Triệu Minh Thành ngồi lại vào trong xe, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì giận dữ. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm hình trong điện thoại, người con gái với khí chất thoát tục kia rõ ràng là một báu vật, vậy mà bấy lâu nay hắn lại bị hai người phụ nữ bên cạnh che mắt.

Hắn lập tức gọi điện cho Triệu Phi Nhi. Đầu dây bên kia vừa bắt máy, hắn đã gầm lên: "Triệu Phi Nhi! Em giỏi lắm, dám lừa cả anh trai mình sao? Em nói Vân Tô là đứa nhà quê xấu xí, bẩn thỉu? Thế người anh vừa nhìn thấy ở cổng trường là ai?"

Triệu Phi Nhi ở đầu dây bên kia giật mình, lắp bắp: "Anh... anh nói gì cơ? Em đâu có lừa anh, nó đúng là một đứa không có cha mẹ giáo d.ụ.c, lại còn..."

"Câm miệng!" Triệu Minh Thành nghiến răng. "Anh không quan tâm cô ấy có cha mẹ hay không, anh chỉ thấy mắt em có vấn đề rồi. Từ giờ trở đi, đừng để anh nghe thấy em nói xấu cô ấy một câu nào nữa, nếu không thì cắt hết tiền tiêu vặt tháng này đi!"

Cúp điện thoại, hắn vẫn chưa nguôi giận. Hắn nhấn số của Thẩm Tư Vi.

"Minh Thành, anh xong việc chưa? Em đang đợi..."

"Thẩm Tư Vi, cô cũng to gan thật đấy." Giọng Triệu Minh Thành lạnh lẽo như băng. "Cô nói Vân Tô là bạn gái của Hàn Thừa? Cô sợ tôi động vào cô ấy nên mới dựng chuyện đúng không? Hóa ra bấy lâu nay cô coi tôi là thằng ngu để dắt mũi à?"

Thẩm Tư Vi nghe vậy thì lạnh toát sống lưng, giọng run rẩy: "Minh Thành, anh nghe em giải thích, thực ra quan hệ của bọn họ rất mờ ám, em cũng chỉ vì lo cho anh..."

"Đủ rồi! Đừng để tôi gặp lại cô trong vòng một tuần tới. Tự mình suy nghĩ cho kỹ đi!"

Triệu Minh Thành ném điện thoại sang ghế phụ, ánh mắt lóe lên sự chiếm hữu điên cuồng. Vân Tô, hóa ra hôn thê cũ của hắn lại là một tuyệt sắc giai nhân như vậy. Hắn thầm thề, bằng mọi giá phải mang cô trở lại bên mình.

Trong khi đó, Vân Tô vẫn bình thản đi đến thư viện. Phùng Duyệt cứ líu lo bên cạnh: "Vân Tô này, tớ nghe nói chiều nay có buổi thuyết giảng của một chuyên gia từ tập đoàn GE đấy, cậu có đi không?"

Nghe đến "tập đoàn GE", Vân Tô khựng lại một chút. Đó chẳng phải là tập đoàn của Tần Tư Ngôn sao?

"Tớ không đi đâu, chiều nay tớ có việc bận rồi." Cô từ tốn đáp.

"Tiếc quá, nghe nói chuyên gia đó rất trẻ và giỏi. Mà thôi, cậu là kỹ sư của Thời Tinh rồi, chắc cũng chẳng cần nghe mấy buổi này."

Vân Tô mỉm cười không nói. Cô tìm một góc yên tĩnh trong thư viện, mở máy tính lên để tiếp tục hoàn thiện mã nguồn cho phần mềm diệt virus mà Hoắc Chí Vũ đã đề cập. Đối với cô, những dòng code khô khan này còn thú vị hơn nhiều so với những cuộc tranh giành tình cảm phù phiếm.

5 giờ chiều.

Chiếc Maybach của Tần Tư Ngôn đúng giờ xuất hiện tại cổng trường. Vân Tô vừa bước ra đã thấy Trình Mộc đứng đợi sẵn.

"Phu nhân, mời lên xe."

Bước vào trong xe, cô thấy Tần Tư Ngôn đang bận rộn xem tài liệu trên máy tính bảng. Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt có chút thâm trầm: "Hôm nay ở trường có chuyện gì vui không?"

Vân Tô nghĩ đến màn "gây bão" của giáo sư Chu lúc sáng, môi khẽ nhếch: "Cũng bình thường thôi ạ. À, sao ông nội đột nhiên lại muốn chúng ta về nhà cũ?"

Tần Tư Ngôn gập máy tính bảng lại, thản nhiên nói: "Chắc là ông nhớ cô rồi. Ông còn dặn tôi phải đưa cô về sớm để ăn món cá kho mà ông đích thân vào bếp."

Vân Tô cảm thấy lòng mình mềm lại. Sự quan tâm chân thành của ông nội Tần luôn khiến cô cảm thấy ấm áp.

"Anh không thấy phiền khi phải diễn kịch trước mặt ông sao?" Cô đột nhiên hỏi.

Tần Tư Ngôn im lặng một lúc, rồi ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi khiến tai cô đỏ ửng: "Nếu tôi nói... tôi không hề diễn kịch thì sao?"

Vân Tô sững sờ, tim bỗng hẫng đi một nhịp. Cô quay mặt đi chỗ khác, cố gắng giữ giọng bình thản: "Nhị gia thật biết đùa."

Tần Tư Ngôn không nói gì thêm, nhưng khóe môi anh thoáng hiện một nụ cười ẩn ý. Chiếc xe lướt nhanh trên đường phố Kinh Đô, hướng về phía dinh thự cổ kính của nhà họ Tần, nơi những sóng gió mới đang âm thầm chờ đợi.

Chương 40: Cô Ấy Chính Là Vân Tô - Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia