Tô Ngữ Yên lạnh lùng mở miệng: "Mẫu thân, nghe nói sen ở Thanh Y Viên lúc này đẹp lắm, lá sen xanh ngắt tận trời, con muốn ra bờ hồ ngắm sen một lát."
Đỗ thị nhìn con gái ruột Tô Ngữ Yên với ánh mắt từ ái: "Nếu Yên nhi thích thì cứ đi đi."
Dứt lời, Đỗ thị quay sang nhìn Tô Dao: "Dao Dao, đây là lần đầu Yên nhi đến Thanh Y Viên dự tiệc sinh nhật Hoàng hậu nương nương, nó không biết đường cũng chẳng quen ai. Con năm nào cũng theo mẫu thân tới đây, mọi chỗ đều thông thuộc, con đi cùng Yên nhi ngắm sen nhé."
Tô Dao ngoan ngoãn đáp: "Dù mẫu thân không dặn dò, con cũng sẽ đi cùng Ngữ Yên mà."
Vừa quay lưng đi, vẻ ngoan ngoãn trên mặt Tô Dao biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là gương mặt độc ác: Ta đương nhiên sẽ ở bên cạnh Tô Ngữ Yên rồi, vì có như vậy thì kế hoạch hôm nay mới thực hiện thuận lợi được!
Hai khắc sau, tại điện phụ. Tô Dao nhìn Tô Ngữ Yên đang hôn mê bất tỉnh trên giường với ánh mắt hiểm độc, sau đó đ.ấ.m mạnh một cú vào bụng cô để trút giận. "Con tiện nhân! Tại sao ngươi phải quay về? Tại sao phải về để cướp đi mọi thứ của ta?!" "Nếu ngươi không về, ta đã có thể gả cho Thái t.ử rồi!"
Nửa năm trước, Tô Dao được thông báo mình không phải con ruột của Đỗ thị, và con gái thật sự đã được tìm thấy, vài ngày nữa sẽ được đón về phủ. Chỉ trong một đêm, Tô Dao từ vị trí thiên kim thật cao quý của phủ Tướng quân trở thành kẻ chiếm tổ tu hú, sự chênh lệch này làm sao cô ta chấp nhận nổi?!
Sau khi Tô Ngữ Yên về phủ, Đỗ thị vì thương xót con gái ruột lưu lạc nhiều năm chịu khổ nên cực kỳ cưng chiều, dốc sức bù đắp. Sự chăm sóc này khiến Tô Dao – kẻ có tính chiếm hữu cao – ghen tị đến phát điên! Vì trong nhận thức của Tô Dao, tất cả của phủ Tướng quân đều phải là của cô ta!
Đố kỵ làm con người ta biến dạng, những ý nghĩ đen tối trong lòng cô ta ngày một lớn dần. "Tô Ngữ Yên, cho dù ngươi có hôn ước với Thái t.ử thì đã sao? Lát nữa hãy đợi Thái t.ử đến sỉ nhục ngươi trước mặt mọi người đi!" "Tất cả những gì của ngươi, ta không chỉ muốn cướp sạch, mà ta còn muốn ngươi phải c.h.ế.t!"
Nói xong, Tô Dao quay người rời khỏi điện phụ. Lại qua hai khắc nữa, một gã đàn ông lẻn vào...
Đau! Đầu đau như b.úa bổ! Cảm giác đau đến mức như nhìn thấy bà nội quá cố luôn vậy!
Tô Ngữ Yên đã bị "đổi lõi" đột nhiên mở mắt! Chỉ thấy một gã đàn ông đầu vuông chằn chặn như cái tivi, vừa cười dâm đãng vừa sải bước về phía giường. Thấy mỹ nhân trên giường đã tỉnh, gã cười càng tởm lợm hơn. "Mỹ nhân, để anh đây thương em thật tốt nào!"
Dứt lời, gã nóng lòng nhào tới. Tô Ngữ Yên nhanh tay chộp lấy cây kéo ở đầu giường, đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c phải của gã, đ.â.m liên tiếp mấy phát. Sau đó, cô bồi thêm một cước đạp gã mặt vuông xuống giường. Chưa dừng lại, cô vớ lấy cái ghế gấm trong điện, đập thật mạnh vào đầu gã.
Gã mặt vuông ngất xỉu tại chỗ. Điển hình của việc "chưa kịp bắt đầu đã kết thúc"... Cô không đập c.h.ế.t gã là để giữ lại một nhân chứng.
Làm xong mọi việc, Tô Ngữ Yên xoa xoa cái đầu đau nhức: "Gì mà đau như đội nguyên quả bí đỏ trên đầu thế này? Đây là quăng mình tới xó xỉnh nào rồi?!"
