Cupid

Chương 16

Cuối cùng mở ra một tấm ảnh tốt nghiệp hồi cấp ba của Vưu Khinh Duyên.

Ánh mắt tôi bỗng sáng tỏ, cô đứng hàng áp ch.ót, hơi lệch sang phải, gương mặt trông ngây thơ hơn bây giờ, vẻ mặt thản nhiên không cảm xúc.

Tóc ngắn ngang vai, để mái bằng gọn gàng, ngũ quan xinh đẹp phảng phất nét thanh lãnh, hai tay đút túi trông rất ngầu.

Còn Chương Phùng Niên đứng phía sau cô đang cười, tay còn đặt trên vai cô.

Tôi khẽ cười khẩy: "Thái độ rõ ràng thế kia, cũng chỉ có mấy đứa não tàn mới đồn đại là em đơn phương anh ta mấy năm."

Phải đến ba giờ sáng mới ngủ được.

...

Tôi hiếm khi bị mất ngủ nhưng dạo gần đây cứ ngủ không ngon giấc.

Nhất là mấy đêm Vưu Khinh Duyên ở chỗ tôi, đêm nào cũng gặp ác mộng, cứ mơ thấy đang nói chuyện với cô trong mơ.

Nói chuyện thì cũng chẳng sao.

Nhưng thường là nói nói một hồi lại đụng chạm chân tay.

Điều này khiến chứng mất ngủ càng nghiêm trọng hơn, nửa đêm đột nhiên tỉnh giấc lại càng khó vào giấc, trong đầu toàn là cô.

Tôi muốn hỏi cô có như vậy không nhưng lại khó lòng hỏi thẳng có mơ thấy tôi không, chỉ đành hỏi xem dạo này cô ngủ có ngon không.

Cô bảo ngon, tôi càng thêm bực bội.

Sau đó, cách đối nhân xử thế với cô bỗng trở nên rất gượng gạo, thi thoảng cứ theo thói quen tránh ánh mắt cô, chỉ cần vô tình đụng chạm thôi cũng đủ cảm thấy tê dại.

Đêm say rượu đó, tôi cố tình bảo Cốc Luân gọi cho cô, chỉ vì đột nhiên rất muốn gặp cô.

Sau khi cô đến, dù ý thức đã không còn tỉnh táo, tôi vẫn thấy rất mãn nguyện.

Có lẽ tôi đã rơi vào một cái bẫy rồi.

Khi về đến nhà, lúc mất điện cô đưa tay về phía tôi, tôi lại mất kiểm soát.

Đến cả vành tai cũng bắt đầu nóng lên, tôi nắm lấy tay cô kéo lại gần, hôn cô, tiếng hôn dày đặc vang vọng bên tai tôi.

"Vưu Khinh Duyên." Tôi gọi một tiếng.

Cô đáp.

"Ngủ không?" Tôi vuốt ve trán cô hỏi.

Cô im lặng một lát, khẽ nói: "Vậy ngủ đi."

Tôi cười, vừa cười vừa cúi xuống hôn cô.

Cũng chính lúc này, tôi hiểu ra. Hiểu thấu đáo mình đang làm gì, vì sao lại làm như vậy.

Thích một người là như thế này đây.

Đối diện với cô lại muốn trốn tránh, chỉ một cái đụng chạm vô ý cũng có thể cảm nhận nhạy bén, rồi phản ứng một cách thái quá.

Tôi không chắc đêm nay tai mình đỏ bao nhiêu lần nhưng chắc chắn là vì cô rồi.

Cả đêm tim đập thình thịch, như thể trúng một mũi tên của Cupid, trên mũi tên đó còn đề ba chữ "Vưu Khinh Duyên", cắm thẳng vào tim.

Có vài việc không thể trì hoãn, nên tôi cố tình đợi cô tan làm để bày tỏ lòng mình.

Tôi không giỏi tỏ tình, chưa từng làm bao giờ, tìm kiếm từ khóa trên mạng mất nửa ngày, đọc xong cảm nhận là quá sến hoặc quá quê.

Chẳng mấy chốc Vưu Khinh Duyên đã cầm ô đi tới.

Cô thấy tôi thì hơi sững người, hỏi tôi sao lại ở đây.

Tôi đáp: Đợi em.

Cô lại hỏi một câu ngớ ngẩn: "Đợi tôi làm gì?"

"Đợi em bước về phía anh." Tôi theo bản năng buột miệng.

Câu này có vẻ làm cô cảm động lắm, trên đường quay vào nhà tai cứ đỏ ửng cả lên. Ngoài tôi ra, chẳng ai biết dáng vẻ lúc tai đỏ ửng của cô đáng yêu đến nhường nào.

Vào đến phòng, cô bắt đầu phân tích ngắn gọn về chuyện của hai đứa.

"Vậy rốt cuộc có ly hôn không?"

"Không, anh đã bỏ giấy đăng ký kết hôn vào hộp khóa lại rồi." Tôi nói.

Cô ấy sững sờ một lát, cười khẽ một tiếng, rồi giơ ngón tay cái lên với vẻ mặt kiểu "anh giỏi lắm".

Sau đó cô vươn tay lấy quả quýt trên bàn, vừa bóc vỏ vừa hỏi một câu chẳng liên quan gì đến chuyện trước đó: Trước đây tôi có từng thích ai chưa?

Tôi bảo chưa.

Cô nói không tin lắm.

Tôi nghiêng đầu, ánh mắt dán c.h.ặ.t lên mặt cô: "Em muốn gây sự à? Thế anh hỏi lại, em đã từng thích ai chưa?"

Cô lại ngập ngừng đáp: "Có, khoảng hai người."

Thấy ánh mắt tôi, cô nói ngay: "Anh nhìn cái gì đấy, thích người khác chẳng phải chuyện bình thường sao? Anh dám bảo từ trước đến giờ anh chưa từng thích ai thật à?"

"Chưa." Tôi trả lời nhanh như chớp, giọng điệu kiên định, nhìn chằm chằm cô: "Anh chưa từng thích ai thật, ngoại trừ em. Em còn gì để nói không?"

"..."

Cứ thế im lặng mất mấy giây.

Ánh mắt cô nhìn tôi rõ ràng là nghi ngờ 100% nhưng rồi lại bị vẻ mặt đường hoàng của tôi đ.á.n.h bại, đành nói: "Vậy chỉ có thể nói là anh quá đỉnh rồi."

Tôi quay ngoắt đầu đi, thật sự bị chọc cho không nhẹ, tiện tay vơ lấy điện thoại trên bàn rồi ngả người ra sau lún vào ghế sô pha, thản nhiên đáp một câu: "Anh không đỉnh, là do em đa sầu đa cảm thì có."

"..."

Cô c.ắ.n miếng quýt cười: "Long Chiểu, anh nặng mùi ghen tuông quá đấy."

Chứ còn gì nữa, cả đời này tôi chỉ biết ăn chút giấm chua này vì mỗi mình cô thôi.

Cô lại tiếp lời: "Anh đừng vội ghen, em còn chưa nói gì đâu, chị Linh vừa kể cho em vài bí mật của anh đấy."

Tôi ngẩng đầu lên.

Cô giơ quả quýt lên, nhìn tôi cười: "Chị anh bảo hồi nhỏ anh từng bị bao nhiêu cô gái hôn đấy."

"..."

"Chuyện đó mà cũng mang ra so sánh được thì anh công nhận em đỉnh thật."

Cô khẽ hừ một tiếng, rồi lại cười tít mắt: "Chị bảo hồi nhỏ anh vừa đẹp trai vừa đáng yêu, rất được lòng các chị gái. Năm 16 tuổi Tết về nhà họ Long, một đám chị họ quây lấy thi nhau kể chuyện từng hôn anh, khiến anh bị ám ảnh tâm lý suốt nửa năm."

Nói xong cô bắt đầu cười, cười to đến mức thiếu điều muốn vỗ bàn theo.

"..."

Cười thành thế này, đúng là cố tình chọc tức c.h.ế.t tôi mà.

Nhưng tức thì tức, cũng chỉ giận được mấy phút thôi.

Tôi có thể làm gì được Vưu Khinh Duyên đây.

Tôi yêu cô đến c.h.ế.t mất.

Tôi cam tâm tình nguyện.

--Hết ngoại truyện--