Khương Tình là bạn cùng phòng cũ của tôi.

Lần đầu tiên cô ta dùng điện thoại của tôi để trộm số của Tạ Hằng bị tôi phát hiện, chúng tôi đã nổ ra một cuộc cãi vã nảy lửa.

Tôi mắng cô ta là kẻ trộm, cô ta mắng tôi là đứa biến thái có bệnh.

Bây giờ xem ra, cô ta không chỉ là kẻ trộm mà còn muốn làm kẻ thứ ba nữa.

Khương Tình đứng đối diện Tạ Hằng, trong mắt rưng rưng nước mắt, giọng nói vừa mềm mỏng vừa đáng thương:

"Nếu như vì học phí mà anh bắt buộc phải ở bên cô ta, em cũng có thể giúp anh mà."

"Tạ Hằng, em thích anh hơn cô ta nhiều."

"Anh có thể cân nhắc em không?"

Tôi vốn dĩ không muốn nghe lén đâu, nhưng lại không kiềm lòng được.

Tôi dừng bước đứng đợi rất lâu.

Thế nhưng Tạ Hằng lại quay lưng về phía tôi, khẽ cúi đầu, từ đầu đến cuối không nói một lời nào.

Ngay khoảnh khắc Khương Tình kiễng chân hôn tới, tầm mắt tôi đột nhiên bị một đôi tay thon dài che lại.

Còn chưa kịp phản ứng thì tôi đã bị Chu Hành Chi kéo tọt vào trong phòng học.

Những dòng bình luận trước mắt cuộn trôi điên đảo.

[A a a a nam chính sao mà lắm mưu mẹo thế hả, bé con chỉ cần nhìn thêm một giây thôi là thấy được cảnh Tạ Hằng nghiêng người né tránh để bảo vệ bản thân rồi!]

[Bé con xông lên đi chứ, Tạ Hằng làm gì đã bị chạm vào đâu!]

[Tới chịu cái nết nam chính thật sự, biết thừa cơ đục nước béo cò vãi, tức tới mức má tôi đỏ bừng luôn rồi đây này!!]

[Bực cái tình tiết ch.ó má này ghê, mẹ nó Tạ Hằng đang cúi đầu nghiên cứu mấy tin nhắn của bé con kìa, ghen đến mức trong lòng nghiến răng nghiến lợi, hoàn toàn không nghe thấy con mụ kia nói cái gì luôn!!!!]

[Thời điểm bước ngoặt của cuộc chiến, hiểu nhầm của bé con dành cho Tạ Hằng sâu sắc chưa từng có, mà ấn tượng tốt dành cho Chu Hành Chi cũng tăng vọt chưa từng thấy!]

Tôi đột nhiên tỉnh ngộ.

Cảnh tượng kinh điển hóa ra là để chỉ khoảnh khắc này.

Bình luận nói, chiến lược Chu Hành Chi dùng với tôi là kiểu âm thầm xâm nhập như mưa dầm thấm đất.

Mỗi lần tôi buồn vì Tạ Hằng, hắn sẽ ở bên cạnh tôi, mãi cho đến cuối cùng mới thành công lay động được tôi.

Giai đoạn đầu chính là hắn lợi dụng đủ loại lỗ hổng tình tiết để đào sâu thêm hiểu nhầm giữa tôi và Tạ Hằng.

Nếu như không có sự xuất hiện của bình luận, vừa rồi chắc có lẽ tôi thực sự sẽ vì bị che khuất tầm mắt mà tưởng Tạ Hằng không đẩy Khương Tình ra.

Thiết kế độc ác làm sao!

Mưu đồ tính toán tôi đủ đường!

Chu Hành Chi vỗ nhẹ vào vai tôi, kéo tâm trí tôi trở về.

“Đàn chị, đừng buồn."

"Chị xứng đáng có được người tốt hơn."

Giọng điệu hắn dịu dàng, thần thái cũng hiện lên vẻ thâm tình vừa vặn.

Nhưng lại khiến tôi nhìn mà nổi hết cả da gà.

Cảm giác bị người ta coi như con mồi thật chẳng dễ chịu chút nào.

Tôi đang định ngửa bài thẳng thắn với hắn thì bình luận trước mắt trôi qua với tốc độ ánh sáng.

[Sao đột nhiên hai người này lại mờ mờ nhân nhân thế kia a a a a đừng mà, tên tồi tệ công lược tránh xa bé con của tôi ra!]

[Đáng đời, bẫy trong bẫy rồi, lại bị Tạ Hằng nhìn thấy rồi kìa!]

[Góc nhìn của Tạ Hằng giống như bé con sắp dựa hẳn vào lòng Chu Hành Chi tới nơi rồi.]

[Được lắm, cái hiểu nhầm kép này, cút cút cút cút cút.]

Cái gì cơ?

Tạ Hằng đang nhìn á?

Nhìn thấy tôi sắp ở trong lòng người khác rồi mà còn chưa chịu xuất hiện sao?!

Lời đã ra đến khóe miệng tôi bèn quay ngoắt một trăm tám mươi độ: "Thực ra chị cũng không thích những người lạnh nhạt với chị đâu."

Mắt Chu Hành Chi hiện lên vẻ kinh ngạc vui mừng: "Thế chị thích người như thế nào?"

Tôi cố tình nâng cao tông giọng lên một chút: "Phải nhiệt tình với chị, thành thật với chị, lại còn phải rộng rãi hào phóng với chị, cầu gì được nấy cơ."

[Cười c.h.ế.t mất, hình mẫu lý tưởng bé con nói hoàn toàn trái ngược với Tạ Hằng...]

[Sao tôi cứ cảm giác bé con cố tình nói to thế nhỉ, là muốn cho Tạ Hằng nghe thấy đúng không??]

[Theo hình tượng nhân vật của Tạ Hằng, chắc chắn anh ấy sẽ trực tiếp đau lòng rời đi luôn... hiểu nhầm càng sâu...]

[Đù mạ Tạ Hằng đi tới kìa?!]

Mắt tôi sáng rực lên.

Còn chưa kịp quay người thì cả người đã được bao bọc trong mùi hương gỗ thông quen thuộc.

Các tế bào đang căng thẳng trên toàn cơ thể lập tức thả lỏng xuống.

Tôi theo bản năng ôm lấy thắt lưng anh, muốn thu nhận nhiều hơn nữa.

Tạ Hằng khựng lại một nhịp, giơ tay xoa xoa đầu tôi: "Ngoan, về nhà rồi cho em."

Tối nay, Tạ Hằng chủ động một cách bất thường.

Vừa bước chân vào cửa nhà đã bế bổng chân tôi lên, ngửa đầu hôn tới.

Tay tôi nhanh như chớp chặn ngang môi anh.

Giọng Tạ Hằng nghẹn lại trong lòng bàn tay tôi: "Không muốn sao?"

Tôi "hừ" một tiếng, cố tình nói:

"Khương Tình chạm qua rồi, bẩn."

"Em không cần anh nữa."

Tạ Hằng nhíu mày, bế tôi đặt xuống sofa, hai tay ôm hờ lấy thắt lưng tôi.

"Cô ta chưa chạm vào anh, anh né rồi."

"Cô ta bảo có vài chuyện liên quan đến em, muốn nói với anh nên anh mới không nghĩ nhiều."

"Phát hiện bị lừa xong anh đã định đi, nhưng vừa hay nhận được tin nhắn của em nên mới xem trước."

Anh dừng lại một chút, giọng điệu mềm mỏng hơn đôi phần: "Không có lần sau nữa đâu, được không?"

Nói xong, anh lại lấy trán cọ cọ vào cằm tôi.

Chương 4 - Cưỡng Ép Yêu Nhầm Nam Phụ Trúc Mã - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia