Chương 2
Nhưng bất kể mục đích gì, có anh ấy giúp, tôi có thể bớt không ít việc.
Chinh phục đối tượng đương nhiên quan trọng, nhưng tôi cũng cần nhanh ch.óng làm quen trường học, hòa nhập cuộc sống đại học.
Thế là tôi cười nói cảm ơn, đi vào trường cùng anh ấy.
Trở về ký túc xá đã là buổi tối.
Các bạn cùng phòng tuy mới gặp lần đầu nhưng đều rất cởi mở, mọi người vây lại líu ríu nói chuyện.
Tưởng Sa Sa không tham gia với chúng tôi, một mình cúi đầu bấm điện thoại, thỉnh thoảng lộ ra nụ cười khó hiểu, chắc là đang nhắn WeChat với ai đó.
Người đó tám chín phần là Tần Hạo Nhiên.
Trước đây Tần Hạo Nhiên để biểu đạt lòng trung thành với tôi, bất kỳ nữ sinh nào trong nhóm tân sinh viên thêm anh ta anh ta đều không chấp nhận.
Hôm nay gặp Tưởng Sa Sa ngoài đời, chắc chắn sẽ chủ động thêm cô ta.
Nghĩ tới trước đây một giây đã hạ được Tần Hạo Nhiên, tôi không khỏi hỏi hệ thống tiến độ chinh phục của đối phương.
Hệ thống lắc đầu:
【Tiến độ cụ thể tôi không tra được, điều duy nhất có thể chắc chắn là Tưởng Sa Sa vẫn chưa chinh phục thành công.】
Tôi hơi yên tâm một chút, xem ra tôi kiên nhẫn nói chuyện với anh ta cả kỳ nghỉ hè vẫn có một chút tác dụng.
Không phải nói tôi trò chuyện đặc biệt thế nào, khiến người ta mê mẩn ra sao, mà là vì chính anh ta đã bỏ vào chuyện này quá nhiều thời gian và công sức.
Khi chi phí chìm đủ lớn thì không dễ buông bỏ như vậy.
Nghĩ tới đây, tôi chủ động gửi cho anh ta một tin nhắn—
【Buổi diễn của ban nhạc Trốn Học, còn đi xem cùng không?】
Ban nhạc Trốn Học là ban nhạc rock do sinh viên mấy trường đại học ở Giang Thành lập nên, rất nổi tiếng trong giới sinh viên, vé biểu diễn vừa mở bán ba mươi giây đã bán sạch.
Lúc trước trong nhóm tân sinh viên nói chuyện giành vé, đủ mấy nghìn bình luận, ai cũng muốn đi xem.
Tần Hạo Nhiên cũng muốn đưa tôi đi, nhưng không giành được vé.
May mà hồi cấp ba tôi vẫn luôn chơi ban nhạc, cũng coi như có chút quan hệ, nên nhờ học trưởng kiếm được hai vé.
Tần Hạo Nhiên hiện tại có lẽ không muốn hẹn hò với tôi lắm, nhưng loại náo nhiệt này anh ta tuyệt đối không muốn bỏ qua.
Quả nhiên, khoảng một tiếng sau, anh ta trả lời một chữ—
【Xem.】
Tối biểu diễn, tôi đợi anh ta ở cửa livehouse, nhưng anh ta mãi không xuất hiện.
Mắt thấy sắp mở màn, tôi lười chờ tiếp, đang định đi vào thì đột nhiên nghe có người gọi tên tôi.
Quay đầu nhìn, chỉ thấy một bóng người cao lớn vội vàng chạy tới.
Lại là Quý Thu Bạch.
Anh ấy lau mồ hôi, ngại ngùng nói: “Hạo Nhiên không khỏe, thật sự không tới được.”
Hệ thống nhỏ giọng lẩm bẩm:
【Anh ta mới không khó chịu.】
【Là Tưởng Sa Sa gửi cho anh ta một tấm selfie chu môi, nói một mình trong ký túc xá chán quá, anh ta lập tức quay đầu, vui vẻ chạy đi đón Tưởng Sa Sa ăn khuya.】
Quý Thu Bạch tiếp tục nói:
“Cậu ấy khá ngại, nên bảo tôi tới đi cùng cậu. Đương nhiên, nếu cậu để ý...”
