Có điều nghĩ đến điều gì đó, cô vẫn cẩn thận hỏi:

“Sở Dao, cậu và Phó Thần đã là hôn thê hôn phu, sao chưa từng nghe cậu nhắc đến vậy, hơn nữa cậu cũng chưa từng đến khu tập thể bao giờ."

Theo lý thì không nên như vậy, bởi vì Sở Dao trong nhà không còn ai nữa, như vậy thì nhà họ Phó chính là người thân nhất của nàng, nhưng nàng lại chưa từng tới, cứ cảm thấy có chỗ nào đó kỳ kỳ.

Sở Dao cúi đầu, giọng nói cay đắng:

“Trước đây tớ luôn cảm thấy tớ và Phó Thần tuy đã đính hôn nhưng vẫn chưa kết hôn, sợ truyền ra ngoài sẽ không tốt cho chúng tớ, cộng thêm Sở Liên cũng luôn khuyên tớ như vậy nên chuyện này mới giấu kín."

Lữ Sảng tức giận đập bàn:

“Cố ý!

Đây chắc chắn là bọn họ cố ý!

Bọn họ chính là thấy cậu ngây thơ."

Sở Dao tán thành gật đầu, đúng vậy, mình của trước đây đúng là quá ngây thơ, ngây thơ đến mức đầu óc cũng không linh hoạt nữa rồi.

Nàng có chút tủi thân nói:

“Đều trách tớ quá tin tưởng Phó Thần và Sở Liên, dù sao tớ và Sở Liên cũng cùng nhau lớn lên, cộng thêm hôn sự với Phó Thần là do mẹ tớ định cho trước khi tái giá, nhưng ai mà ngờ được..."

Nói đến cuối cùng, nàng nghẹn ngào không nói nên lời, hu hu hu, nàng thật sự là quá vui mừng, hễ nghĩ đến những ngày tháng tốt đẹp sau khi thoát khỏi hai người này là nàng lại kích động.

Lữ Sảng có chút xót xa nhìn nàng, t.h.ả.m quá, không có ai t.h.ả.m hơn bạn học Sở Dao rồi, nghĩ đến điều gì đó, cô cẩn thận hỏi:

“Bạn học Sở Dao, cậu đối với Phó Thần có cảm giác gì không?"

Cô phải hỏi cho rõ ràng nha, vạn nhất Sở Dao thích Phó Thần, sống ch-ết muốn ở bên anh ta thì cô cũng chẳng còn cách nào.

Sở Dao đỏ mắt lắc đầu:

“Tớ và Phó Thần riêng tư chưa từng nói chuyện với nhau bao giờ."

Lữ Sảng:

“..."

Cô hiểu rồi, đây chính là ý tứ không có tình cảm, vậy thì...

“Cậu định làm thế nào tiếp theo?

Tớ chắc chắn sẽ giúp cậu."

Cô vỗ ng-ực nói.

Cứ nghĩ đến việc khu tập thể của bọn họ lại có loại người như Phó Thần là cô lại thấy buồn nôn.

Sở Dao tủi thân nói:

“Mặc dù đây là hôn sự do mẹ tớ định cho trước khi tái giá, nhưng mẹ tớ chắc chắn cũng không muốn tớ gả cho một người không thích tớ."

Nàng mới không thèm gả cho Phó Thần đâu, một chút gánh vác và trách nhiệm cũng không có, so với đàn ông thì công việc quan trọng hơn nhiều.

Lữ Sảng gật đầu, cô lại hiểu rồi, chính là ý không gả nữa!

Sở Dao rất tủi thân:

“Bọn họ đều là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, trước đây còn dùng danh tiếng để lừa gạt tớ, kết quả bọn họ lại ở bên nhau."

Trước đây nàng vì danh tiếng mà không tiếp xúc với Phó Thần, bây giờ cũng không muốn làm chuyện này ầm ĩ lên, chỉ cần lấy được lợi lộc, trả thù được hai người này là được.

Lữ Sảng nửa hiểu nửa không, mặc dù cô không hiểu lắm ý tứ trong những lời này, nhưng không sao, cô nói cho mẹ cô biết, mẹ cô chắc chắn hiểu!

Sở Dao cũng không biết Lữ Sảng có hiểu hay không, nhưng mục đích nàng đến đây đã đạt được, thế là lúc đi tuy bước chân nặng nề nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm!

Sau khi rời khỏi khu tập thể, nàng do dự một chút vẫn đi về phía bưu điện, nàng phải gọi điện cho mẹ, nhân tiện nói tình hình bên này cho mẹ biết để mẹ nắm rõ tình hình.

Mười phút sau, Sở Dao bước ra khỏi bưu điện, bước chân càng thêm nhẹ nhàng, trên mặt cũng lộ ra nụ cười, nàng và mẹ đã bàn bạc xong rồi, hôn sự với Phó Thần phải hủy bỏ, nhưng tương tự như vậy, công việc đã hứa trước đó cũng không thể thiếu.

Còn về việc mẹ nàng đàm phán với nhà họ Phó như thế nào thì đó không phải là chuyện nàng quan tâm.

Sở Dao tâm trạng rất tốt đi từ phía tây thành phố sang phía đông thành phố, nhìn nhà máy vận tải trước mắt, nghĩ đến nhà máy thép nhìn thấy trên đường đi, nàng thầm gật đầu, làm việc ở hai nơi này rất tốt, cách xa nhà họ Phó.

Nhưng làm sao để chuyển công việc qua bên này, nàng còn phải cân nhắc một chút....

Quan sát xong địa điểm làm việc trong tương lai, Sở Dao mới thỏa mãn rời đi, kết quả vừa đi được vài bước đã lại gặp người quen.

“Du Minh?"

Du Minh, bạn học cấp ba của nàng, vừa cao vừa gầy, tính tình hiền lành, trầm mặc ít nói, thuộc loại người bị bắt nạt cũng không thèm đ.á.n.h lại, nàng đã tận mắt chứng kiến!

Chàng trai đeo kính nghe thấy có người gọi mình thì ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn rõ người đứng trước mặt mình liền đỏ mặt gật đầu:

“Sở Dao."

Khóe môi Sở Dao giật giật, ừm, bạn học Du Minh không chỉ hiền lành mà còn rất hay thẹn thùng, nàng nghĩ ngợi rồi hỏi:

“Du Minh, cậu làm việc ở đây à?"

Du Minh gật đầu, nhỏ giọng nói:

“Ừm, tớ tốt nghiệp xong là vào nhà máy vận tải luôn."

Mắt Sở Dao càng sáng hơn, phải biết là bọn họ mới tốt nghiệp được hai tháng, Du Minh vậy mà đã vào làm ở nhà máy vận tải rồi, đây đúng là nhân tài nha.

“Nhà máy vận tải của các cậu có tuyển người không?"

Nàng mong đợi hỏi, nàng muốn tới đây.

Du Minh:

“...

Không tuyển."

Sở Dao đổi cách hỏi:

“Vậy có ai sắp nghỉ hưu không?"

Nàng có thể đổi vị trí mà.

“...

Tớ không biết."

Du Minh khựng lại một chút rồi nói tiếp:

“Có điều tớ có thể giúp cậu hỏi thăm một chút."

Sở Dao lập tức nói:

“Được, vậy đa tạ cậu nhé, cậu đúng là người tốt, cậu mau đi làm đi, tớ không làm mất thời gian của cậu nữa."

Có được câu trả lời vừa ý, Sở Dao vẫy vẫy tay rồi chạy đi mất, nàng phải mau ch.óng quay về, nói không chừng còn kịp xem kịch vui đấy.

Phía sau nàng, Du Minh nhìn chằm chằm bóng lưng nàng một hồi lâu, đợi đến khi có người gọi mới quay người đi vào nhà máy vận tải.

Sở Dao vừa đi đến đại đội Sở Sơn thì lại bị gọi lại.

Thím Hai Mã vẫy tay với nàng:

“Dao Dao, đối tượng của Sở Liên đến đại đội mình rồi, bây giờ đang ở nhà nó đấy, nghe nói còn là bạn học cấp ba của các cháu, cháu có biết là ai không?"

Nhìn vẻ mặt tò mò của thím Hai Mã, mắt nàng lóe lên:

“Thím Hai, cháu không biết Sở Liên có đối tượng nha, thím nghe ai nói thế?"

Mặc dù trong lòng đã có chuẩn bị nhưng nàng vẫn tức không nhẹ, đặc biệt là khi biết Phó Thần vậy mà trực tiếp lấy thân phận đối tượng của Sở Liên đến cửa, xem ra thật sự không hề để tâm đến hôn sự này chút nào.

Nhưng như vậy cũng tốt, nàng cứ giả vờ như không biết gì mà đến nhà đại đội trưởng, còn cả thím Hai Mã nữa, dù sao chuyện thím Hai Mã đã biết thì cũng có nghĩa là mấy đại đội xung quanh đều biết hết rồi...

Đến lúc đó mới náo nhiệt đây, chỉ hy vọng Sở Liên và Phó Thần đừng có khóc là được.

Thím Hai Mã không tin:

“Cháu và Sở Liên học cùng một trường, sao có thể không biết được chứ."