Cô ngước mắt quan sát xung quanh. Căn phòng bài trí cổ kính, xà nhà treo lụa đỏ, bình phong thêu mai lan, trong tĩnh mịch toát lên vẻ nhã nhặn. Nhìn khung cảnh cổ xưa này, khóe môi Tô Ngữ Yên nở nụ cười từ tận đáy lòng: Haha, mình xuyên không rồi! Hóa ra Pinduoduo bảo mình là người may mắn nhất cũng có chút đáng tin đấy chứ! Nhắm mắt một cái, mở mắt ra cái là đổi chỗ ở luôn, hú hồn chim én~
Tô Ngữ Yên là một đặc công đến từ thế kỷ 26, hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ. Sực nhớ ra điều gì, cô vội vén tay áo trái lên. Nhìn thấy hình xăm đóa hoa đào trên cánh tay, cô lại nhếch môi: Tốt, không gian vạn năng cũng theo mình xuyên qua đây rồi. Có nó, mình có thể làm "đại ca" của bất cứ ai.
Cùng lúc đó, những ký ức xa lạ ùa vào não bộ. Nguyên chủ cũng tên Tô Ngữ Yên, là đích nữ của Trấn Quốc Đại Tướng quân Tô Lẫm. Nhưng lúc sinh ra bị tráo đổi, nửa năm trước mới được tìm thấy. Trước ngày nguyên chủ được đón về, giả thiên kim Tô Dao và nha hoàn đã diễn một màn "nhảy hồ tự tận" để khổ nhục kế. Sau khi được cứu lên, cô ta khóc lóc t.h.ả.m thiết nói rằng nếu phải rời xa tổ mẫu, phụ mẫu và hai ca ca, cô ta thà c.h.ế.t còn hơn.
Chiêu này hiệu quả rõ rệt, khiến Tô lão phu nhân và vợ chồng Tô Lẫm mủi lòng, tuyên bố vẫn đối xử với Tô Dao như con đẻ. Thậm chí nhị ca Tô Triết vốn cưng chiều cô ta cũng sinh ra ác cảm với đứa em gái ruột chưa từng mặt mặt kia.
Từ khi nguyên chủ về phủ, đóa "hắc liên hoa" Tô Dao không ngừng diễn trò: chủ động nhường viện sang trọng, dọn đến chỗ nhỏ hẹp để xây dựng hình tượng hiểu chuyện, đồng thời đ.â.m chọc khiến mối quan hệ giữa nguyên chủ và mẫu thân Đỗ thị ngày càng căng thẳng.
Ba tháng trước, trong buổi tiệc của Hoàng hậu, nguyên chủ trúng tiếng sét ái tình với Thái t.ử, tuyên bố đời này không phải Thái t.ử thì không gả. Sau đó là chuỗi ngày viết thư tình, chặn đường bám đuôi bất chấp danh tiếng. Dù Thái t.ử đã có Thái t.ử phi, cô vẫn đòi làm trắc phi. Đỗ thị khuyên can thì bị nguyên chủ mắng là cản trở hạnh phúc. Vì nguyên chủ quậy phá đòi sống đòi c.h.ế.t, Tô Lẫm phải dùng quân công để xin Hoàng đế ban hôn.
Hôm nay là tiệc sinh nhật Hoàng hậu. Tô Dao đã hạ mê d.ư.ợ.c và mị d.ư.ợ.c vào trà của nguyên chủ. Ai dè quá liều, trực tiếp "tiễn" nguyên chủ đi luôn. Thế là Tô Ngữ Yên trùng tên trùng họ xuyên tới.
Kết thúc hồi tưởng, "ác nữ" Tô Ngữ Yên của thế kỷ 26 cười lạnh: Được, thích chơi âm mưu chứ gì? Để bà đây cho các ngươi thấy thế nào là "bò mẹ ngồi máy bay - trâu bò bay lên chín tầng mây". Tô Dao, cô cứ đợi đấy, cô sẽ sớm hiểu được giá trị của câu nói: Quân t.ử trả thù mười năm chưa muộn, Ngữ Yên trả thù từ sáng đến đêm!
Bất chợt, một luồng nhiệt như nổ tung trào dâng trong cơ thể. Tô Ngữ Yên vội vàng tự bắt mạch cho mình. "Mẹ nó, con hắc liên hoa này dám hạ Liệt Tình Tán!" Loại mị độc này, không có đàn ông là c.h.ế.t chắc. Dù bắt buộc phải ngủ với đàn ông, thì cũng phải chọn anh nào đẹp trai một chút mới được.