3
Trước sinh nhật hai mươi tuổi một ngày.
Tôi bỗng nhận ra… Lục Lan Chu đang tránh mặt tôi.
Bố mẹ vốn đã từ lâu chỉ mong tránh tôi càng xa càng tốt.
Ngày tôi nhập học đại học, là anh đưa tôi đến trường. Việc đầu tiên anh làm sau khi đưa tôi tới nơi, là mua một căn hộ ngay gần trường.
"Như vậy bé con sẽ không phải lo ở ký túc xá không quen, cũng chẳng cần sợ không hòa hợp với bạn cùng phòng."
Anh luôn chu đáo đến từng chi tiết. Nhưng thật ra… Trong những năm tháng trưởng thành dài đằng đẵng ấy, tôi đã học được cách ngụy trang. Học cách khiến tất cả mọi người đều tin tưởng mình.
Chỉ là… Được Lục Lan Chu che chở, cảm giác ấy rất dễ chịu.
Vì thế, tôi vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
"Được."
Mẹ nói không sai.
Tôi là một kẻ điên.
Sinh mệnh của tôi tựa như vô số sợi tơ mảnh, từng chút từng chút quấn c.h.ặ.t lấy Lục Lan Chu.
Chỉ cần anh đứng yên, tôi sẽ ngoan ngoãn nằm im bên cạnh. Nhưng một khi anh muốn giãy khỏi tôi… tôi sẽ rạch nát da thịt anh.
Để những sợi tơ ấy mãi mãi chui vào m.á.u thịt của anh.
…
Anh trai là của riêng tôi.
Ý nghĩ ấy đã bén rễ trong đầu tôi từ rất lâu rồi.
Ngoại trừ những hôm kín lịch học, gần như ngày nào tôi cũng về căn hộ ở cùng anh. Bởi trước khi trời tối, Lục Lan Chu sẽ ghé chợ mua thức ăn rồi tự tay nấu những món tôi thích.
Nhưng hôm nay, lúc tan học trở về. Đón tôi không còn là Lục Lan Chu và cả bàn thức ăn nóng hổi. Mà chỉ có… Phòng khách lạnh lẽo, trống trải.
Theo bản năng, tôi lấy điện thoại ra.
Trước đây cũng từng có những lúc như vậy. Công việc ở công ty quá bận, Lục Lan Chu phải tăng ca hoặc họp hành.
Anh sẽ luôn nhắn tin báo tôi trước.
Thế nhưng hôm nay thanh thông báo trên điện thoại trống không. Khung trò chuyện vẫn dừng lại ở ba ngày trước. Tin nhắn cuối cùng tôi gửi cho anh chỉ vỏn vẹn một câu.
"Em hết b.ăn.g v.ệ si.nh rồi."
Lục Lan Chu… Vẫn chưa trả lời.
Tôi gọi điện cho thư ký của anh.
"Anh tôi đâu?"
Đầu dây bên kia ấp úng, nói đông nói tây.
Tôi khẽ cười.
"Hay là chúng ta gặp mặt nói chuyện?"
Thư ký của anh cũng rất sợ tôi.
Nghe tôi nói vậy, anh ta chỉ do dự vài giây rồi lập tức khai hết.
"Tổng giám đốc Lục không cố ý không về gặp cô đâu. Hôm nay ngài ấy phải tham dự một buổi tiệc thương mại, lại vừa có một thương vụ rất quan trọng cần bàn..."
Tôi lạnh nhạt ngắt lời.
"Đến lượt anh phải đứng ra giải thích thay anh ấy rồi sao?"
"Xem ra… Anh ấy đúng là đang cố tình tránh tôi."
"..."
Thư ký không dám nói thêm lời nào, chỉ biết im lặng.
Tôi cúp máy, xuống lầu.
Lái xe đến nơi anh ta vừa nói.
Trên đường đi, mặt trời khuất dần, ánh chiều đỏ rực phủ kín mặt đất, lấp lánh như những mảnh vàng vỡ trong biển lửa.
Không hiểu vì sao tôi lại nhớ đến chuyện của rất nhiều năm trước.
Năm ấy tôi vừa tròn mười bốn tuổi. Nhân lúc Lục Lan Chu đang đi du học trao đổi chưa về, mẹ thuê người trói tôi vào một trường cai nghiện Internet.
Lúc Lục Lan Chu tìm đến cứu tôi… Tôi đã phóng hỏa đốt cả tòa nhà của trường.
"...Cẩn Ngọc."
Khi ôm lấy tôi, người anh run còn dữ dội hơn cả tôi.
"Đừng sợ..."
"Đừng sợ nữa..."
"Anh đến rồi."
Thật ra… Tôi chẳng hề sợ. Thế nhưng nghe giọng nói dịu dàng ấy dỗ dành mình.
Không hiểu sao… Một giọt nước mắt vẫn rơi xuống.
Tôi chậm chạp chớp mắt lau đi, rồi bắt chước giọng điệu đáng thương của người khác.
"Anh..."
"Anh phải bảo vệ em nhé."
"Ừ."
"Anh hứa với em, sẽ không bao giờ có chuyện như vậy xảy ra lần thứ hai."
Tôi cong môi cười đầy thỏa mãn, ánh lửa nhảy múa trong đáy mắt.
Tôi nhìn thấy mẹ co rúm phía sau lưng Lục Lan Chu. Bà nhìn tôi với vẻ kinh hãi tột độ.
Như đang nhìn một con quỷ.
"Lục Lan Chu! Nó không phải em gái con! Nó là quái vật!" Mẹ gần như gào lên khản cả giọng: "Chính nó châm lửa! Nó mới mười bốn tuổi mà đã không coi ai ra gì! Nếu không nhốt nó lại để giáo d.ụ.c, sau này còn ai quản nổi nó nữa?"
Lục Lan Chu không đáp.
Anh cúi xuống bế ngang tôi lên. Sau đó lạnh nhạt liếc mẹ một cái.
"Điều em ấy cần… Không phải là sự quản thúc."
"Mà là tình yêu."
Tôi rúc trong lòng anh, khẽ hít ngửi như một con thú nhỏ.
Trên người anh có mùi hương rất dễ chịu.
Ấm áp.
Sạch sẽ.
Hoàn toàn khác với tất cả mọi người.
Vốn dĩ chuyến du học trao đổi ấy là để chuẩn bị cho việc du học sau này. Nhưng kể từ chuyện đó, Lục Lan Chu đã thay đổi quyết định.
Anh ở lại trong nước học đại học, tiếp quản công ty gia đình, chưa từng rời xa tôi quá hai ngày. Ngay cả chuyến du lịch tốt nghiệp của tôi.
Người đi cùng… Cũng là anh.
Tôi không hiểu.
Hôm nay… Sao anh có thể không nói với tôi một câu nào.
Lại đi gặp khách bàn chuyện làm ăn?
4.
Tôi lái xe đến trước cửa khách sạn nơi tổ chức buổi tiệc.
Chờ chưa được bao lâu thì một chiếc Bentley màu đen quen thuộc chậm rãi dừng trước cổng.
Cửa kính hạ xuống, gương mặt trắng trẻo như ngọc của Lục Lan Chu hiện ra.
Anh khẽ gật đầu với bảo vệ, đưa danh thiếp.
Những năm qua được tôi luyện trong thương trường. Trước mặt người ngoài, anh cũng đã học được cách giữ vẻ mặt lạnh nhạt.
Trông vừa điềm tĩnh vừa đầy uy thế.
Chỉ có tôi mới từng thấy… Con người dịu dàng như một con vật nhỏ ấy. Hay những lúc anh mềm mại, bao dung đến vô hạn.
Vừa nhìn thấy Lục Lan Chu, tâm trạng tôi khá hơn đôi chút.
Khóe môi khẽ cong lên, tôi định bước về phía anh thì ngay giây sau.
Cửa kính hàng ghế sau cũng từ từ hạ xuống, một gương mặt phụ nữ xinh đẹp xuất hiện.
Đôi môi đỏ khẽ cong, đường nét lông mày và đôi mắt sắc sảo, mạnh mẽ.
Bàn tay đặt hờ trên thành cửa kính, từng ngón tay thon dài đang đeo… Một chiếc nhẫn giống hệt chiếc của Lục Lan Chu.
5.
Đầu óc tôi như nổ tung.
Trong thoáng chốc… Mọi thứ đều trống rỗng.
Đến khi lấy lại tinh thần, tay tôi đã vô thức vuốt ve ngón giữa. Nơi đó, đeo một chiếc nhẫn bạch kim trơn.
Giống hệt.
Năm tôi mười tám tuổi, chính tôi đã kéo Lục Lan Chu đi chọn món quà ấy.
Sau khi đeo nhẫn.
Tôi từng nghe bạn anh lén hỏi sau lưng tôi.
"Lục Lan Chu."
"Lục tổng thân mến, cậu thật sự biết đeo nhẫn ở ngón giữa có ý nghĩa gì chứ?"
"Nhưng Cẩn Ngọc thích."
"Nhưng hai người là anh em mà!"
Lục Lan Chu nhìn cậu ta đầy khó hiểu.
"Chính vì là anh em, nên tôi càng phải nghe lời em ấy."
Bạn anh đứng ngây ra, không nói nổi một câu.
Lục Lan Chu cúi đầu nhìn đồng hồ.
"Đến giờ rồi, tôi phải về nấu cơm đợi Cẩn Ngọc tan học."
"Anh." Tôi đẩy cửa bước vào.
Lục Lan Chu hơi ngạc nhiên: "Hôm nay tan học sớm vậy?"
"Không muốn học nữa, nên em đến tìm anh."
Anh tiện tay nhận lấy cặp sách của tôi. Bàn tay còn lại tự nhiên đan vào tay tôi.
"Tối nay bé con muốn ăn gì? Hay chúng ta ra ngoài ăn nhé?"
Lòng bàn tay anh hơi lạnh.
Khô ráo.
Mịn màng như ngọc.
Tôi để mặc anh nắm tay mình.
Đi được hai bước, lại quay đầu nhìn về phía sau.
Bạn của Lục Lan Chu vẫn đứng ngây như trời trồng. Đối diện ánh mắt tôi, cậu ta giật b.ắ.n mình, lập tức giơ hai tay đầu hàng.
Tôi thu ánh mắt lại, không nhìn cậu ta thêm nữa.
...
Thoát khỏi dòng hồi ức, tôi chậm rãi ngước mắt nhìn về phía Lục Lan Chu.
Anh đã xuống xe. Trong lúc chỉnh lại đồng hồ đeo tay, từng ngón tay trống trơn hiện rõ trước mắt tôi.
Chiếc nhẫn… Đã không còn.
Anh tháo nó xuống rồi.
Rõ ràng trước đây… Anh từng hứa với tôi sẽ đeo nó cả đời.
Tôi chậm rãi bước về phía anh.