Thầy hướng dẫn của tôi ngơ ngác đầy hoang mang: "Ơ cái thằng này? Việc gì mà vội thế? Ăn thêm chút nữa đi đã chứ."

"Dạ thôi ạ."

Anh vừa nói vừa đứng dậy lấy áo khoác, rồi quay lưng bước đi một mạch.

Trên bàn ăn, mọi người nhìn nhau ngơ ngác, ánh mắt như muốn hỏi: Ai trêu vào lão tổ tông đó thế?

Thầy hướng dẫn cười khì khì hai tiếng để chữa ngượng: "Cái thằng nhóc này."

"Bình thường nó không thế đâu, chắc là công ty có việc gì nan giải thật rồi."

"Mặc kệ nó đi, tụi mình ăn tiếp."

Sự rời đi của Chu Tự không làm bầu không khí bị phá vỡ.

Mọi người lại nói nói cười cười, trải qua một buổi tối vô cùng vui vẻ.

Lúc tàn tiệc thì đồng hồ đã điểm chín giờ tối.

Mấy đàn anh giúp thầy gọi taxi, đứng tiễn thầy lên xe rồi mới quay lại.

Vì trường học cách đây không xa, lại đang lúc hứng khởi nên mọi người ríu rít rủ nhau cùng đi bộ về trường.

Tôi lưỡng lự một thoáng, rồi khẽ rụt rè giơ tay lên cắt ngang lời mọi người.

"Cái đó..."

Giọng tôi không lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh quay sang nhìn.

Tôi hơi ngại ngùng mím môi: "Tối nay em không về ký túc xá đâu ạ, mẹ em vừa nhắn tin bảo em chạy về nhà có chút việc."

Anh Hứa nghe xong liền nhanh nhảu rút điện thoại ra: "Thế để anh gọi xe cho em nhé, tụi anh đợi em lên xe rồi mới đi."

Ơ kìa? Đừng mà anh ơi!

Tôi lén liếc nhìn chiếc xe đang đỗ ở phía đối diện bên kia đường, trong lòng đang xoắn hết cả lên không biết tìm cái cớ gì.

Vừa hay lúc đó, có một chiếc xe thể thao màu đỏ vừa đỗ lại cách đó không xa, cửa sổ hạ xuống để lộ một cô gái ngồi bên trong.

Đầu óc tôi như cá mập nhảy số, lập tức vẫy tay thật mạnh về phía đối diện:

"Không cần không cần đâu ạ! Bạn em đến đón em rồi, ngay bên kia kìa!"

Chẳng đợi mọi người kịp phản ứng, tôi ôm khư khư chiếc túi xách rồi chạy nhanh thoăn thoắt sang bên kia đường, chỉ sợ chậm một bước là cái cớ bịa đại này sẽ bị bóc trần ngay lập tức.

Chạy được hai bước tôi lại vội quay đầu vẫy tay thúc giục: "Mọi người mau về trường đi nhé, em đi đây!"

Đợi đến khi bóng dáng của mọi người khuất hẳn ở phía xa, tôi liền nhanh nhẹn chui tọt vào ghế phụ của xe Chu Tự.

Tại vị trí ghế lái, sắc mặt Chu Tự vô cùng khó coi, bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, nghiêng mặt sang một bên không thèm nhìn tôi.

Một tay anh tùy tiện gác lên vô lăng, những đường gân xanh ẩn hiện rõ ràng trên mu bàn tay.

Cơn giận dữ trong im lặng còn khiến người ta sợ hãi hơn cả những lời quát mắng.

Bình thường anh không như thế này bao giờ cả.

Chuyện này đúng là do tôi làm sai trước thật.

Nhận thức được vấn đề của mình, tôi tháo chiếc dây an toàn vừa mới thắt ra, nhích hẳn người sang phía anh.

Hai tay tôi ôm lấy cánh tay anh, chớp chớp đôi mắt giả vờ tội nghiệp, trong ánh mắt cố rặn ra chút nước mắt tủi thân:

"Đừng tức giận nữa có được không anh?"

"Vừa nãy tình huống khẩn cấp quá, em chưa kịp giải thích gì cả."

Thấy anh vẫn im lặng, tôi bắt đầu giở bài văn tả thực bán t.h.ả.m:

"Anh đừng như vậy mà, anh làm thế trong lòng em khó chịu lắm, tối nay em còn chẳng ăn ngon được miếng nào cả."

Chẳng biết câu nào đã chọc trúng vảy ngược của anh, Chu Tự bỗng rút mạnh cánh tay đang bị tôi ôm lấy ra, quay đầu lại cúi xuống nhìn tôi chằm chằm.

"Không ăn ngon?"

"Anh thấy em ăn ngon lành lắm mà."

"Lại còn có đàn anh vừa gắp thức ăn vừa bóc tôm cho nữa chứ."

"Anh ta có ý gì hả? Có phải anh ta thích em không?"

"Minh Họa! Có phải em muốn chọc tức c.h.ế.t anh thì em mới vừa lòng đúng không?"

Một khi Chu Tự đã nổi cơn ghen thì dỗi dai không ai bằng.

Suốt cả dọc đường, anh chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi.

Tôi cũng tính buông xuôi, hay là mình bày đặt giận ngược lại một trận lớn hơn để anh phải quay sang dỗ dành nhỉ?

Nhưng khi liếc nhìn góc nghiêng đẹp trai ngời ngời của anh, nước mắt không tự chủ được mà chảy ra từ... khóe miệng.

Cái đồ hũ giấm chua này.

Thôi được rồi, để em dỗ dành anh thêm chút nữa vậy.

Thế là vừa về đến nhà anh, cửa vừa đóng lại một cái là tôi đã dính c.h.ặ.t lấy anh ngay.

"Giận thật đấy à?"

Tôi hạ giọng mềm mỏng hết mức, khẽ chọc chọc vào bắp tay anh, định dùng chiêu làm nũng để thao túng tâm lý.

Nhưng anh lại bày ra vẻ mặt như thể đã đi guốc trong bụng tôi từ lâu, dửng dưng liếc tôi một cái rồi cầm khăn tắm đi thẳng vào phòng tắm.

Tiếng nước trong phòng tắm ào ào vang lên suốt hơn mười phút đồng hồ.

Tôi đứng áp sát người vào cửa, nói vọng vào bên trong để giải thích:

"Em cũng có nỗi khổ tâm riêng mà."

"Hôm nay thầy đã chủ động giới thiệu chị Tư Uyển cho anh rồi đó thôi, chứng tỏ kiểu người như chị ấy mới là con dâu lý tưởng trong lòng thầy.”

“Vạn nhất thầy không nhìn trúng em, sau này biết em là bạn gái anh rồi lại cố tình làm khó dễ em thì biết làm sao?"

"Dù em tin thầy không phải là người như thế, nhưng mình cứ phải phòng bệnh hơn chữa bệnh chứ anh."

Hơi nóng sực lên làm mờ mịt cả cánh cửa kính, thoắt ẩn thoắt hiện có thể nhìn thấy đường nét cơ thể của Chu Tự.

Thắt lưng chuẩn sọc, hông quả táo săn chắc.

Ngon hoen hoét thế này mà dám bơ tôi à!