“Nghe thấy ba chữ “xưởng thép", trong đầu Sở Dao xẹt qua mấy chữ:
Lại là xưởng thép!”
Nghĩ đến cái gì đó, mắt cô lóe lên, mím môi hỏi:
“Người này tên là gì?"
Vương Hoan Tâm nói:
“Tên là Hà Chấn, trong nhà còn có ba người chị gái, suốt ngày không lo học hành làm lụng, khụ khụ, thời gian trước bị cha mẹ anh ta nghĩ cách tống vào xưởng thép rồi, bây giờ cũng coi như là một công nhân."
Nói đến cuối cùng, giọng Vương Hoan Tâm ngày càng nhỏ, bởi vì sau khi biết Dương Bình đang quen đối tượng với Hà Chấn, cô ấy đã nhờ Phó xưởng trưởng Trịnh giúp nghe ngóng rồi.
Nghe thấy cái tên Hà Chấn, hoặc giả là, lúc nghe thấy họ “Hà", chân mày Sở Dao đã không kiềm chế được mà nhướn lên, ồ hô, người này không lẽ có quan hệ gì với Hà Lập An chứ, không lẽ là Hà Lập An không nỡ bỏ năm trăm đồng đó, nhưng bây giờ mới thấy không nỡ thì có chút muộn màng rồi đấy.
Thấy biểu cảm của cô, Vương Hoan Tâm liền cảm thấy cô biết cái gì đó, lập tức hỏi:
“Sao thế, cậu quen người tên Hà Chấn này à?"
Sở Dao lắc đầu:
“Không quen, nhưng quen một người khác cũng họ Hà, cần phải nghe ngóng thêm một chút nữa."
Nhưng cô cảm thấy, Hà Chấn và Hà Lập An trên bề mặt chắc là không có quan hệ gì đâu, nếu không Dương Bình chắc chắn sẽ không quen đối tượng với Hà Chấn, dù sao thì Dương Bình cũng đâu có ngốc.
Quả nhiên, Vương Hoan Tâm bất đắc dĩ nhìn cô nói:
“Mình còn tưởng cậu đoán ra cái gì rồi chứ, hóa ra chỉ là cùng họ thôi à, nhưng họ Hà này, ở xưởng thép kiểu gì chẳng có vài chục người nha."
Sở Dao ho một tiếng, cô vội vàng nói:
“Cậu cứ yên tâm đi, chuyện này mình nhất định sẽ sớm nói cho chị Bình biết, ừm, để chị ấy mời cậu ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh, chị ấy có tiền mà."
Thành ý này tuyệt đối đủ luôn.
Vương Hoan Tâm càng chê bai hơn:
“Tay nghề của cha mình, mình ở nhà ăn không tốt sao, tại sao mình phải lặn lội ra tiệm cơm quốc doanh chứ."
Đúng là, hễ tiệm cơm quốc doanh mà có đầu bếp thứ hai, cô ấy sẽ gật đầu đồng ý không chút do dự ngay.
Nghe thấy lời này, Sở Dao không dám lên tiếng, cô cứ như vậy dùng đôi mắt to tròn, chân thành của mình nhìn Vương Hoan Tâm.
Vương Hoan Tâm:
“..."
“Giải tán đi thôi, mình còn phải về phụ đạo bài vở cho Văn Văn nữa."
Cô ấy xua tay nói, đồng thời trong lòng thầm thương cho cha mình ba giây, t.h.ả.m, đúng là t.h.ả.m quá đi mà.
Sở Dao lập tức vẫy tay:
“Cậu mau về đi, việc học hành của trẻ con là đại sự, tuyệt đối không được chậm trễ."
Mặc dù hiện tại cô không muốn học tập, nhưng cô ủng hộ người khác học nha.
Đợi Vương Hoan Tâm đi xa, Sở Dao mới ôm mấy cuốn sách mình mượn về nhà, mở cửa ra liền ngửi thấy một mùi thức ăn thơm phức, mắt cô sáng lên, không kịp mang sách về phòng, ôm sách chạy thẳng vào bếp.
Đứng ở cửa bếp nhìn Du Minh đang bận rộn, cô mở miệng hỏi:
“Anh làm món gì ngon thế?"
Du Minh quay đầu lại, mỉm cười nói với cô:
“Khoai tây sợi xào, sau đó nấu canh sền sệt, buổi tối ăn thanh đạm một chút, thấy sao?"
Sở Dao gật đầu lia lịa:
“Rất tốt, em về cất sách trước đã, rồi gọi mẹ ăn cơm."
Nói xong câu này cô nhảy nhót đi ra ngoài, nhưng vừa quay người cô lại quay lại, hỏi Du Minh:
“Du Minh, anh tỉnh rượu rồi à, có đau đầu không?"
“Không đau đầu đâu, chuẩn bị ăn cơm thôi nào."
Du Minh có chút ngại ngùng nói, anh cũng không ngờ mình lại say rượu, nhưng về bộ dạng lúc say của mình...
Khụ khụ, cái này anh vẫn rất yên tâm về bản thân mình.
Nghe thấy Du Minh nói vậy, Sở Dao mới yên tâm về phòng, rất nhanh cô lại chạy ra gõ gõ cánh cửa bên cạnh, thò đầu vào nói:
“Mẹ, ăn cơm thôi ạ."
Lý Thúy không thèm ngẩng đầu:
“Được, các con cứ ăn trước đi, mẹ khâu nốt cái mép này đã."
Nhìn thoáng qua chiếc váy đang đặt trên máy khâu, Sở Dao im lặng thụt đầu lại, trong lĩnh vực mà cô không hiểu, cô luôn thích giả vờ như không biết.
Cô nhảy nhót quay lại bếp rửa tay, đồng thời nói:
“Em gọi mẹ rồi, mẹ một lát nữa sẽ ra ngay."
“Được."
Du Minh gật đầu, nhìn cô cười hỏi:
“Chiều nay đi thư viện chơi à?"
Lúc nãy anh thấy Sở Dao ôm hai cuốn sách về.
Sở Dao gật đầu, cô lắc lư cái đầu, có chút hưng phấn:
“Đầu tiên em đi bưu điện gửi thư, ngay sau đó đi cửa hàng cung ứng mua đồ, ở cửa hàng cung ứng tình cờ gặp Hoan Tâm và con gái riêng của cậu ấy, sau đó chúng em lại cùng nhau đi thư viện."
Chiều nay cô thực sự là đã làm được rất nhiều việc rồi.
Du Minh nghe thấy một chuỗi địa danh này, không nhịn được lắc đầu hỏi:
“Có đạp xe đi không?"
Sở Dao mím môi lắc đầu:
“Không có, lúc đầu em không có nghĩ tới."
Lúc cô ra ngoài vào buổi chiều nghĩ là chỉ đi dạo một chút thôi, thế là, làm sao có thể đạp xe được, chỉ là...
Không ngờ sau đó địa điểm dạo chơi có hơi nhiều một chút!
Nhìn thấy biểu cảm của cô Du Minh liền hiểu, anh không nhịn được cười nói:
“Vậy bữa cơm trưa em ăn chắc chắn đều tiêu hóa hết sạch rồi, buổi tối ăn nhiều một chút nhé."
Sở Dao không thèm suy nghĩ đáp lại:
“Sau đó ăn no quá buổi tối lại tiếp tục đi dạo đúng không?"
Du Minh:
“..."
Anh ngẩn người một lát, rồi không nhịn được mà cười, kiểu cười thành tiếng luôn.
Đợi Lý Thúy từ phòng trong ra, ba người rất nhanh bắt đầu ăn cơm.
Lý Thúy ăn khoai tây sợi xào, hài lòng nói:
“Cũng đừng nói nữa, rượu mừng cưới nhà Lôi Hạ và Tiểu Mãn hôm nay ngon thật, giờ mẹ vẫn chưa thấy đói lắm đây này."
Du Minh ngẩn người một lát nói:
“...
Mẹ, con cứ tưởng mẹ đang khen tay nghề của con tốt, không ngờ là đang khen người khác."
Nếu không phải vợ anh cũng cần ăn cơm, anh nhất định sẽ đi ăn ở nhà ăn cho coi.
Lý Thúy hừ một tiếng, đ.á.n.h giá Du Minh một chút, rồi lại nhìn thoáng qua mấy món ăn trên bàn, lườm một cái:
“Tiếp tục cố gắng nhé."
Sở Dao:
“..."
Đôi đũa trong tay cô đang run rẩy, trước đây mẹ chồng nói lời này đều là sau khi ăn cơm xong, bây giờ là vẫn còn đang bưng bát cơm cơ mà, mẹ chồng cô đây là nhớ nhung bà nội đến mức nào vậy chứ.
Du Minh nghe thấy bốn chữ này một câu cũng không nói, dù sao anh cũng không mời bà nội tới được, cho nên anh cứ nghe trước đã!
Thấy không ai lên tiếng, Lý Thúy trực tiếp lườm con trai một cái, lẩm bẩm một câu:
“Đồ vô dụng."