“Lúc sẩm tối liền có người tới gõ cửa.”

Là Đại trưởng lão Vưu Vi của Lục Hư Tông!

Theo thường lệ trước đại tỷ các đại tông môn tới nhà chủ rồi thì chưởng môn nhà chủ nên tới đón tiếp để biểu thị sự hữu hảo nhưng chưởng môn Phù Côn của Lục Hư Tông tự cao tự đại cậy vào danh hiệu đệ nhất tông môn mỗi lần đều lấy lý do đang bế quan tu luyện để đẩy mấy chuyện vô vị này cho Đại trưởng lão Vưu Vi.

Vưu Vi giận mà không dám nói cũng chỉ có thể đi chuyến này.

Các tông môn khác đã tới Vưu Vi đã đi qua hết rồi, Huyền Di Tông là nơi ông ta không muốn tới nhất cho nên kéo dài tới cuối cùng.

Không còn cách nào khác bóng ma tâm lý mà Nhan Mạt để lại cho ông ta có chút lớn nhìn thấy Nhan Mạt là ông ta thấy bực mình!

Nói với cô ấy một câu là ông ta sẽ sống thọ ít đi ba ngày!

Vưu Vi đi tới trước cổng viện Huyền Di Tông làm một màn chuẩn bị tâm lý sau đó mới để đệ t.ử đi gõ cửa.

Nhan Mạt lúc bọn họ tới gần đã phát giác ra rồi, đợi đối phương gõ vài tiếng sau Nhan Mạt mới mở cửa tỏ vẻ vội vàng chạy tới.

Nhan Mạt nở một nụ cười rạng rỡ mở cửa, “Chào~ Đại trưởng lão, đã lâu không gặp nha."

Vưu Vi:

“..."

Nụ cười vừa cố ý nặn ra lập tức cứng đờ nơi khóe miệng.

Thật xúi quẩy!

“Cáo từ!"

Vưu Vi vào khoảnh khắc nhìn thấy Nhan Mạt căn bản không duy trì nổi vẻ khách sáo bên ngoài, màn chuẩn bị tâm lý trước đó tan thành mây khói vội vàng xoay người rời đi.

Ông ta sợ ông ta không khống chế được mà bóp ch-ết cô ấy ngay tại chỗ!

Trước đại tỷ trước mặt bàn dân thiên hạ mà bóp ch-ết đệ t.ử thân truyền của người khác Lục Hư Tông sẽ phải chịu sự tẩy chay của cả giới tu tiên.

Cho dù muốn chơi ch-ết kẻ khác cũng phải lén lút âm thầm mà làm.

Nhan Mạt:

“..."

Nàng còn chưa phát huy cái lưỡi không xương của mình nha!

Còn chưa để ông ta cảm nhận mị lực của ngôn ngữ nha!

“Ơ, Vưu trưởng lão sao đã đi rồi?

Không vào ngồi chơi chút sao?"

Giọng điệu của Nhan Mạt giống như gặp bà thím hàng xóm nhiệt tình lôi kéo chuyện phiếm.

Thể hiện càng tự nhiên mới càng không khiến người ta nghi ngờ!

Lưng Vưu Vi cứng đờ ngay sau đó Vưu Vi trực tiếp triệu hồi ra huyền kiếm nhảy lên kiếm rồi ngự kiếm bay đi mất.

Nhìn cái bóng lưng chạy trốn t.h.ả.m hại đó của Vưu Vi Nhan Mạt có chút bất lực.

Có đến mức đó không?

Trời tối dần Nhan Mạt ngay cả cơm cũng không ăn kiên trì canh giữ ở cương vị không dám có chút xao nhãng.

Mặc dù Nhan Mạt có hơi nghịch ngợm nhưng đại nghĩa vẫn phân biệt rõ ràng ở địa bàn của người khác vẫn nên cẩn thận là hơn.

Quả nhiên tới nửa đêm liền có một toán người lén lút từ một bức tường viện bò sang.

Vừa mới bò sang liền bị Kỳ Tửu dẫn đầu một tiểu đội đệ t.ử canh giữ dưới tường viện bắt thóp ngay tại trận!

Kỳ Tửu tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn dò của Nhan Mạt thấy người bất kể ba bảy hai mốt cứ đ.á.n.h tơi bời một trận trước đã!

Kẻ tới một béo một gầy đều mặc dạ hành y dùng vải đen bịt mặt bỗng nhiên bị đ.á.n.h cho một trận cũng không dám hé răng.

Lại càng không dám sử dụng linh lực, đòn tấn công bằng linh lực phát ra sẽ phát ra ánh sáng trong đêm đen kịt này chắc chắn sẽ lập tức thu hút người ta tới.

Kẻ gầy nhỏ bất ngờ bị đ.á.n.h cho một trận sau khi tìm được cơ hội thở dốc lập tức lôi ra phù lục phóng thẳng về phía người dẫn đầu là Kỳ Tửu.

Kỳ Tửu đ.á.n.h bọn chúng tợn nhất!

Kỳ Tửu từ sau khi đột phá tới kim đan trung kỳ độ nhạy bén của thần thức tăng cao mặc dù trong đêm tối nhìn không rõ lắm nhưng dựa vào thần thức nhạy bén cùng với thân thủ nhanh nhẹn Kỳ Tửu khó khăn lắm mới tránh được phù lục lần nữa vung nắm đ.ấ.m về phía kẻ gầy nhỏ.

Đòn tấn công không trúng kẻ đó đã mất đi cơ hội chỉ còn nước bị đ.á.n.h.

Các đệ t.ử khác ấn c.h.ặ.t lấy kẻ béo kia vì đông người nên đ.á.n.h nhanh khiến hắn ta không tìm được kẽ hở để dùng tới phù lục.

Sau khi đ.á.n.h cho dở sống dở ch-ết Kỳ Tửu lôi ra dây thừng khốn thú mà Lục Tuyết Vũ đưa cho hắn trói hai kẻ đó lại như bánh chưng áp giải tới trước mặt Bạch Mặc, “Đại sư huynh, đệ bắt được hai kẻ trèo tường qua đây tập kích!"

Ở tiền viện Bạch Mặc và Nhan Mạt đang ngồi bên bàn đá gần cổng viện nhìn thấy kẻ bị Kỳ Tửu áp giải tới Bạch Mặc đứng phắt dậy đầy nguy hiểm.

Hai kẻ đó bị đ.á.n.h cho quần áo xộc xệch tấm vải đen trên mặt treo lủng lẳng.

Bạch Mặc bước lên trước giật phắt tấm vải đen trên mặt hai kẻ đó ra.

Chính là tổ đội đại râu xồm thô kệch và tiểu thụ trắng bệch của Vọng Phù Tông!!

“Là các người!"

Nhìn thấy là người của Vọng Phù Tông hỏa khí của Bạch Mặc bốc lên ngùn ngụt!

“Các người đêm hôm khuya khoắt mặc thành thế này tới viện Huyền Di Tông ta có âm mưu gì!"

Đại râu xồm thô kệch mắt đảo liên hồi, “Chúng tôi, chỉ là đi nhầm đường.

Không cẩn thận vào nhầm viện của các người."

Nhan Mạt khóe miệng nở một nụ cười tà mị, “Đi nhầm đường?

Đi con đường nào mà cần phải mặc dạ hành y?

Các người định đi đâu?"

Nhan Mạt vốn ẩn mình trong màn đêm hai kẻ đó không nhìn thấy giờ Nhan Mạt đứng dậy lộ ra thân hình hai kẻ đó theo bản năng run lên một cái!

Bọn chúng lần này tới chính là để gây hấn cho Huyền Di Tông, mối thù ở Linh Hành bí cảnh bọn chúng nhất định phải trả!

Không ngờ xuất quân chưa thắng đã bại vừa mới trèo qua tường đã bị bắt được rồi.

Hai kẻ đó quyết tâm c.ắ.n ch-ết không thừa nhận bọn chúng ngoại trừ trèo tường qua đây thì Huyền Di Tông không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh là bọn chúng lẻn vào để dùng thủ đoạn mờ ám cả.

“Mặc quần áo gì là tự do của chúng tôi tôi thích bộ quần áo này không được sao?

Tôi chỉ là đi dạo quanh đây không cẩn thận xông vào viện của các người tôi rất xin lỗi."

“Giờ chúng tôi có thể đi được chưa."

Trong mắt hai kẻ đó còn có sự khinh miệt không che giấu nổi.

Hạng bét vẫn là hạng bét tông môn nghèo kiết xác đến cả một cái trận bàn ra hồn cũng không có hèn gì Huyền Di Tông dễ đột nhập như vậy lần này là do hắn xúi quẩy thôi ngày mai kiểu gì cũng phải tới thêm chuyến nữa.

Nếu có thể khiến đệ t.ử tham gia thi đấu của Huyền Di Tông cơ thể không khỏe thì chẳng phải bọn chúng càng nhẹ nhàng hơn sao!

“Ngươi!"

Kỳ Tửu nghẹn họng.

Lần trước đệ t.ử Vọng Phù Tông xông vào cũng bị bọn họ bắt được lời biện bạch y hệt như hai cái gã này!

Lúc đó cho dù Huyền Di Tông có bị tức cho dở sống dở ch-ết cũng không thể không thả người.

Giờ lại thế này!

Nhan Mạt một chút cũng không hoảng từ trong không gian lôi ra hai gói bột thu-ốc thong thả nhét vào lòng hai kẻ đó mỗi người một gói.

Sau đó Nhan Mạt cố ý tỏ vẻ kinh ngạc, “Dà!

Các người mang theo độc d.ư.ợ.c mặc dạ hành y nửa đêm nửa hôm đi dạo quanh đây đây là định đi hại ai vậy?"

Mọi người:

“..."

Bọn họ nguyện tự chọc mù mắt mình để chứng minh sự trong sạch cho Nhan Mạt!

Đại râu xồm và tiểu thụ trắng bệch hai kẻ đó lúc nãy còn đang khinh miệt bất tiếu nụ cười biến mất không tăm hơi bọn chúng cảm thấy mình sắp bị tức cho hộc m-áu rồi, “Cô có nhầm không hả!!

Gói bột thu-ốc này rõ ràng là do cô nhét vào người tôi mà!!!!"

“Vậy sao?

Ai nhìn thấy thế?

Anh có bằng chứng gì không?"

Nhan Mạt bình tĩnh như lão cẩu.

“Ngọa tào!"

Hai kẻ đó mặt tức đến đỏ bừng, “Ở đây có bao nhiêu người!"

Quay đầu nhìn lại thì lại phát hiện những người xung quanh ai nấy đều ngẩng đầu nhìn trời.

“Người nào?

Chúng tôi không phải người."

Để che giấu sự chột dạ Kỳ Tửu còn huýt sáo.

“Tôi chẳng nhìn thấy gì hết!"

Bạch Mặc nén cười!

Các đệ t.ử Huyền Di Tông khác nhìn đông nhìn tây nhìn trăng nhìn sao nhìn đêm đen chứ tuyệt đối không nhìn bọn chúng.

“Anh xem không có ai nhìn thấy tôi nhét bột thu-ốc vào người anh cả rõ ràng là vừa mới từ trên người các anh khám xét ra mà các anh không được vừa ăn cướp vừa la làng oan uổng tôi nha!"

Vẻ vô tội trên mặt Nhan Mạt y như thật vậy.

Hai kẻ đó bị tức đến lộn nhào!

Tiểu thụ trắng bệch vẫn còn chút lý trí, “Chúng tôi đều có túi càn khôn thứ này cho dù là chúng tôi mang theo đi nữa thì để phòng thất lạc chắc chắn là để trong túi càn khôn chứ sao có thể để trong lòng được?

Vấn đề này chỉ cần nghĩ là biết ngay!"

Nhan Mạt trợn trắng mắt, “Cái đó thì ai mà biết được nhỡ đâu não các anh chập mạch thì lại để độc d.ư.ợ.c trên người thì sao?"

Hai người:

“..."

“Chúng tôi căn bản không biết đó là độc d.ư.ợ.c gì!"

Đại râu xồm bất chấp gầm lên.

“Không biết à?

Không sao tôi nói cho các anh biết."

Nhan Mạt ngoáy ngoáy cái tai bị chấn cho tê dại, “Nó gọi là Đoạn Hồn Tán!

