Sở Dao hiểu ra gật đầu:

“Vậy chúng mình cứ chuẩn bị theo đúng số tiền Lữ Sảng đã mừng cho em là được."

Du Minh không bận tâm:

“Em cứ quyết định đi."

Nếu không phải ngày mai anh lại phải chạy xe đi tỉnh ngoài, thì hôm nay anh cũng chẳng được nghỉ...

Chao ôi, nếu Phan Học Ký không kết hôn vào hôm nay, thì anh đã có thể ở bên Dao Dao thêm một lát nữa rồi.

Thấy thời gian đã gần đến, Sở Dao và Du Minh cùng đi ra ngoài.

Theo thâm niên của Phan Học Ký ở đội vận tải, anh ta chưa thể xin được nhà, cho nên sau khi Phan Học Ký và Lữ Sảng kết hôn, hai người sẽ ở trong ký túc xá đơn thân của đội vận tải.

“Sao em thấy người đến hình như không nhiều lắm nhỉ?"

Đi về phía ký túc xá, Sở Dao nhìn trái nhìn phải, có chút thắc mắc hỏi.

Du Minh rất bình thản:

“Dĩ nhiên là không nhiều rồi, người đến hầu như đều là người của đội vận tải.

Mặc dù gia đình Phan Học Ký chưa đoạn tuyệt quan hệ với anh ta, nhưng cũng chẳng khác gì mấy, cho nên hôm nay những người đến đây phần lớn là nể mặt sư phụ của anh ta mà đến thôi."

Nếu không phải vợ anh muốn đến, thì đại khái là anh cũng chẳng đến đâu.

Sở Dao bị nghẹn một cái, cô nhếch môi nói:

“Đây cũng xem như là tin tốt, vì 'cắt đứt không dứt khoát tất sẽ gây rắc rối' mà!"

Tốt lắm, trước kia chỉ nghe nói Phan Học Ký ngu hiếu, nhưng không ngờ quan hệ với mọi người lại kém đến mức này.

Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như cũng không khó hiểu lắm, bởi vì...

Nhân tình thế thái, duy trì quan hệ cũng cần phải bỏ công sức và tiền bạc ra mà!

Du Minh vốn định nói gì đó, nhưng nghĩ hôm nay là ngày vui của Phan Học Ký, anh khó khăn thốt ra:

“Em nói đúng."

Chỉ mong là Phan Học Ký thực sự đã nghĩ thông suốt rồi, bằng không thì, chậc, Lữ Sảng cũng chẳng phải người có tính khí tốt đâu.

Đến khu ký túc xá, Sở Dao và Du Minh lại gặp thêm vài người quen, là bạn cùng lớp của họ!

Lưu Dũng - bạn cùng bàn của Du Minh - hì hì ha ha đi đến bên cạnh Du Minh, vỗ vai anh nói:

“Người anh em, ông không trượng nghĩa chút nào nhé, kết hôn chuyện lớn như vậy mà chẳng thấy thông báo một tiếng."

Du Minh vẻ mặt thật thà nhắc nhở:

“Đoạn thời gian trước ông về quê rồi, gần đây mới lên."

Cho dù anh có muốn thông báo, thì cũng phải tìm được người đã chứ!

Lưu Dũng lập tức vui vẻ ngay, anh ta chẳng thấy ngại ngùng chút nào, ngược lại càng vui hơn:

“Nếu tôi mà biết sớm ông có bản lĩnh 'cầu được ước thấy' như vậy, thì dù có chuyện gì tôi cũng không về quê ngay sau khi tốt nghiệp đâu."

Trước kia chỉ biết cái ông bạn cùng bàn này thật thà, không ngờ lại còn có chút bản lĩnh thế này!

Sở Dao đứng bên cạnh vô tình nghe thấy lời này, liếc nhìn qua một cái.

Thấy lỗ tai Du Minh đỏ ửng, cô nhịn cười quay đầu sang chỗ khác.

Có lẽ chỉ có cô mới tin vào cái sự “thật thà" của Du Minh thôi!

Du Minh lén nhìn Sở Dao một cái, xác định cô không nhìn về phía này, lúc này mới vội vàng nói:

“Ông nói nhỏ thôi."

Lưu Dũng cười nhạo anh:

“Nhìn cái vẻ nhát ch-ết của ông kìa, có còn ra dáng đàn ông không hả, thật làm mất mặt các đồng chí nam chúng tôi quá."

Du Minh không chút do dự đáp:

“Ông không làm mất mặt các đồng chí nam, cho nên đến giờ ông vẫn chưa có đối tượng đấy."

Lưu Dũng:

“..."

Hừ, sao lại còn quay sang tấn công cá nhân thế này, hơn nữa anh ta chưa có đối tượng thì làm sao, anh ta chưa có đối tượng anh ta tự hào nhé, vì một người ăn no cả nhà không đói mà.

“Lữ Sảng cũng mời ông à?"

Anh ta lẳng lặng chuyển chủ đề, nếu tiếp tục nữa, anh ta thực sự sợ Du Minh sẽ chuyển từ tấn công bằng lời nói sang động thủ mất.

Du Minh lắc đầu:

“Không có, nhưng cô ấy mời vợ tôi, tôi đi theo thôi.

Lúc tôi và vợ kết hôn, Lữ Sảng có đi tiền mừng mà."

Nói đến câu cuối, vẻ mặt anh có chút tự hào, giờ anh không dựa vào chính mình, anh dựa vào vợ.

Lưu Dũng nghe thấy tiếng “vợ" cứ vang lên liên tục, mặc dù thấy có chút ê răng, nhưng anh ta vẫn không nhịn được mà tò mò hơn.

Anh ta suy nghĩ một lát rồi nói:

“Nếu tôi nhớ không lầm, Sở Dao và Lữ Sảng hồi ở trường hình như không thân?"

Trong ấn tượng của anh ta, Lữ Sảng có tính cách khá sảng khoái, quan hệ với ai cũng tốt, còn Sở Dao là kiểu người chỉ biết vùi đầu vào học tập, rất ít khi nói chuyện với họ, không thân.

Du Minh “ừ" một tiếng:

“Sau khi tốt nghiệp mới thân thiết lên đấy.

Vợ tôi là người tốt, có thể chơi được với tất cả mọi người, cái hạng người không có vợ như ông là không hiểu được đâu."

Lưu Dũng:

“..."

Anh ta hoàn toàn im lặng.

Cái cuộc trò chuyện này thực sự không thể tiếp tục được nữa, bằng không anh ta sẽ thực sự không nhịn được mà động thủ mất.

Không lâu sau, Phan Học Ký đã đón được cô dâu về.

Lưu Dũng nhìn một cái, lập tức nhỏ giọng nói:

“Lữ Sảng chắc chắn là vì thấy Phan Học Ký đẹp trai nên mới lấy."

Du Minh chắc nịch gật đầu:

“Ông nói đúng đấy."

Trong lúc Lưu Dũng và Du Minh đang thì thầm với nhau, Sở Dao đã đi đến bên cạnh Lữ Sảng.

Cô nhìn Lữ Sảng, nhỏ giọng nói:

“Chúc mừng cậu đã toại nguyện nhé."

Trên mặt Lữ Sảng tràn ngập nụ cười hạnh phúc, cô cũng nhỏ giọng đáp:

“Cảm ơn cậu nhé."

Người giúp Phan Học Ký đón khách là con của sư phụ anh ta.

Chẳng bao lâu sau, họ đã gọi mọi người đến dự đám cưới đi đến nhà ăn để dùng bữa, đúng vậy, chính là nhà ăn!

Lữ Sảng có chút căng thẳng nắm lấy tay Sở Dao:

“Sở Dao ơi, Du Minh và Lưu Dũng đang nói chuyện với nhau rồi, cậu đi cùng tớ đi, tớ hơi căng thẳng."

Còn có chút tức giận nữa.

Mặc dù biết Phan Học Ký bị đuổi khỏi nhà mà không có gì trong tay, coi như đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Phan rồi, nhưng ngày kết hôn mà nhà chồng không có lấy một người lộ mặt, thật sự là quá đáng quá thể!

Sở Dao buồn cười nói:

“Tớ chẳng thấy cậu căng thẳng chút nào cả, tớ chỉ thấy cậu đang phẫn nộ thôi."

Nếu bây giờ người nhà họ Phan mà dám đến, e rằng Lữ Sảng có thể chẳng màng đến việc hôm nay mình kết hôn mà xông ra cãi nhau với họ mất.

Lữ Sảng bất mãn nói:

“Tớ có thể không phẫn nộ sao?

Nhà họ Phan làm thế này, sau này tớ còn mặt mũi nào mà nhìn mọi người trong khu tập thể nữa chứ."

Cô vừa gả qua đây thì nhà họ Phan đã phân gia rồi, ngày kết hôn nhà họ Phan chẳng có lấy một người lộ diện, chuyện này mà để người không biết chuyện nhìn vào, e rằng còn tưởng là cô đã quậy phá khiến nhà họ Phan gà bay ch.ó chạy nữa ấy chứ.

Sở Dao vỗ vỗ tay cô:

“Yên tâm đi, mọi người xung quanh đều biết rõ nhà họ Phan là hạng người gì, sẽ không hiểu lầm đâu.

Hơn nữa, 'đường dài mới biết ngựa hay', cậu cứ sống tốt những ngày tháng của mình là quan trọng hơn bất cứ điều gì."

Mới là ngày đầu tiên kết hôn, nghĩ mấy chuyện rắc rối đó làm gì cho ảnh hưởng đến tâm trạng chứ.

Lữ Sảng liếc nhìn Phan Học Ký đang đi phía trước, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Cứ nhìn những việc nhà họ Phan đã làm mà xem, tớ sẽ không nhận họ đâu.

Sau này cha mẹ Phan Học Ký cũng đừng mong tớ phụng dưỡng họ, à không, là đừng mong tớ bỏ ra lấy một đồng nào."

Chương 170 - Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia