Tuần trước, Lục Dạ Hành lại đến “dùng bữa” như thường lệ.
Cặp răng nanh vừa mới đ.â.m xuyên qua làn da, động tác của anh ấy bỗng khựng lại.
“Sao vậy?”
Tôi lo lắng hỏi, trong lòng nghĩ chẳng lẽ hôm nay mình đã ăn thứ gì không nên ăn.
Huyết tộc rất kén đồ ăn.
Lần trước vì nhạt miệng, tôi ăn hết một đĩa mao huyết vượng. Lục Dạ Hành mới c.ắ.n một ngụm đã nhíu mày, bảo rằng hôm nay m á u của tôi có mùi hoa tiêu.
Lục Dạ Hành buông tôi ra, lùi lại một bước, đôi mắt đỏ như m á u chăm chăm nhìn vào bụng tôi.
“Em đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?”
Tôi ngơ ngác: “Kiểm tra cái gì? Cơ thể em vẫn khoẻ mạnh mà.”
Anh ấy hít sâu một hơi, ánh mắt phức tạp như vừa nhìn thấy điều gì đó không thể tin nổi. “Trong m.á.u của em, có sự tồn tại của người thứ hai.”
Tôi: “???”
Ngày hôm sau, quản gia đưa tôi đến bệnh viện chuyên dành cho huyết tộc.
Người khám cho tôi là một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng, gương mặt còn tái nhợt hơn cả tôi.
Cô ấy cầm đầu dò siêu âm lướt qua lướt lại trên bụng tôi, vẻ mặt ngày càng kỳ lạ.
“Chúc mừng cô.”
Nữ bác sĩ đặt đầu dò xuống: “Cô m.a.n.g t.h.a.i rồi, được bốn tuần.”
Đầu óc tôi lập tức đứng hình.
“Của… của ai?”
Nữ bác sĩ nhìn tôi đầy khó hiểu: “Cô là túi m.á.u chuyên dụng của Lục thiếu gia, còn có thể là của ai nữa?”
“Nhưng anh ấy là ma cà rồng mà. Ma cà rồng chẳng phải là…”
“…vô sinh sao?”
Nữ bác sĩ đẩy gọng kính: “Đó chỉ là bịa đặt trong phim truyền hình của loài người thôi. Tỷ lệ sinh sản của huyết tộc chỉ là khá thấp, chứ không phải không có khả năng sinh con. Nhóm m á u của cô và Lục thiếu gia có độ tương thích rất cao, lại thêm việc trao đổi m á u trong thời gian dài với tần suất thường xuyên.”
“Khoan đã!” Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Nữ bác sĩ im lặng ba giây rồi nói:
“Cô biết nước bọt của huyết tộc có tác dụng gây tê và kích thích cơ thể đúng không?”
Tôi gật đầu.
“Cô cũng biết việc bị c.ắ.n trong thời gian dài sẽ khiến cơ thể hình thành sự phụ thuộc đúng không?”
Tôi lại gật đầu.
“Vậy cô có biết rằng vào đêm trăng tròn của huyết tộc vào tháng trước, gen huyết tộc trong cơ thể Lục thiếu gia đã bước vào thời kỳ sinh sản, khiến cơ thể xảy ra biến đổi không?”
“Dừng!” Tôi không muốn nghe thêm ý nghĩa sâu xa đằng sau chuyện này đâu. “Ý cô là, tôi sắp có một đứa bé ma cà rồng?”
Nữ bác sĩ gật đầu: “Xét trên phương diện sinh học thì đúng là như vậy.”
“…” Tôi mặt không cảm xúc quay sang nhìn quản gia đứng bên cạnh. “Tôi yêu cầu tăng lương.”
Quản gia vẫn luôn duy trì nụ cười: “Thiếu phu nhân, thiếu gia đang trên đường tới đây.”
Thiếu phu nhân.
Cách xưng hô đó khiến tôi nổi hết cả da gà.
