khuê nữ nhà ta lại cừ khôi đến mức này." Mắt Vương Xuân Hoa sáng rực như đuốc, lực sĩ trời sinh chứ đùa à! Chờ con bé lớn thêm chút nữa, cô thậm chí không dám mường tượng sức mạnh của nó khủng khiếp nhường nào, đến lúc đó thử hỏi tên nào to gan dám bắt nạt khuê nữ nhà cô.