Ta suốt một tháng trời không thể dùng bàn tay đó để viết chữ vẽ tranh.
Nghĩ đến đây, ta nghiêng đầu, khẽ mỉm cười với người:
"Công t.ử."
"Ta đã thành hôn rồi, nam nữ thụ thụ bất thân."
Lời ta vừa dứt. Bước chân người đàn ông kia chao đảo một cái.
Giọng nói người trở nên lạnh ngắt, lại thêm vài phần cô đơn thất vọng:
"Ồ? Nàng gả cho người ta rồi sao?"
"Từ bao giờ thế?"
Ta đáp: "Năm tháng trước."
Người ngẩn ngơ một lúc. Lúc đó, người cũng từng ban một mối hôn sự.
Người hỏi: "Hắn đối xử với nàng tốt không?"
Ta gật đầu.
Thái t.ử mỉm cười: "Là nam nhi nhà nào thế?"
Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay:
"Chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không đáng để nhắc tới."
Đưa người đến tiệm t.h.u.ố.c, trả tiền xong, ta thừa lúc người không chú ý, lặng lẽ rời đi.
Đêm đó, Mộ Vân Chu về phủ rất muộn.
Mấy ngày nay, hắn luôn tìm ta trò chuyện thong thả:
"Thái t.ử bị thương rồi."
"Hình như là gặp phải sát thủ, lại còn là một nữ t.ử. Người hạ lệnh phong tỏa toàn thành, lục soát từng nhà từng cửa."
"Nhưng lại không chịu đưa ra bức họa."
"Làm ta cũng phải bận rộn cả đêm."
Tâm trí ta không yên.
Lâm Yến Cận bảo ta trước khi hắn trở về, đừng để đụng mặt Thái t.ử. Nhưng trên đời này, luôn có những chuyện nằm ngoài dự tính của con người.
Cũng may là.
Thái t.ử không hề đặt tầm mắt đến Mộ phủ.
Lục soát như vậy suốt hai ngày, rồi cũng đâu vào đấy.
Đại tỷ trở về phủ, khóc lóc kể khổ với mẫu thân:
"Điện hạ cũng không biết làm sao nữa, hai ngày nay cả người cứ như mất đi hồn vía."
"Đối xử với con cũng không còn tốt như trước nữa, ngay cả đứa trẻ trong bụng con, người cũng không sủng ái như trước."
Mẫu thân sốt sắng như lửa đốt.
Lại lấy cớ gọi ta trở về, bảo ta giúp nghĩ ra một cái kế sách.
Ta thẳng thắn nói:
"Chuyện này con cũng chịu bó tay, con xin phép về trước."
Đại tỷ khóc lóc nép vào lòng mẫu thân:
"Nó lúc nào cũng thế, năm đó cũng bảo đi là đi theo nữ y kia luôn."
"Trong lòng nó làm gì có gia đình này cơ chứ?"
Ta nhắm mắt lại.
Cũng không còn tâm trí đâu mà nói nhiều với họ nữa. Nhưng đúng lúc này, gia nhân báo tin có Thái t.ử đến đón Thái t.ử phi.
Ta theo bản năng định trốn đi. Nhưng ta vừa đứng dậy, đại tỷ đã níu c.h.ặ.t lấy ta.
Tỷ ấy dường như đã quên mất chuyện trước đó muốn làm hòa với ta.
Chỉ biết khóc lóc nói với bóng dáng không xa kia:
"Điện hạ, thiếp không sống nổi nữa rồi, người không còn sủng ái thiếp nữa, ngay cả em gái thiếp cũng dám nổi giận với thiếp..."
Thái t.ử bước lại gần.
Người xoa xoa huyệt thái dương:
"Nàng là Trữ phi cao quý, nó làm sai thì phạt nó là được..."
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt người rơi trên mặt ta, bàng hoàng ngẩn ngơ.
Như thể không dám tin vào mắt mình:
"Đây là em gái nàng, thê t.ử của Mộ Vân Chu sao?"
Đại tỷ gật đầu:
"Vâng, Điện hạ xem nên phạt nó thế nào?"
Lời tỷ ấy vừa dứt.
Rất lâu sau, Thái t.ử mới dời ánh mắt khỏi người ta.
Người khẽ ho hai tiếng:
"Đã là em gái ruột của nàng, chắc chắn là có hiểu nhầm rồi, phạt cái gì mà phạt?"
Đại tỷ ngơ ngác.
