“Học tập, chuyện đó là không thể nào, ít nhất là hiện tại không thể nào.”
Vương Hoan Tâm:
“...”
Cô nhìn Sở Dao đã trùm chăn kín mít, im lặng ba giây, đột ngột gấp sách lại, đi ngủ!
Ngủ được một nửa, cô không kìm được ngồi dậy, nhỏ giọng gọi:
“Sở Dao, cậu đã ngủ chưa?”
Sở Dao:
“...”
Ngủ rồi, bất kể là ai gọi thì cũng là ngủ rồi, buổi tối chính là thời gian để ngủ, tuyệt đối không được tăng ca để học, ít nhất hiện tại là không được.
Không nghe thấy tiếng trả lời, Vương Hoan Tâm lại gọi thêm hai lần nữa, sau khi xác định cô đã ngủ say, mới mang theo vẻ mặt đầy ưu phiền nhắm mắt lại, cô muốn tìm người tán gẫu chuyện học hành sao mà khó thế chứ.
Nếu Sở Dao biết cô đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ kiên định nói với cô rằng:
“Khó không phải là học hành, mà là tăng ca để học hành đấy!”
Làm việc liên tục được nửa tháng, Sở Dao đã hoàn toàn hòa nhập được với những người khác ở nhà hàng quốc doanh, ồ, ngoại trừ sư phụ Vương ra, đại khái là do lần trước cô tổng kết quá chuẩn xác, nên sư phụ Vương cứ mãi canh cánh trong lòng.
Không đúng, còn có một chuyện nữa, đó chính là nửa tháng nay, ngày nào buổi trưa Du Minh cũng tới, không sót buổi nào, cho nên cô đã có thể bình thản đối diện với ánh mắt trêu chọc của chị Bình!
“Chị Bình, em đi trước đây ạ.”
Sở Dao làm xong việc của mình, gọi với về phía chị Bình còn đang thu dọn đồ đạc.
“Đi đi.”
Chị Bình xua tay với cô, chợt nhớ ra điều gì, bà vội vàng gọi:
“Đợi chút, có chuyện này chị quên chưa nói với em.”
Sở Dao đành phải quay trở lại:
“Chuyện gì thế chị?”
Sau nửa tháng chung sống, cô nhận thức sâu sắc được nguồn tin của chị Bình rộng đến mức nào, ngay cả những đồng chí tới ăn cơm buổi trưa, chị Bình cũng có thể tán gẫu với người ta nửa buổi trời.
Chị Bình nhìn quanh một lượt, thần bí nói:
“Cháu gái của Quản lý Khúc ngày mai sẽ tới làm việc, nhân viên tạm thời.”
“Quản lý Khúc thỏa hiệp rồi ạ?”
Mắt Sở Dao sáng lên, cô cũng chẳng buồn đi nữa, quay đầu hỏi, nửa tháng nay chả thấy động tĩnh gì, cô cứ tưởng Quản lý Khúc đã nghĩ ra cách khác để sắp xếp cho cháu gái rồi chứ.
Chị Bình hừ một tiếng:
“Không thỏa hiệp thì còn cách nào khác đâu, Quản lý Khúc là người lương thiện, sao có thể giương mắt nhìn cháu gái đi vào chỗ ch-ết được.”
Sở Dao cẩn thận hỏi:
“...
Giọng điệu này của chị không đúng nha, sao thế, nửa tháng nay lại có chuyện gì mà em không biết sao?”
Lúc trước chị Bình nhắc tới cháu gái Quản lý Khúc, giọng điệu vẫn còn là tiếc nuối và thương cảm, giờ lại trở nên bất bình, chuyện này chắc chắn có uẩn khúc đây.
Chị Bình rút kinh nghiệm lần trước, nhìn quanh một lượt rồi nói:
“Nghe nói lần này Quản lý Khúc sở dĩ thỏa hiệp, là vì đứa cháu gái đó của ông ấy xúi giục mẹ mình nói là muốn thắt cổ tự t.ử trước cửa nhà ông ấy, nói ông ấy phất lên rồi là quên mất cha mẹ ruột, là kẻ vong ơn phụ nghĩa...”
“Tóm lại là lời lẽ đặc biệt khó nghe, lúc đó Quản lý Khúc tức tới mức tay chân run rẩy, nhưng mẹ ông ấy lúc đó đang cầm sẵn sợi dây thừng, ông ấy cũng không thể cứ thế để mẹ ruột đi ch-ết được, thế là mới có cái suất nhân viên tạm thời này.”
Sở Dao không kìm được rùng mình một cái:
“Mẹ Quản lý Khúc thực sự mang theo dây thừng, hơn nữa còn là dưới sự xúi giục của cháu gái ông ấy sao?”
Nếu đúng là như vậy thì quá đáng quá rồi, có điều cô thực sự không tưởng tượng nổi, rốt cuộc là loại đồng chí nữ nào có thể làm ra chuyện như vậy chứ.
“Đúng vậy, là thật đấy, chuyện này những người sống ở khu đó đều biết hết, náo loạn cả lên, vợ Quản lý Khúc tức tới mức dẫn con về nhà ngoại luôn rồi.”
Chị Bình vẻ mặt đầy hãi hùng nói.
Vừa nghĩ tới việc phải làm việc cùng một đồng chí nữ lợi hại như vậy, bà thực sự thấy sợ quá đi mất.
Sở Dao nghĩ tới điều gì đó, cô đột nhiên hỏi:
“Chuyện này xảy ra vào ngày nào ạ?”
Chị Bình theo bản năng nói:
“Ba ngày trước mà.”
Sở Dao quét mắt nhìn bà một cái, gật đầu:
“Ồ, chuyện từ ba ngày trước rồi à.”
Hóa ra cô hóng hớt cũng chả hóng được tin sốt dẻo.
Chị Bình nghẹn lời, bà cười nịnh nọt với Sở Dao:
“Cái đó, chẳng phải là do chị quá kích động, nhất thời quên khuấy đi mất sao.”
Nếu không phải người ta sắp tới làm việc rồi, bà cũng chẳng nhớ ra chuyện này đâu.
“Em thấy chị chỉ mải mê xem náo nhiệt của em thôi thì có.”
Sở Dao lườm bà một cái nói.
Đối với lời này, chị Bình lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời, mãi cho tới khi không còn cách nào khác mới nói:
“Ái chà, em cũng đừng trách chị, thực sự là đồng chí Du Minh thật thà quá, nhìn cái cách cậu ta bị em nắm thóp kìa.”
Bà chưa từng thấy đồng chí nam nào ngày nào cũng không sót buổi nào tới nhà hàng quốc doanh ăn cơm, mà mục đích chỉ là để được gặp đối tượng một lần, hiếm có quá đi mất.
Sở Dao bình thản nói:
“Chuyện này chẳng phải chị đã quen rồi sao.”
Chị Bình:
“...”
Bà chỉ tay ra cửa nói:
“Em đã tan làm rồi, mau đi đi, đừng có làm lỡ dở thời gian chị về mắng đối tượng của chị.”
Sở Dao không kìm được ha ha cười rồi rời đi, nhưng không thể phủ nhận là, đứa cháu gái của Quản lý Khúc trong lời kể của chị Bình vẫn để lại một chút ấn tượng trong lòng cô, đó quả thực là một đồng chí nữ lợi hại thực sự.
“Dao Dao, Dao Dao.”
Cô vừa đi được vài bước, liền nghe thấy có người gọi mình, cô có chút nghi hoặc quay đầu lại:
“Du Minh, sao anh tan làm sớm thế?”
Du Minh chạy tới trước mặt cô, có chút áy náy nói:
“Dao Dao, anh phải đi một chuyến xe đường dài, đại khái mười ngày mới về được.”
“Em biết rồi.”
Sở Dao gật đầu được một nửa, cô đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, ngẩng đầu hỏi:
“Mười ngày?”
Nếu cô không nhớ nhầm, ba ngày sau chính là ngày lành tháng tốt của Sở Liên và Phó Thần, vốn dĩ Du Minh định đi cùng cô tới ăn tiệc, vậy ý hiện tại chính là, để cô đi một mình sao?
Du Minh càng áy náy hơn, anh cúi đầu nhỏ giọng nói:
“Đúng vậy, mười ngày, việc này không đi không được.”
Sở Dao hít một hơi thật sâu, nhìn Du Minh đang cúi đầu, cô nói:
“Được rồi, em biết rồi, đến lúc đó một mình em đi là được, anh đi đường cẩn thận nhé.”
Dù sao một mình cô đi cũng sẽ không để bản thân chịu thiệt, hừ, cô ngay cả món quà lớn cũng đã chuẩn bị xong xuôi rồi.
“Không phải, anh nhờ mẹ anh đi cùng em rồi, đến lúc đó mẹ anh sẽ bảo vệ em.”
Du Minh nói tiếp, anh đâu phải không biết nhà họ Phó là hạng người gì, sao có thể để Dao Dao một mình đi vào hang cọp được chứ.