Mười phút sau, Lục Dạ Hành xuất hiện ở cửa phòng bệnh.
Anh ấy mặc bộ vest phẳng phiu, mái tóc chải chuốt không hề rối một sợi, trên gương mặt vẫn là vẻ lạnh nhạt quen thuộc.
Nhưng những khớp ngón tay trắng bệch vì siết c.h.ặ.t lấy khung cửa đã phản bội tâm trạng thật của anh ấy lúc này.
“Ra ngoài.” Anh ấy nói với nữ bác sĩ.
Nữ bác sĩ hiểu ý, lập tức rời đi, còn tiện tay kéo cả quản gia theo .
Trong phòng bệnh chỉ còn lại tôi và anh ấy, cùng với một chấm nhỏ trên tờ kết quả siêu âm B chỉ lớn bằng hạt đậu.
Lục Dạ Hành bước đến bên giường, cúi mắt nhìn tôi.
“Trong hợp đồng không có điều khoản mang thai.” Anh cất giọng khàn khàn.
“Em biết.” Tôi trả lời một cách khô khốc.
“Đây là tình huống ngoài ý muốn. Em không bắt anh phải chịu trách nhiệm. Em sẽ tự nuôi đứa trẻ.”
“Em dám.”
Anh ấy chống một tay lên thành giường, cúi người áp sát tôi.
“Con của tôi, em định mang đi đâu?”
Tôi ngẩn người nhìn anh ấy: “Anh không tức giận sao?”
“Tức giận?” Lục Dạ Hành hỏi ngược lại, rồi bỗng khẽ cười một cái. Anh ấy nhẹ nhàng tựa trán lên vai tôi.
“Chi Chi, em có biết huyết tộc đã tám trăm năm rồi không có trẻ sơ sinh ra đời không?”
“Hả?”
“Hội đồng trưởng lão của huyết tộc đã mở một cuộc họp khẩn vào rạng sáng nay.”
Anh ấy nói với giọng trầm thấp: “Chủ đề là: Làm thế nào để giữ cho tâm trạng của em ổn định trong thời gian mang thai, tránh để t.h.a.i nhi cảm nhận được áp lực từ người mẹ.”
“…”
“Ông nội tôi còn cho sửa sang lại biệt thự tổ tiên, nói là để làm phòng trẻ em.”
“Khoan đã! Chúng ta còn chưa quyết định kết hôn mà?!”
Lục Dạ Hành ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ chăm chú nhìn tôi.
“Lúc em đang ngủ, tôi đã bảo luật sư soạn xong thỏa thuận tiền hôn nhân.”
Anh ấy lấy từ túi trong áo vest ra một xấp tài liệu dày cộp, dày chẳng khác gì một cuốn từ điển.
“Lâu đài thuộc về em, toàn bộ tài sản sẽ đứng tên chung, con sẽ theo họ của em.”
Tôi nhìn người đàn ông mà ai ai cũng khiếp sợ, bạo chúa của huyết tộc trước mặt.
Trong thời gian ngắn chẳng biết nên nói gì.
“Cái đó,” Cuối cùng tôi chỉ thốt ra một câu: “Em muốn ăn mao huyết vượng.”
Lục Dạ Hành: “Được.”
“Siêu cay.”
Động tác của anh ấy khựng lại, giữa mày khẽ nhíu: “Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i không nên ăn quá cay.”
Tôi vuốt bụng, chậm rãi nói: “Không cho em ăn thì em sẽ thả con anh đi.”
“Để nó về với thiên nhiên làm dơi hút m á u.” Tôi cố tình nói bằng giọng hung dữ.
Sắc mặt Lục Dạ Hành lập tức thay đổi.
Vị thiếu gia bạo chúa đã sống hơn tám trăm năm, g i ế t người không chớp mắt ấy lại đeo tạp dề đứng trong bếp, cầm điện thoại xem công thức nấu mao huyết vượng.