Người không những không phạt. Lúc sắp đi, còn thưởng cho ta hai viên ngọc trai.
Đại tỷ ngẩn ngơ người ra: "Đây là đồ cống nạp của phiên bang năm nay, cả cung cũng chỉ có hai viên... sao lại có thể cho nó được?"
Thái t.ử miết miết chiếc nhẫn ngọc trên tay, cổ họng nghẹn ngào:
"Nàng ấy xưng đáng."
Từ sau ngày hôm đó, Thái t.ử thường xuyên giữ Mộ Vân Chu lại Đông cung để bàn việc.
Cũng thỉnh thoảng lại ghé thăm Mộ phủ.
Sự thay đổi của Thái t.ử quá đỗi đột ngột. Mộ Vân Chu nhanh ch.óng nghĩ thông suốt tất cả.
Hắn trực tiếp tìm đến ta:
"Nàng nói thật với ta đi, nàng và Điện hạ, có phải từng có tình xưa không? Người trong lòng mà người nhắc tới trước đây, chính là nàng, đúng không?"
Âm chênh dương lệch.
Đại tỷ lại trở thành kẻ thế thân cho ta.
Ta gật đầu:
"Ta cũng mới biết."
Mộ Vân Chu nhếch môi: "Lại là như vậy."
Ta thản nhiên nói: "Ta sẽ không làm liên lụy đến huynh, chúng ta hòa ly đi."
Mộ Vân Chu rũ mắt, nắm c.h.ặ.t lấy vai ta:
"Ta sẽ không hòa ly với nàng."
Nói xong, hắn liền quay người rời đi.
Không lâu sau, ta liền nhận ra, hắn đã âm thầm quy thuận phe Lục hoàng t.ử.
"Huynh không cần vì ta mà làm đến mức này."
Dù sao, Thái t.ử thế lực lớn mạnh, đối đầu với người quá khó khăn.
Mộ Vân Chu hít một hơi sâu:
"Có người sẽ giúp chúng ta."
Ta không hiểu. Nhưng ta có hỏi thêm, hắn cũng không nói nữa.
Chẳng mấy chốc, ta nghe tin đại tỷ bị sảy thai.
Tỷ ấy phiền muộn ủ rũ, thân thể ngày càng yếu đi.
Tỷ ấy sai người gửi cho ta một bức thư:
【Người trong lòng của Điện hạ là muội, muội hẳn là đắc ý lắm nhỉ. Muội trả Mộ lang lại cho ta, được không?】
Nội thị đưa thư không hề rời đi ngay. Mà lại chêm thêm một câu:
"Nhị tiểu thư và Thái t.ử phi sinh ra giống hệt nhau, dù có tráo đổi thân phận, người ngoài cũng không nhận ra được đâu."
Ý của hắn là, bảo ta và đại tỷ tráo đổi thân phận cho nhau.
Tỷ ấy trở về làm Mộ phu nhân. Còn ta thay tỷ ấy làm Thái t.ử phi.
Đại tỷ không có cái gan ấy, không khó để đoán ra, tên nội thị này rốt cuộc là nhận lệnh của ai.
Ta đáp:
"Về bảo với Điện hạ nhà các ngươi."
"Ta gả cho ai cũng sẽ không gả cho hắn."
Đêm hôm sau, ta gặp lại Thái t.ử.
Mấy ngày nay, trong triều sóng gió không êm đềm. Hắn bận rộn đến mức không ngơi tay.
Nhưng vẫn dành thời gian đến gặp ta một lần.
Trong mắt hắn đong đầy hối hận: "Trước đây, là bổn cung sai rồi."
Hắn là một kẻ cao ngạo đến nhường nào. Thế mà có một ngày, lại chủ động nhận sai.
Hắn đưa cổ tay ra, đặt trước mặt ta:
"Ngày hôm đó, bổn cung có ý cảnh cáo nàng, nên ra tay rất nặng. Mấy ngày nay mỗi khi nhớ lại, lòng cũng đau đớn khôn nguôi."
Nói rồi, hắn cầm lấy nghiên mực bên cạnh, nhét vào tay ta:
"Bổn cung để mặc nàng đập, tuyệt đối không đỡ tay, nàng có thể hạ hỏa phần nào không?"
Ta siết c.h.ặ.t nghiên mực.
Nhưng không hề đập xuống:
"Người đã cùng đại tỷ hoang đường một lần rồi, lẽ nào còn muốn làm lại lần thứ hai sao?"