Nhìn người ngoài cửa, nàng có chút kinh ngạc gọi:

“Chị dâu Ái Hoa, chị có chuyện gì thế ạ?"

Hàn Ái Hoa là cháu dâu của bác Sở cả, chẳng biết đêm hôm khuya khoắt chị ấy đến tìm nàng làm gì, quan trọng nhất là ban ngày nàng vừa mới khiến bác Sở cả tức giận bỏ đi.

Hàn Ái Hoa vừa vào đã đóng c.h.ặ.t cửa, sau đó kéo nàng vào trong nhà chính, vừa đi vừa nói:

“Dao Dao, cháu nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc đi, lát nữa chị bảo anh Cường đưa cháu về nhà mẹ đẻ chị, cháu cứ tạm bợ ở đó một đêm, ngày mai đợi thím Vân tới rồi hẵng về."

“Chị dâu Ái Hoa, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế ạ?"

Sở Dao vẻ mặt mờ mịt hỏi, sao lại có vẻ như đang đưa nàng đi lánh nạn thế này.

Hàn Ái Hoa tức giận giậm chân, chị ấy vẻ mặt xấu hổ nói:

“Đây là ý của bà nội và mẹ chồng chị, chị nghe bọn họ nói hình như ông nội định gả bừa cháu đi, tốt nhất là khiến cháu phải có lỗi với nhà họ Phó."

Sở Dao:

“..."

Rất nhanh nàng liền hiểu được ý nghĩa của câu nói này, giây phút đó sắc mặt nàng khó coi đến cực điểm, nàng thật sự không ngờ được bác cả lại có thể đê tiện đến mức đó, trước đây nàng chỉ tưởng bác cả có chút hủ lậu thôi nhưng giờ xem ra đó chính là một lão già ích kỷ tư lợi.

Hả!

Khiến nàng có lỗi với nhà họ Phó?

Làm thế nào để nàng có lỗi với nhà họ Phó đây?

Tất nhiên là khiến danh tiếng của nàng bị tổn hại, như vậy nàng đương nhiên sẽ không có cách nào tranh giành công việc với Sở Liên nữa, thật đúng là tâm địa độc ác.

Nàng c.ắ.n môi hỏi:

“Chị dâu Ái Hoa, chị có biết bác cả tìm là ai không?"

Nàng không hỏi khi nào thì người đó tới, vì có thể đoán được ngay, dù sao mẹ nàng ngày mai cũng tới rồi.

Hàn Ái Hoa không có ý định giấu giếm, chị ấy trực tiếp nói:

“Là Nhị Lại Tử."

Sở Dao trực tiếp bị tức đến bật cười, cái gã Nhị Lại T.ử này năm nay đã hơn bốn mươi tuổi rồi, làm công còn chẳng kiếm được nhiều bằng một đứa trẻ, thỉnh thoảng còn bài bạc nữa...

Nghĩ đến cuối cùng, trong mắt nàng là một mảnh lạnh lẽo, đại đội Sở Sơn thật sự là không dung nổi nàng mà.

“Dao Dao, cháu đừng đứng ngây ra đó nữa, nhanh thu dọn đồ đạc đi theo chị đi."

Hàn Ái Hoa kéo tay nàng giục giã, hơn nữa chị ấy cũng không thể ra ngoài quá sớm, nếu để người trong nhà phát giác ra sẽ gây rắc rối cho mẹ chồng và bà nội mất.

Sở Dao hít sâu một hơi nói:

“Chị dâu Ái Hoa, chị cứ về nhà trước đi ạ, cháu sẽ lên thành phố tìm bạn học, cháu không thể về nhà mẹ đẻ chị được, nếu để bác cả biết được sẽ không tốt cho chị đâu."

“Cháu ở trên thành phố có chỗ ở không?"

Hàn Ái Hoa lo lắng hỏi.

Sở Dao khẳng định gật đầu:

“Dạ có ạ, chị dâu Ái Hoa chị đừng lo, cháu đi học trên thành phố bao nhiêu năm nay quen biết nhiều người lắm."

Nàng sẽ đến đồn công an tìm các đồng chí công an giúp đỡ, hừ, nếu bác cả tưởng rằng nàng dễ dàng bị thao túng như vậy thì đúng là quá ngây thơ rồi.

Lần này nàng muốn cho tất cả mọi người ở đại đội Sở Sơn biết, cho dù mẹ nàng không có ở đây thì nàng cũng không phải là người có thể tùy ý bắt nạt, nàng nếu thực sự là quả hồng mềm thì cũng không thể tự mình sống từ năm mười hai tuổi, cũng không thể học lên đến tận cấp ba được.

Hàn Ái Hoa thở phào nhẹ nhõm:

“Vậy thì tốt, vậy cháu mau đi đi."

Chị ấy suýt chút nữa quên mất, Dao Dao không giống như mấy người phụ nữ nông thôn không có kiến thức như bọn họ.

Có điều trước khi đi, chị ấy do dự một lát vẫn nói thêm:

“Dao Dao à, ngày mai gặp được mẹ cháu, cháu bảo mẹ cháu tìm cho cháu một đối tượng có thể bảo vệ được cháu ấy, cái loại ba lòng hai ý như Phó Thần là không được đâu, phải tìm người nào hiền lành một chút."

Sở Dao tán thành gật đầu, đúng vậy, nàng phải tìm một đối tượng hiền lành, không được có nhiều tâm cơ, nếu lại gặp phải một kẻ như Phó Thần nữa chắc nàng không nhịn được mà mài d.a.o mất!...

Đi trong bóng tối lên thành phố, Sở Dao không trực tiếp đến đồn công an mà quen đường quen lối đi về phía nhà máy vận tải, trên suốt quãng đường đi nàng suy nghĩ kỹ càng lời nói của chị dâu Ái Hoa, càng nghĩ càng thấy đúng, gả chồng ấy à thì phải gả cho người hiền lành, mà vừa hay hiện tại nàng cũng quen biết một người hiền lành, hơn nữa còn là một người hiền lành nhiệt tình nữa chứ!

Đến khu tập thể nhà máy vận tải, nàng không trực tiếp đi vào mà đứng bên ngoài đợi một lát, đợi đến khi thấy một đứa trẻ từ bên ngoài chạy vào trong, nàng liền lấy một viên kẹo giữ đứa trẻ đó lại...

“Anh Du Minh ơi, có bạn học tìm anh ạ."

Đứa bé ngậm kẹo trong miệng, nói giọng lí nhí.

Du Minh vừa mới mở cửa:

“...

Người đang ở đâu?"

Đứa bé ngẩng đầu ngoan ngoãn nói:

“Ở bên ngoài khu tập thể ạ."

Du Minh nhíu mày, anh không nghĩ ra được lúc này có ai lại đến tìm mình, nhưng cuối cùng anh vẫn đi ra ngoài, vạn nhất thật sự có chuyện gì gấp thì sao?

Khi anh nhìn thấy Sở Dao đang đứng bên ngoài, mắt khẽ lóe lên, ý nghĩ duy nhất trong đầu là:

“May mà mình đã đi ra!”

Nhưng rất nhanh anh liền biết, chuyện khiến anh cảm thấy may mắn hơn còn ở phía sau cơ.

Sở Dao nhìn thấy Du Minh, nàng đ.á.n.h giá đối phương từ trên xuống dưới một lượt, ừm, không cao lắm nhưng cũng được một mét bảy lăm, học tập không giỏi lắm nhưng hiện tại là công nhân chính thức của nhà máy vận tải, quan trọng nhất đây là một người hiền lành nhiệt tình!

Nàng ngẩng đầu hỏi:

“Du Minh, cậu có đối tượng chưa?"

Trong bóng tối, tai Du Minh hơi ửng đỏ, anh bình tĩnh lắc đầu:

“Chưa có."

Mắt Sở Dao sáng lên, tiếp tục hỏi:

“Vậy cậu có người mình thích chưa?"

Du Minh khựng lại một chút, hỏi:

“Cậu hỏi chuyện này làm gì?"

Sở Dao cười híp mắt nói:

“Tớ định tìm cho mình một đối tượng cho nên hỏi trước một chút."

Mặc dù nàng cảm thấy tìm một người hiền lành làm đối tượng là tốt nhưng cũng sẽ không tìm một người hiền lành đã có người trong lòng rồi.

Lần này Du Minh không chỉ đỏ tai mà mặt cũng đỏ bừng lên, anh thậm chí theo bản năng đứng thẳng người dậy, vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu:

“Chưa có."

Giây phút này anh cảm thấy may mắn vì trời tối, nếu không Sở Dao chắc chắn có thể phát hiện ra điều bất thường.

Sở Dao thỏa mãn mỉm cười:

“Vậy cậu thấy tớ thế nào?

Tuy hiện tại tớ chưa có công việc nhưng tớ sẽ sớm có thôi, hơn nữa hai chúng ta đều tốt nghiệp cấp ba, tớ thấy hai chúng ta khá là xứng đôi đấy."

Là Phó Thần và Sở Liên có lỗi với nàng trước, Sở Chấn Quốc và bác cả có lỗi với nàng sau, vậy thì đừng trách nàng rút củi dưới đáy nồi.

Du Minh gật đầu:

“Tớ nghe lời cậu."

Không thể nào xứng đôi hơn được nữa!

Sở Dao:

“..."

Người này cũng hiền lành quá rồi đấy, chuyện đại sự cả đời mà cũng nghe lời nàng luôn!

Nàng vỗ tay nói:

“Được!

Đợi qua ngày mai chúng ta sẽ chính thức tìm hiểu nhau."

Chương 11 - Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia