Du Minh vội vàng nói:

“Sắp rồi sắp rồi, đến nhà Hoàng Hưng Phúc bọn họ đi một vòng là có thể về rồi."

Anh cũng lo lắng nếu cứ tiếp tục đi, Dao Dao sẽ bỏ mặc anh mà tự mình về nhà mất.

Sở Dao bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, có điều...

“Du Minh, chúng ta không cần đến nhà bà nội anh sao?"

Cô nghiêng đầu hỏi.

Từ lúc kết hôn đến nay, cô mới chỉ gặp bà nội của Du Minh một lần, đó là khi họ kết hôn, từ đó về sau, cô chưa từng gặp lại người nhà họ Du nữa.

Du Minh lắc đầu, anh đầy vẻ phân vân nói:

“Không đi, tính cách bà nội anh không giống những bà cụ khác, từ sau khi cha anh mất, bà nội anh ngoại trừ hàng tháng nhờ người gửi lương thực tới thì chưa bao giờ đến nhà anh cả."

“Và từ đó về sau, mẹ anh cũng chưa từng đến đại đội họ Du, bác cả anh thỉnh thoảng sẽ đến đón anh sang đại đội họ Du, theo lời bà nội anh nói thì mối liên hệ duy nhất giữa bà và mẹ anh chính là cha anh và anh, hiện giờ cha anh mất rồi, bà nội anh sẽ do bác cả anh phụng dưỡng, mẹ anh không cần quản, nhưng anh mang họ Du, cho nên anh và nhà họ Du vẫn còn liên hệ, nhưng cũng rất ít."

“Đợi lúc nào không bận, anh sẽ đưa em sang đại đội họ Du đi một vòng."

Đến giờ anh vẫn khó mà tưởng tượng được những chuyện này đã xảy ra như thế nào, dẫu sao thì lúc cha anh còn sống, mối quan hệ giữa mẹ anh và bà nội anh không hề tốt, ngược lại sau khi cha anh mất, mối quan hệ giữa mẹ anh và bà nội anh lại trở nên khá ổn!

Sở Dao ngẩn ra hồi lâu, không nhịn được nói:

“Bà nội anh cũng là người thấu đáo đấy."

Du Minh nhìn cô cười:

“Câu này em nói trước mặt anh thì thôi, chứ tuyệt đối đừng nói với mẹ nhé, mẹ cảm thấy bà làm mẹ chồng thành công hơn bà nội đấy."

Sở Dao lập tức gật đầu:

“Cái đó là chắc chắn rồi, mẹ chính là người mẹ chồng tốt nhất trên thế giới này."

Hai người vừa nói chuyện vừa đến nhà Hoàng Hưng Phúc, chẳng mấy chốc đã đi hết một vòng, cuối cùng là nhà Lôi Hạ, ồ, tất cả mọi người đều ở nhà Lôi Hạ.

Du Minh có chút ngơ ngác hỏi:

“Mọi người đang làm gì thế này?"

Một đám người quây thành một vòng trong phòng, nhìn qua còn thấy hơi đáng sợ.

Hoàng Hưng Phúc vẫy tay với anh:

“Lại đây, chúng tôi đang bàn bạc chuyện lớn đây."

Du Minh dắt Sở Dao đi tới:

“Chuyện lớn gì thế?"

Lôi Hạ có chút đau đầu nói:

“Về chuyện lớn làm thế nào để lấy lòng anh vợ đây."

Sở Dao:

“..."

Cô nhìn sang bản thân người anh vợ là Tiền Nam, chỉ thấy đối phương đang kiêu ngạo ngẩng cao đầu, ra vẻ cao không thể chạm tới!

Du Minh có chút buồn cười nói:

“Tiền Nam đang ở ngay đây này, làm thế nào để lấy lòng thì cậu trực tiếp hỏi bản thân cậu ta đi."

Lại còn bày vẽ bàn bạc chuyện lớn nữa, thật là rảnh rỗi quá mà.

“Hầy."

Biểu cảm cao ngạo trên mặt Tiền Nam thu lại, cậu lườm Du Minh nói:

“Hỏi bản thân cái gì, bây giờ tôi là người bạn tốt Tiền Nam của Lôi Hạ, chứ không phải anh vợ đâu nhé."

Cậu hiện giờ có hai thân phận đấy, ngàn vạn lần đừng có làm loạn lên.

Nghe thấy lời này Du Minh bật cười, anh nhìn Lôi Hạ nói:

“Đừng nghĩ nữa, cái tên anh vợ này của cậu căn bản là không lấy lòng nổi đâu, tôi bày cho cậu một cách, cậu trực tiếp bỏ qua anh vợ đi, mà đi lấy lòng nhạc phụ nhạc mẫu tương lai ấy, ừm, nhạc mẫu quan trọng hơn."

Dù sao thì anh cũng đã lấy lòng mẹ vợ mà!

Lôi Hạ đan hai tay vào nhau đặt trước người, mỉm cười nói:

“Bác Tiền và bác gái Tiền đều không có ý kiến gì về chuyện của hai đứa tôi cả."

Chỉ có người bạn tốt gần hai mươi năm này, người anh vợ tương lai Tiền Nam, là cứ luôn kiếm chuyện thôi.

Du Minh nhướng mày:

“Đã vậy thì cậu còn quản tên anh vợ làm gì nữa, cậu ta có ý kiến thì cứ để cậu ta giữ lấy ý kiến đó đi."

“Hầy."

Tiền Nam không hài lòng, cậu lườm Du Minh nói:

“Tiểu Minh, gan cậu không nhỏ đâu nhé, trước mặt đồng chí Sở Dao mà dám nói như vậy, cậu thật là quá không coi trọng đồng chí Sở Dao rồi đấy."

Nói đoạn, cậu quay đầu hỏi Sở Dao:

“Đồng chí Sở Dao, cô có muốn nhận sự giúp đỡ của Hội Liên hiệp Phụ nữ không?

Tôi có thể đưa cô đi gặp mẹ tôi."

Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô liếc nhìn Du Minh một cái, cười nói:

“Tôi không có anh chị em ruột."

Cho nên lời nói của Du Minh chẳng có giá trị tham khảo nào cả.

Mọi người nghe thấy ý tứ trong lời nói của Sở Dao:

“..."

Hoàng Hưng Phúc quyết đoán nói:

“Thế này đi, Tiền Nam, theo quy tắc, cậu và Lôi Hạ đấu một trận, cậu cố gắng đ.á.n.h cho cậu ta một trận tơi bời là được."

Tiền Nam bi phẫn tột cùng:

“Đấu với Lôi Hạ á, tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng thắng bao giờ, cậu chắc chắn đây không phải là bảo tôi đi tìm c-ái ch-ết đấy chứ?"

Toàn là bạn tốt gì đâu không hà.

Sở Dao cẩn thận nhắc nhở:

“Biết đâu đây là cơ hội duy nhất để anh có thể thắng thì sao?"

Tiền Nam:

“..."

Mắt cậu đột nhiên sáng lên, nhìn Lôi Hạ nói:

“Chúng ta so tài một chút đi, cậu thua thì tôi đồng ý cho cậu làm em rể tôi."

Lôi Hạ im lặng, hồi lâu sau anh mới khó khăn nói:

“Thế thì tôi phải nhờ mấy anh em đây nghĩ cách giúp tôi rồi, làm thế nào để tôi có thể thua anh vợ một cách tự nhiên đây?"

Những người còn lại:

“..."

Đây đúng là một câu hỏi hay mà.

Tiền Nam tức giận giậm chân:

“Lôi Hạ, cậu đừng có quá đáng quá đấy."

Lôi Hạ đầy vẻ nghiêm túc:

“Tôi nói toàn là sự thật thôi."

Một chính chủ khác là Tiền Mãn cuối cùng cũng lên tiếng, cô đanh mặt nghiêm túc nói:

“Anh cả, để em làm trọng tài cho mọi người."

Sắc mặt Tiền Nam đen thui, cậu nhìn Tiền Mãn:

“Tiền Mãn, anh là anh trai ruột của em đấy, em có đến mức muốn lấy mạng anh không hả!"

Để em gái cậu làm trọng tài, vậy thì với tiêu chuẩn không bao giờ chịu nhận thua của em gái cậu, e là cậu sẽ bị Lôi Hạ phản kích đ.á.n.h ch-ết mất.

Hoàng Hưng Phúc nén cười nói:

“Khụ khụ khụ, ngày Tết ngày nhất, chúng ta đừng nói những lời không may mắn như vậy nhé, thế này đi, lúc ra tay nhớ gọi bọn tôi nhé."

Tiền Nam:

“..."

Làm anh cả như cậu thật là không dễ dàng gì mà, cậu tức quá trực tiếp xắn tay áo lên:

“Lôi Hạ, tới đây, tới đây, vẫn là câu nói đó, cậu thua thì tôi đồng ý cho hai người ở bên nhau."

“Được, Nam Bắc có khí phách đấy, nhanh, mọi người lùi lại hết đi, không đúng, trong phòng nhỏ quá, chúng ta xuống lầu đi."

Hoàng Hưng Phúc vỗ tay nhiệt liệt.