Vân Tô không chút nể nang, đưa tay tóm lấy cổ áo Tần Tư Ngônđịnh vạch ra xem cho bằng được. Ngay khi đầu ngón tay cô chạm vào lớp vải, Tần Tư Ngônđã bắt lấy cổ tay cô, đôi mắt phượng đầy vẻ quyến rũ lẫn nguy hiểm nhìn chằm chằm: "Vân Tô, tôi khuyên em đừng đùa với lửa."
Thái độ né tránh của anh càng khiến Vân Tô nghi ngờ. Trước đây anh vốn chẳng ngại phô diễn hình thể trước mặt cô, sao giờ lại che giấu? Cô kiên quyết không buông. Tần Tư Ngônthở dài, đột ngột buông tay: "Được rồi, nếu em đã muốn xem đến thế, vậy thì giúp tôi cởi ra đi."
Vân Tô hơi khựng lại, nhưng rồi vẫn bình tĩnh cởi từng chiếc cúc áo. Khi lớp áo mở ra đến vai, để lộ bờ vai rộng và tấm lưng vững chãi, tai cô khẽ đỏ ửng. May mắn là anh chỉ bị bầm tím nhẹ do va đập, không có gì nghiêm trọng. Cô thở phào, định quay đi thì bị anh kéo ngược vào lòng.
"Giờ thì tin rồi chứ?" Tần Tư Ngônthì thầm.
Vân Tô cảm nhận được nhịp tim mình hơi loạn, nhưng cô nhanh ch.óng lấy lại vẻ mặt "băng lãnh", thản nhiên nhận xét: "Khả năng tự chủ của Chủ tịch Tần có vẻ hơi yếu nhỉ? Đây được coi là tán tỉnh sao?"
Dứt lời, cô khéo léo thoát khỏi vòng tay anh, ngồi xuống ghế sofa và cầm lấy máy tính để xử lý công việc của Liên minh W, để lại Tần Tư Ngônmột mình đi vào phòng tắm với tâm trạng phức tạp.
Trên màn hình máy tính, Vân Tô nhanh ch.óng giải mã một tệp tin mật mà A Linh gửi tới. Đó là thư tự giới thiệu của một h.a.c.ker muốn gia nhập Liên minh W. A Linh đã loay hoay suốt một giờ đồng hồ mà không giải mã được, khiến Vân Tô phải lên tiếng chấn chỉnh và ra lệnh điều tra danh tính kẻ này ngay lập tức.
Trong khi đó, tại Viện Đổi mới và Công nghệ, Tống Vi Tinh đang thức trắng đêm chờ đợi phản hồi từ Liên minh W. Sau lần bị từ chối trước đó, hắn càng khao khát được gia nhập hơn để làm bàn đạp chiếm lấy tình cảm của Tần Hi và chứng minh mình giỏi hơn Thời Cảnh. Mẹ hắn, Triệu Văn Tĩnh, liên tục gọi điện thúc giục chuyện hôn nhân với Tần Hi, càng khiến hắn thêm nôn nóng.
Chỉ chưa đầy một giờ sau, A Linh đã gửi thông tin về: "Chị yêu, tìm thấy rồi. Tên thật là Tống Vi Tinh."
Vân Tô nhướng mày. Hóa ra là kẻ này. Không cần suy nghĩ đến giây thứ hai, cô gõ lệnh dứt khoát: 【Từ chối hắn.】
Đêm đã về khuya tại nhà cũ họ Tần. Vân Tô đặt điện thoại xuống, chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày dài. Nghe tiếng thở đều đều của cô, Tần Tư Ngônmới bỏ điện thoại xuống, quay sang nhìn ngắm gương mặt bình yên của người phụ nữ bên cạnh.
Trong cơn mơ, đôi môi hồng của Vân Tô khẽ mấp máy như đang nói điều gì đó. Ánh mắt Tần Tư Ngôntối sầm lại, anh không kiềm lòng được mà cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy chiếm hữu lên môi cô.