“Nghe thấy lời này, miệng của Cam Phạn Phạn suýt chút nữa là nhếch tận mang tai.”
“Mọi người đừng đứng ở cửa nữa, vào trong ngồi đi."
Cứ để người ta đứng ở cửa mãi cũng không phải là chuyện hay.
Sau khi mời mọi người vào nội viện, Cam Phạn Phạn mới cười hớ hớ mở miệng:
“Ha ha ha ha, chuyện này còn phải nhờ vào đồ nhi nhỏ này của ta đấy!
Cảm ngộ về nhân sinh của con bé còn hơn cả lão phu nữa!
Chính nhờ nghe được một phen lời nói của con bé, lão phu mới có thể mở mang tâm cảnh, đột phá vách ngăn!"
Cam Phạn Phạn tán thưởng vỗ vỗ lên bả vai gầy gò của Nhan Mạt, trong mắt tràn đầy vẻ yêu thương.
“Chúc mừng sư tôn, chúc mừng sư tôn, là do sư tôn thực lực cường đại mới có thể thành công đột phá."
Miệng của Nhan Mạt ngọt xớt như nụ cười của nàng vậy.
Nói đoạn, Nhan Mạt từ trong không gian lấy ra một túi lớn linh thạch:
“Sư tôn, thời gian gấp rút, đồ nhi không kịp chuẩn bị hạ lễ cho người, ở đây có năm vạn linh thạch thượng phẩm, mong sư tôn chớ chê cười."
Nghe thấy con số năm vạn linh thạch thượng phẩm, sắc mặt Cam Phạn Phạn khẽ biến:
“Không được, con đường tu luyện của con còn dài, số linh thạch này con hãy giữ lại để dùng vào việc lớn."
Tuy nói là đang diễn kịch, nhưng nhiều linh thạch như vậy, Cam Phạn Phạn không muốn nhận, dựa theo tính cách của Nhan Mạt, con bé rất có thể đã đưa ra rồi thì sẽ không nhận lại nữa.
Cách đây không lâu con bé vừa cho tông môn mượn nhiều linh thạch như vậy, đến giờ vẫn chưa biết bao giờ mới trả hết được!
Nhan Mạt vẫn hai tay dâng linh thạch:
“Sư tôn, chẳng lẽ người chê đồ nhi không chuẩn bị lễ vật chu đáo?"
“Không không, con có tấm lòng này, lão phu đã rất mãn nguyện rồi."
“Vậy thì xin sư tôn hãy nhận lấy linh thạch, chuyện người đột phá Hóa Thần trung kỳ lớn như vậy, Huyền Di Tông chúng ta đáng lẽ phải bày đại yến, mời rộng bạn hữu, chúc mừng một phen thật linh đình, nhưng chúng ta sắp phải tham gia đại tỷ thí rồi, đợi đại tỷ thí kết thúc thì thời gian đã kéo dài quá lâu, cho nên đồ nhi to gan, nhân lúc hôm nay vui vẻ, kính dâng hạ lễ cho người, gọi là chút lòng thành!"
Ý tứ chính là, yến tiệc của Huyền Di Tông sẽ không bày nữa!
Ngay tại đây mà tặng lễ luôn!
Nhan Mạt nói với vẻ đầy bất đắc dĩ và hổ thẹn, khiến đám người đứng bên cạnh không cách nào phản bác được.
Dừng một chút, Nhan Mạt tiếp tục nói:
“Sư tôn đừng chê ít nhé?"
“Làm sao có thể?"
Cam Phạn Phạn bất lực.
Lời đã nói đến mức này, Cam Phạn Phạn cũng chỉ có thể phối hợp với nàng, trước tiên nhận lấy linh thạch, định bụng lát nữa sẽ trả lại cho nàng.
“Con đó!
Thật là có tâm, vi sư nhận là được chứ gì."
Cam Phạn Phạn cười hớ hớ, vui vẻ từ tận đáy lòng.
Hai thầy trò qua lại một hồi tạo ra bầu không khí này, mọi người muốn đi cũng không đi nổi nữa.
Giờ mà bỏ đi thì quá là hẹp hòi, sau này trong giới tu chân sẽ không ngẩng đầu lên nổi.
Sau khi Nhan Mạt tặng lễ xong, các đệ t.ử khác cũng rất phối hợp lần lượt dâng lên hạ lễ của mình, tuy có lẽ không quý giá bằng năm vạn linh thạch thượng phẩm, nhưng cơ bản đều đã đem những thứ quý giá nhất của mình ra rồi.
May mắn thay, khoảng thời gian này đi theo Nhan Mạt rèn luyện, bọn họ cũng kiếm được không ít đồ tốt.
Cuối cùng, ba vị trưởng lão cũng lần lượt lấy ra những vật giá trị không nhỏ, bầu không khí nhất thời trở nên sôi sục.
Đám người kia tuy phần lớn không tình nguyện, nhưng thực lực Hóa Thần trung kỳ của Cam Phạn Phạn sờ sờ ra đó, bọn họ căn bản không dám đắc tội ông.
Một số môn phái nhỏ vội vàng chuẩn bị, móc từ trong túi Càn Khôn ra những thứ quý giá nhất của mình.
Tặng trước thì còn có cơ hội để vị Hóa Thần trung kỳ này nhớ đến, chiếm được thiện cảm, thêm một người bạn là thêm một con đường.
Bởi vì Nhan Mạt đã tặng năm vạn linh thạch thượng phẩm dẫn đầu, mọi người chuẩn bị quà cáp không dám lơ là chút nào.
Dù sao một đồ nhi nhỏ mười ba tuổi của người ta còn tặng lễ lớn như vậy, bọn họ cũng không tiện đưa thứ gì thấp kém hơn.
Màn tặng lễ này, định sẵn là vô cùng quý giá, xưa nay chưa từng có!
Cam Phạn Phạn phất tay một cái, khí thế toàn khai:
“Cảm ơn các vị đã nể mặt Cam mỗ, Cam mỗ tại đây xin tạ ơn các vị trước!"
“Bạch Mặc, lên sổ lễ!"
Câu này mới là trọng điểm!!
Thiên Lôi Tông chưởng môn Lôi Minh thấy thế, cũng sảng khoái lấy từ túi Càn Khôn ra một chiếc phi chu mới luyện chế.
Chiếc phi chu này có thể thu nhỏ cầm trong tay, khi cần dùng thì phóng to nó ra, là nghiên cứu mới nhất của Lôi Minh, đã tốn của ông không ít tâm huyết và nguyên liệu quý giá:
“Cam lão huynh, ông đột phá Hóa Thần trung kỳ, thật là đại hỷ, đây là một chút tâm ý nhỏ của ta, xin hãy nhận cho."
Nhìn thấy phi chu, mắt Cam Phạn Phạn suýt chút nữa là phát sáng!
Phi chu có thể thu nhỏ cầm tay, loại này ít nhất cũng là cực phẩm!
Đây không phải là thứ có tiền là mua được!
Cam Phạn Phạn liên tục cảm ơn:
“Ái chà, Lôi lão huynh ông thật quá khách khí rồi, món quà này quá quý giá!"
Miệng nói lời khách sáo, nhưng động tác tay lại không hề chậm, cẩn thận nhận lấy phi chu, Cam Phạn Phạn yêu thích ngắm nghía trái phải.
Huyền Di Tông rốt cuộc cũng có một chiếc phi chu ra hồn rồi!
Bạch Mặc vội vàng ghi chép.
Chưởng môn ba tông khác thấy Lôi Minh lại lấy ra lễ vật quý giá như vậy, âm thầm cất đi thứ đã chuẩn bị ban đầu, đổi thành một thứ quý giá hơn.
Một luồng gió đua nhau tặng lễ âm thầm nổi lên.
Cũng chẳng phải bọn họ sợ Cam Phạn Phạn đến thế, mà là vì nơi này gần như tập trung toàn bộ cao tầng của giới tu chân, nếu chênh lệch quá lớn, bị so sánh lộ liễu thì không hay chút nào.
Ai cũng muốn giữ thể diện trước mặt mọi người.
Cho nên, một số tông môn không lớn không nhỏ, dù phải mạo hiểm khuynh gia bại sản cũng muốn tặng quà thật quý, cố gắng tranh thêm chút thể diện, đứng cao hơn một chút trong giới tu chân này.
Mấy vị trưởng lão và các đệ t.ử khác của Huyền Di Tông suốt quá trình đều có chút ngây ngô, sao tự dưng ở trong một tiểu viện của tông môn người khác mà lại bày ra màn tặng lễ thế này?
Nhưng linh thạch thơm thật mà, sau giây lát ngẩn người liền nhanh ch.óng phản ứng lại, vội vàng phụ giúp chào hỏi.
Nào là dọn ghế, nào là dẫn chỗ ngồi cho người tặng lễ.
Cũng may viện t.ử không nhỏ, chừng ấy người đứng, tuy không quá rộng rãi nhưng cũng không đến mức quá chen chúc.
Phù Côn và Kinh Nhai suốt quá trình đều nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng vẫn không thể không đưa ra một món quà giá trị không nhỏ, khiến hai người tức đến mức suýt lòi con mắt ra ngoài.
Cam Phạn Phạn màn thu lễ này, tuy không náo nhiệt bằng đại bày yến tiệc, nhưng hoàn toàn là tay không bắt sói mà!
Không tốn một xu vốn liếng!
Thật sự là quá thơm!
Sau khi tất cả đã tặng lễ xong, Nhan Mạt đột nhiên quay sang Kinh Nhai nói:
“Ồ đúng rồi, Kinh chưởng môn."
Kinh Nhai nghe thấy đột nhiên bị gọi tên, lập tức có một dự cảm không lành.
Quả nhiên, chỉ nghe Nhan Mạt tiếp tục nói:
“Đêm hôm kia vào lúc canh ba, có hai người tự xưng là thân truyền đệ t.ử của quý tông, mang theo độc d.ư.ợ.c, mặc dạ hành y lén lút xông vào viện t.ử của chúng ta!
May mà bị sư huynh của ta kịp thời phát hiện, bắt sống bọn chúng, mới không gây ra thương vong.
Bởi vì lúc đó sư tôn ta đang phá cảnh, cho nên tạm thời giam giữ bọn chúng lại."
“Hôm nay vừa hay mọi người đều có mặt, xin ngài hãy nhận diện một chút, xem có đúng thật là thân truyền của quý tông không?
Nếu không phải, cũng có thể để các vị chưởng môn nhận diện xem là người của tông môn nào."
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều sôi sục!!
“Cái gì!
Lại có kẻ to gan như vậy!
Trước đại tỷ thí mà hành hung thương người, đó là vi phạm nghiêm trọng, phải bị xử t.ử tại chỗ!!"
“Theo quy định, không chỉ bị xử t.ử tại chỗ, kẻ nào tính chất nghiêm trọng, tông môn đó còn bị hủy bỏ tư cách thi đấu!
Trở thành hạng bét!"
“Vọng Phù Tông không nên như vậy chứ?
Một tông môn hiển hách như vậy, sao có thể làm ra chuyện đáng xấu hổ thế này?"
“Thực lực của Vọng Phù Tông không hề thấp, đâu cần dùng đến thủ đoạn mờ ám không thấy được ánh sáng như vậy?"
“Chắc là một số tán tu lẻn vào Lục Hư Tông, mạo danh người của Vọng Phù Tông hòng làm loạn đại tỷ thí chăng."
“..."
Trước đại tỷ thí, mang theo độc d.ư.ợ.c, mặc dạ hành y, xông vào viện t.ử của tông môn khác!!
Ý đồ ra sao đã rõ rành rành!
Kinh Nhai vốn dĩ gương mặt đang tươi cười rạng rỡ lập tức trầm xuống:
“Lại có chuyện này sao!
Trước những kỳ đại tỷ thí năm xưa cũng từng có người tự xưng đệ t.ử Vọng Phù Tông mặc dạ hành y xông vào, lúc đó bọn chúng nói là đi nhầm cửa, giờ sao lại có người tự xưng đệ t.ử Vọng Phù Tông nữa!"
“Nhan Mạt, mau đưa người lên đây!
Chớ để làm ô uế thanh danh của Vọng Phù Tông!"
Lời này vừa nói ra, mọi người đều im lặng.
Một lần là trùng hợp, hai lần còn có thể là trùng hợp sao?
Lại còn hai lần đều đi nhầm cửa?
Bất kể có phải đi nhầm cửa hay không, đêm hôm khuya khoắt đệ t.ử Vọng Phù Tông ở địa bàn người khác, mặc dạ hành y để làm gì?
Sắc mặt Kinh Nhai đã đen hơn cả đ.í.t nồi!
Có phải đệ t.ử dưới trướng mình hay không, trong lòng lão hiểu rõ nhất!
Lúc Nhan Mạt gọi lão, lão đã nghĩ đến hai người Ngô Cuồng, Trịnh Thụ đã hai ngày chưa về, hôm qua vì bận rộn chuẩn bị đại tỷ thí nên đã quên bẵng chuyện này!
Con nhỏ này đưa ra chuyện này vào lúc này, tuyệt đối là cố ý!
Cam Phạn Phạn nói vậy, cũng định sẵn là cố ý!
Nhưng nơi này tập trung toàn bộ chưởng môn có m-áu mặt trong giới tu chân, lão lúc này nếu mở miệng ngăn cản, chẳng khác nào trực tiếp thừa nhận.
Trong lòng Kinh Nhai cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể kỳ vọng vào kỳ tích xuất hiện.
Biết đâu hai đứa đó đã trốn thoát, kẻ bị bắt là đệ t.ử tông môn khác thì sao?
Chẳng phải con bé nói là không chắc chắn đó ư.
“Rõ!"
Nhan Mạt lĩnh mệnh, cùng ba vị sư huynh đi áp giải người.
Chắc chắn với chẳng không chắc chắn cái gì, hai kẻ đó có phải người Vọng Phù Tông hay không Nhan Mạt còn không rõ sao?
Nàng chính là cố ý nói như vậy, chỉ có triệt để khơi dậy phẫn nộ của mọi người, chuyện này mới có thể giải quyết thuận lợi hơn!
Một lát sau, hai kẻ mặc dạ hành y, miệng nhét vải rách là Ngô Cuồng và Trịnh Thụ đã bị áp giải đến trước mặt mọi người.
Lúc này khăn che mặt của hai người đã bị giật xuống, một khuôn mặt thô kệch đầy râu quai nón và một khuôn mặt nhợt nhạt bệnh tật lộ ra không chút che giấu trước mặt mọi người.
Kinh Nhai vẻ mặt tuyệt vọng nhìn chằm chằm hai người, hận không thể lập tức băm vằm bọn chúng ra thành trăm mảnh!!
Hai người vừa xuất hiện, mọi người đều im lặng.
Hai kẻ này vốn dĩ luôn cao ngạo kiêu căng, đi đến đâu cũng khoe khoang mình là thân truyền của Vọng Phù Tông, y phục đệ t.ử đang mặc trên người cũng là loại đặc hữu của thân truyền Vọng Phù Tông, mọi người muốn không nhận ra bọn chúng cũng khó!
Kinh Nhai trước đây đều mắt nhắm mắt mở, thân truyền Vọng Phù Tông, có vốn liếng để cao ngạo!
Chỉ cần hai người không làm mất mặt Vọng Phù Tông, lão cũng sẵn lòng để hai người đi khắp nơi rêu rao, trấn áp những kẻ tiểu nhân.
Không ngờ hôm nay, đó lại trở thành bùa đòi mạng của bọn chúng!
Hai người nhìn thấy Kinh Nhai, liền “ư ư ư" kích động hẳn lên.
Chưởng môn nhất định là đến cứu bọn họ!
Huyền Di Tông nhỏ bé, vậy mà cũng dám giam giữ bọn họ!
Chưởng môn vốn dĩ rất trọng sĩ diện, sao có thể chịu được nỗi nhục thân truyền nhà mình bị tông môn khác giam giữ suốt hai ngày!
Người nhất định sẽ thay bọn họ trút giận một trận thật ra trò!