Ta thích một tên ám vệ. Khi ta nói câu này với Hoàng huynh, ngài ấy đang lật một trang sách, hỏi: "Câu nói của muội, 'thích' này nên hiểu thế nào?"
Đương nhiên không phải cách hiểu theo kiểu hậu cung giai lệ ba ngàn người của Hoàng huynh rồi. Trong mắt ngài ấy, vị công chúa chưa xuất giá này rốt cuộc có hình tượng ra sao chứ?
Có phải vì ta mãi không chịu gả đi, bị người trong cung ngoài cung châm chọc là "Lão công chúa", nên ngài ấy cảm thấy ta nhịn không được nữa rồi?
Hoàng huynh không hề phản ứng trước lời chất vấn của ta, ngài không hỏi là ám vệ nào, chỉ nói một câu "Ban cho muội" về phía bóng tối nơi đại điện là đã đuổi khéo ta đi.
Ta biết chuyện này thành rồi. Tổ chức ám vệ hoàng gia chuyên biệt có tên Lân do Thái tổ khai quốc gây dựng, thủ lĩnh của nó luôn ẩn mình trong bóng tối sau lưng hoàng đế.
Trên đường trở về, lòng ta không hề vui vẻ. Hoàng huynh đồng ý quá nhanh, thoải mái hệt như lúc ta vòi đồ chơi với ngài vậy. Ngài cứ tưởng ta lại muốn món đồ chơi nhỏ nào đó, thân là muội muội thiên t.ử, công chúa tôn quý, việc đòi một tên ám vệ làm mặt thủ vốn dĩ là chuyện nhỏ đến không thể nhỏ hơn.
Thế nhưng ta thật lòng thích người đó, tên ám vệ A Cửu đã bảo vệ ta từ tấm bé.
Nội dung truyện:
Ta thích một tên ám vệ. Khi ta nói câu này với Hoàng huynh, ngài ấy đang lật một trang sách, hỏi: "Câu nói của muội, 'thích' này nên hiểu thế nào?"
Đương nhiên không phải cách hiểu theo kiểu hậu cung giai lệ ba ngàn người của Hoàng huynh rồi. Trong mắt ngài ấy, vị công chúa chưa xuất giá này rốt cuộc có hình tượng ra sao chứ?
Có phải vì ta mãi không chịu gả đi, bị người trong cung ngoài cung châm chọc là "Lão công chúa", nên ngài ấy cảm thấy ta nhịn không được nữa rồi?
Hoàng huynh không hề phản ứng trước lời chất vấn của ta, ngài không hỏi là ám vệ nào, chỉ nói một câu "Ban cho muội" về phía bóng tối nơi đại điện
là đã đuổi khéo ta đi.
Ta biết chuyện này thành rồi. Tổ chức ám vệ hoàng gia chuyên biệt có tên Lân do Thái tổ khai quốc gây dựng, thủ lĩnh của nó luôn ẩn mình trong bóng tối sau lưng hoàng đế.
Trên đường trở về, lòng ta không hề vui vẻ. Hoàng huynh đồng ý quá nhanh, thoải mái hệt như lúc ta vòi đồ chơi với ngài vậy. Ngài cứ tưởng ta lại muốn món đồ chơi nhỏ nào đó, thân là muội muội thiên t.ử, công chúa tôn quý, việc đòi một tên ám vệ làm mặt thủ vốn dĩ là chuyện nhỏ đến không thể nhỏ hơn.
Thế nhưng ta thật lòng thích người đó, tên ám vệ A Cửu đã bảo vệ ta từ tấm bé.
Sinh mẫu của ta và Hoàng huynh là Quý Phi được Tiên hoàng sủng ái nhất. Khi Hoàng huynh chào đời, trong cung lời ra tiếng vào, nói Tam hoàng t.ử sẽ uy h.i.ế.p đến vị thế Thái t.ử dưới gối Hoàng hậu. Lời đồn này khiến Mẫu phi và Hoàng huynh phải chịu bao cay đắng, khổ sở.
Nhờ Tiên hoàng phá lệ ban ám vệ tổ Lân cho Mẫu phi và Hoàng huynh, mới giúp Hoàng huynh bình an lớn lên đến năm năm tuổi, mà ta cũng có thể may mắn chào đời.
Khi sinh ta, Mẫu phi suýt nữa không tỉnh lại được. Tiên hoàng canh giữ ba ngày ba đêm, ta cũng nhờ họa mà được phúc, trở thành người duy nhất trong số các công chúa có ám vệ riêng.
Người biết sự tồn tại của tổ Lân chỉ có Hoàng đế. Hoàng huynh và Mẫu phi chỉ lờ mờ cảm thấy không bình thường, mãi đến khi Hoàng huynh ngồi lên ngôi vị đó mới nhìn thấy những sóng gió trong quá khứ qua ghi chép cũ, thấu hiểu được một mặt không ai biết tới của phụ hoàng.
Với tư cách là một quân vương, và với tư cách là một người cha.
Nhưng ta thì khác, ta biết trong bóng tối của mình luôn có một người từ khi mới sáu tuổi, lúc bị cung nữ thái giám mặt mũi mờ nhạt lừa vào một cung điện bỏ hoang ở góc cung cấm.
Cung nữ giọng dịu dàng nói Mẫu phi bị trẹo chân, đang đợi ta ở Ngự hoa viên. Ta từng gặp ả vài lần trong cung Mẫu phi, xung quanh cũng có người hầu hạ từ nhỏ theo sát nên chẳng hề nghi ngờ gì mà đi theo.
Sau đó, mặt trời càng lúc càng xa, cung điện càng lúc càng cũ nát, trên những bức tường đỏ loang lổ vết bẩn quái dị.
Bước chân của ả cung nữ đột nhiên nhanh hẳn, phía sau đám cỏ dại cao hơn cả ta xuất hiện một cái giếng khô. Những người hầu vốn luôn chăm sóc chu đáo, cùng ta đùa nghịch bỗng lạnh lùng nói: "Tiễn công chúa lên đường."
Đó là lần đầu tiên ta cảm thấy trong cung thật lạnh lẽo, lạnh hơn cả lúc Mẫu phi vì bảo vệ Hoàng huynh mà đem bánh ngọt tẩm độc cho ta ăn.
Bàn tay to lớn đè nặng lên người ta, ta không có chút sức phản kháng nào, đành mặc cho bọn họ đẩy mình xuống giếng.
Lúc rơi xuống, nhìn thấy bầu trời đen kịt tựa như vực thẳm.
Ta cứ ngỡ cuộc đời mình kết thúc tại đây, thì một luồng sáng trắng lóe lên, đám người hầu đang vây quanh miệng giếng bỗng đổ rạp sang hai bên.
Một bàn tay túm lấy cổ áo ta, A Cửu nằm rạp trên miệng giếng, mím c.h.ặ.t môi nắm c.h.ặ.t lấy ta. Ta đờ đẫn ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen ngòm lạnh lẽo ấy của hắn.
Đôi mắt đó quá lạnh lẽo, quá trống rỗng, khiến ta nhớ mãi đến tận bây giờ, trong ký ức của ta, đôi mắt ấy chưa từng nhạt nhòa.
Tất nhiên, ngày đó không phải màn anh hùng cứu mỹ nhân như trong thoại bản. Khi đó A Cửu mới chín tuổi, thanh kiếm trong tay còn cao hơn cả người hắn, một mình đối phó với bao nhiêu kẻ như thế đã là cực hạn.
Nhất là trang phục mùa hè làm bằng lụa mỏng, hình con chim loan thêu song diện tinh xảo trên cổ áo ta cứ thế bị tay A Cửu xé rách.
Vải vóc vụn ra trong tay A Cửu, ta kinh ngạc mở to mắt, thấy hắn vứt kiếm nhảy xuống phía ta.
Giếng khô cực sâu, may mà là mùa hè, bùn thối dưới đáy giếng đã cứu mạng chúng ta.
A Cửu bảo vệ ta khi rơi xuống, làm đệm thịt cho ta. Trên người ta chỉ bị trầy xước chút ít, đáy giếng tối om tỏa ra mùi hôi thối, ngón tay chìm trong bùn nhão, chạm vào vật cứng vụn vỡ, ta không nhịn được nghĩ xem đó có phải xương cốt của kẻ xấu số nào trước đó không.
Dẫu rằng ta sớm hiểu chuyện từ nhỏ, nhưng bị nhốt trong đáy giếng không nhìn thấy gì, cộng thêm cơn đau ở chân, ta cũng chỉ kiên trì được nửa khắc. Không thấy ai cứu, ta từ lặng lẽ rơi lệ chuyển sang nức nở, rồi cuối cùng gào khóc t.h.ả.m thiết.
Hoàn toàn quên mất dưới thân mình còn có một người, A Cửu lặng im như một tấm đệm, không hề gây ra chút tiếng động nào.
Đợi đến khi ta khóc đến ch.óng mặt hoa mắt, bắt đầu nấc lên từng hồi, hắn mới lên tiếng: "Đáy giếng không khí loãng, khóc nữa dễ ngạt thở mà c.h.ế.t đấy."
Ta sợ đến mức tiếng khóc ngắt quãng, thốt ra âm thanh kỳ lạ, nhớ ra vẫn còn người tiểu ca ca đang liều mạng cứu mình này. Tuổi còn nhỏ không hiểu sự đời cộng thêm sợ hãi, ta như bắt được cọng rơm cứu mạng, thốt lên: "Cứu ta!"
Khi ấy thương thế của A Cửu hẳn là nặng hơn ta, nhưng hắn nhàn nhạt đáp một tiếng: "Được."
Trầm ổn, lạnh lẽo, mang lại cảm giác an tâm. Nỗi sợ hãi như ngọn lửa thiêu đốt ta cuối cùng cũng bị dập tắt phần nào.