Chỉ cần người ta ăn vào là sẽ thần hồn câu diệt lập tức đột t.ử!"

Hai người run lên một cái.

Giỏi thật bọn chúng mang theo chỉ là bột thu-ốc có thể khiến người ta toàn thân vô lực thôi cô ấy thế mà trực tiếp cho hẳn thần hồn câu diệt lập tức đột t.ử!

Đến cả cơ hội đầu t.h.a.i chuyển kiếp cũng không có!

Giây phút này hai người cũng có một chút sợ hãi:

“Đây là một kẻ tàn nhẫn nha!”

Ngay cả Bạch Mặc và những người khác cũng bị dọa cho run lên một cái:

“Tiểu sư muội lấy đâu ra bột thu-ốc độc như vậy chứ?”

“Đại sư huynh nhốt bọn chúng lại hai ngày nữa rồi xử lý."

Nói đoạn Nhan Mạt bày cho hai kẻ đó một cái trận pháp cấm cố linh lực trong cái trận pháp này bọn chúng sẽ cảm thấy toàn thân vô lực linh lực cũng không thể vận dụng.

Nếu không phải sợ chuyện Cam Phạn Phạn phá cảnh bị bại lộ Nhan Mạt dù có cao thấp gì cũng phải cầm ngay một cái loa lớn trói hai kẻ đó lại mang đi diễu phố rồi!

Bạch Mặc cũng biết giờ không nên sinh sự gật gật đầu liền dặn dò Kỳ Tửu vài câu bảo Kỳ Tửu mang hai kẻ đó tới một gian phòng nhốt lại.

Chưởng môn Kinh Nhai của Vọng Phù Tông đợi trái đợi phải cũng không thấy người quay về.

Hai kẻ này là tự mình thỉnh mệnh đi đầu độc giờ lâu như vậy chưa về e là bại lộ rồi!

Kinh Nhai thầm mắng một tiếng đồ ngu.

Thành sự thì ít bại sự có thừa!

Nhưng Kinh Nhai không hề có chút lo lắng nào chỉ cần hai kẻ đó c.ắ.n ch-ết lý do đi nhầm cửa thì Huyền Di Tông cũng không làm gì được bọn họ dù sao Huyền Di Tông và Vọng Phù Tông chỉ cách nhau một bức tường đêm đen kịt đi nhầm đường cũng là chuyện thường tình mặc dạ hành y cũng không đủ làm bằng chứng cho hành vi bất轨.

Hai kẻ đó tuy được coi là thân truyền Vọng Phù Tông nhưng tư chất bình bình Kinh Nhai vốn không ưa bọn chúng đồng ý cho bọn chúng đi cũng chỉ là nghĩ nhỡ có bị bắt được đ.á.n.h cho một trận cũng không sao bọn chúng vốn tu vi không cao vẽ phù cũng chẳng ra làm sao không ảnh hưởng tới thi đấu.

Sau khi Kỳ Tửu nhốt hai kẻ đó lại đêm nay quả nhiên không còn kẻ nào tự mình dâng tới cửa nữa dưới yêu cầu của Bạch Mặc Nhan Mạt ngủ một giấc nông.

Sáng hôm sau Nhan Mạt tỉnh dậy việc đầu tiên chính là đi xem Cam Phạn Phạn.

Cam Phạn Phạn ngồi trong một gian phòng ở nội viện sắc mặt nhăn nhó mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương đang bước vào giai đoạn then chốt của sự đột phá.

Ba vị trưởng lão vẫn đứng theo hình tam giác vây quanh Cam Phạn Phạn thỉnh thoảng còn truyền cho ông một ít linh lực.

Thấy Nhan Mạt tới Đại trưởng lão nhỏ giọng hỏi, “Đêm qua xảy ra chuyện gì vậy?"

Động tĩnh đêm qua bọn họ đều nghe thấy thấy không có động tĩnh lớn nên bọn họ không quản.

Nhan Mạt cũng nhỏ giọng báo cáo, “Không có gì ạ bắt được một tên trộm nhỏ đợi sư tôn đột phá xong rồi xử lý."

Chương 84 - Cuồng Luyện Đan Dược Vị Sầu Riêng, Chinh Phục Cả Giới Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia