"Hôm nay cháu không ra phim trường sao?" Đã đến giờ dọn hàng bán bánh, mấy hôm rày ngày nào Cố Thanh cũng chạy tới phim trường, sao hôm nay lại muốn đi cùng bà.
Nhanh ch.óng thay bộ đồ thun trắng quần short, mái tóc đen dài mượt mà buộc đuôi ngựa trẻ trung: "Chiều nay hai giờ cháu có tiệc đóng máy bộ phim trước, nên hôm nay không đi kiếm việc nữa. Bà ngoại để cháu đẩy xe cho, bà ngồi lên xe đi."
"Lại nói ngốc, bà ngồi lên xe, cháu đẩy sao nổi?" Bàn đạp xe ba gác của bà ngoại đã hỏng, không đạp được, xe cũng chẳng gắn động cơ, mỗi ngày chỉ có thể còng lưng đẩy đến cổng trường. Cũng may đoạn đường khá gần, chỉ một loáng là tới.
"Bà ngoại quên cháu có sức mạnh bẩm sinh sao, đừng nói là bà, có thêm mười người nữa cháu cũng đẩy băng băng. Bà mau lên xe đi."
Bà ngoại Cố không cản nổi cô cháu gái cứng đầu, đành vui vẻ trèo lên xe. Quả nhiên Cố Thanh đẩy xe nhẹ như không, thoắt cái đã đến cổng trường trung học. Vị trí dọn hàng quen thuộc của bà không ai giành giật, hai bà cháu cùng nhau lấy bếp than, nồi niêu, nguyên liệu ra, chuẩn bị bắt tay vào việc chiên bánh.
Cố Quốc Hoa chợp mắt một lát lúc 6 giờ sáng, khi tỉnh dậy, ngoài hai chiếc quẩy và một ly sữa đậu nành đặt trên bàn, Cố Thanh và bà ngoại đều đã vắng nhà. Đoán chừng họ đã ra ngoài dọn hàng, Cố Quốc Hoa nhanh ch.óng đ.á.n.h răng rửa mặt, giải quyết gọn lẹ bữa sáng rồi trở về phòng. Hắn mặc bộ vest rẻ tiền duy nhất trong tủ, hăm hở tiến thẳng đến công ty giải trí Hoa Huy.
Vì không có lịch hẹn trước, sau khi trình bày mục đích đến, Cố Quốc Hoa phải chờ ròng rã gần hai tiếng đồng hồ mới được gặp một nhân vật có chút m.á.u mặt. Vừa hồ hởi chào hỏi, hắn mới hay người này là Trợ lý của Giám đốc bộ phận Nghệ sĩ công ty Hoa Huy.
Dẫu sao cũng là công ty lớn, mấy hôm nay hắn chịu cảnh ghẻ lạnh thường xuyên nên đã dần quen.
Cung kính dâng hồ sơ cá nhân của Cố Thanh bằng hai tay, vị Trợ lý Triệu này khi nhìn thấy ảnh thẻ của cô, ánh mắt thoáng lóe lên. Nhưng lướt đến mục học vấn, hắn hơi nhíu mày, tiếp tục xem xuống dưới. Ở mục tài năng đặc biệt, ca hát nhảy múa đều không biết, duy nhất dòng chữ "Sức khỏe hơn người" đập vào mắt. Hắn tò mò đưa mắt nhìn người đàn ông trung niên đang cười nịnh nọt đến híp cả mắt trước mặt, trong lòng đã có tính toán.
"Anh Cố phải không, tôi đã xem qua hồ sơ. Nói thật thì, điều kiện của Cố Thanh... nói sao nhỉ, không tính là xuất sắc lắm. Cô ấy chẳng có chút tài năng nào, hát hò nhảy múa đều không rành. Nhưng không thể phủ nhận, nhan sắc cô ấy vô cùng nổi bật, đường nét cực kỳ sắc sảo và cuốn hút. Mạn phép hỏi một câu, cô ấy có phải con lai không?"
Cố Quốc Hoa hơi ngớ người, đây là lần đầu tiên có người hỏi câu này. Hắn vội lắc đầu: "Chuyện này thì không đâu." Chị hắn và cái gã anh rể bội bạc kia đều không phải người ngoại quốc, nhưng từ nhỏ ngũ quan của Cố Thanh đã rất có nét, mắt to mũi cao, đáng yêu hệt như b.úp bê lai.
Trợ lý Trần gật gật đầu, tiếp lời: "Tôi có thể đề nghị một bản hợp đồng cho Cố Thanh." Cô gái này nhan sắc thực sự quá xuất chúng, hắn tin chắc Giám đốc sẽ không từ chối. Không có tài năng ư, chẳng thành vấn đề. Giới giải trí đầy rẫy những chiếc bình hoa di động, chỉ có nhan sắc mà thiếu vắng tài năng, Hoa Huy thu nhận thêm một người cũng chẳng sao.
Nghe Trợ lý Trần nói vậy, Cố Quốc Hoa không tỏ ra quá kích động. Trước đó, vài công ty lớn hắn từng đến cũng có ý định nhận Cố Thanh, nhưng mấu chốt là hắn có được vào cùng hay không. Hắn bèn ướm hỏi.
"Anh đã từng quản lý nghệ sĩ nào hay làm trợ lý cho người đại diện nào chưa?" Câu hỏi của Trợ lý Trần đ.á.n.h trúng trọng tâm.
Cố Quốc Hoa đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cười đáp: "Tuy tôi chưa từng quản lý ai hay đi theo người đại diện nào, nhưng tôi tự nhận mình có khiếu làm công việc này. Cố Thanh tuy chưa ra mắt, nhưng đã tham gia một bộ phim truyền hình, hơn nữa vai diễn cũng khá nặng ký. Dù không có kinh nghiệm hay mối quan hệ, tôi vẫn thuyết phục được đạo diễn giao vai cho con bé."
Đó chính là thực lực, là bản lĩnh thực sự của Cố Quốc Hoa.
"Ồ?" Trợ lý Trần ngạc nhiên: "Có thể tiết lộ là bộ phim nào không?" Nếu thật sự như vậy, gã đàn ông mắt hí này cũng có chút tài cán đấy chứ.
"Chuyện này..." Cố Quốc Hoa ngập ngừng, lắc đầu: "Phim chưa phát sóng, tôi không tiện tiết lộ."
Trợ lý Trần gật đầu thấu hiểu, nhưng trong lòng lại dấy lên sự do dự. Nếu chỉ là Cố Thanh, hắn hoàn toàn có thể tự chủ định ký hợp đồng. Nhưng việc mang theo người đại diện riêng khi vào công ty, ở Hoa Huy chỉ những ngôi sao đình đám mới có đặc quyền đó. Một người mới hoàn toàn, nếu tạo tiền lệ, Trợ lý Trần không dám tự tiện quyết định.