“Không để ý.” Tôi cắt lời anh ấy, cười với anh ấy: “Chúng ta mau vào đi.”
Vé đã mua rồi, ai xem chẳng là xem, còn hơn lãng phí.
Huống chi ngày khai giảng Quý Thu Bạch dẫn tôi đi dạo trường cả ngày, tôi mời anh ấy xem biểu diễn cũng coi như trả một ân tình.
Chúng tôi chạy vào đúng giờ.
Mặc dù việc chinh phục không có tiến triển làm tôi hơi khó chịu, nhưng tiếng trống vừa vang, mọi cảm xúc tan thành mây khói.
Haiz, có gì to tát đâu, hưởng thụ âm nhạc quan trọng hơn.
Trình độ biểu diễn của Trốn Học vẫn rất ổn, tôi theo âm nhạc lắc lư hết mình, bất tri bất giác đã tới cuối.
Tiết mục áp ch.ót là ca khúc thành danh của Trốn Học, tên “Tình yêu quan trọng hơn tất cả”.
Bài này mọi người đều rất quen, thế là cả hội trường hát theo, lập tức đẩy bầu không khí lên đỉnh.
Đúng lúc mọi người cùng gào đoạn điệp khúc, tiếng trống đột nhiên dừng...
Cảm giác đó giống như chơi trò rơi tự do, vừa tới đỉnh chuẩn bị lao xuống thì máy hỏng...
Mọi người bị mắc giữa không trung, lên không được xuống không xong, cực kỳ khó chịu.
Nhìn trên sân khấu, tay trống quỳ trên đất, khóc nước mắt nước mũi.
Ca sĩ chính xấu hổ nói: “Xin lỗi, tay trống gần đây thất tình, cảm xúc hơi sụp đổ.”
Sau đó anh ta quay người nói với tay trống: “Điều chỉnh cảm xúc chút, chúng ta tiếp tục. Ba, hai...”
Còn chưa đếm tới “một”, tay trống lau nước mắt, ném dùi trống, trực tiếp chạy mất...
Cái này tính là chuyện gì?
Mọi người nhìn nhau, livehouse đang náo nhiệt lập tức yên tĩnh cực kỳ.
Lúc này, có người hét một câu “hoàn vé”, người khác lập tức hùa theo, đồng thanh hét:
“Hoàn vé! Hoàn vé! Hoàn vé!”
Thành viên Trốn Học dù sao vẫn là sinh viên, chưa từng gặp tình cảnh này, đứng đờ trên sân khấu không biết làm sao.
Đều là người chơi nhạc, tôi hơi đau lòng cho họ.
Đột nhiên nhớ ra vừa rồi tôi từng tự chép lại bản phổ của bài này, thế là tôi lật người trèo lên sân khấu, nhặt dùi trống, “đùng đùng” hai tiếng, dứt khoát gõ lên đoạn dạo đầu.
Guitarist phản ứng đầu tiên, vào giai điệu, sau đó keyboard, bass lần lượt theo vào.
Ca sĩ chính vội hắng giọng, hát lại.
Dần dần, tiếng nhạc át tiếng phản đối.
Khán giả cũng không phải cố ý tới gây chuyện, nếu âm nhạc tiếp tục thì họ cũng không làm ầm nữa.
Mọi thứ trở về quỹ đạo.
Đèn neon chớp nháy, tôi mơ hồ cảm giác ánh mắt Quý Thu Bạch dưới sân khấu vẫn rơi trên người tôi, ánh mắt có ý nghĩa không rõ.
Tôi không để ý, yên tâm biểu diễn.
Tối đó, chúng tôi diễn thêm ba bài, chơi rất sảng khoái.
Về ký túc xá đã là rạng sáng, đang định vào cửa, phía sau có người va tôi sang một bên, giành đi vào trước.
Là Tưởng Sa Sa, chỉ thấy cô ta ngân nga, mặt mày đầy gió xuân.
Hệ thống cuống lên:
【Làm sao làm sao đây, Tưởng Sa Sa nhìn có vẻ tiến triển rất thuận lợi!】