Chiếc ly chứa m á u trên tay Lục Dạ Hành khựng giữa không trung: “Cái gì?”

“Lương tháng một trăm nghìn tệ thì cũng khá đấy, nhưng trải nghiệm công việc bình thường.”

Tôi bẻ ngón tay tính toán. “Không có nghỉ phép năm, không có du lịch công ty, tính khí ông chủ thì thất thường lại còn kén ăn.”

“Em xem tôi là ông chủ?”

“Không thì sao?”

Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt đẹp đến mức chẳng giống con người của anh ấy, rồi hùng hồn đáp:

“Trong hợp đồng ghi rõ ràng là ‘trợ lý sinh hoạt’. Anh c.ắ.n cổ em, đó gọi là t.a.i n.ạ.n lao động, đáng lẽ phải được tính là thương tích trong lúc làm việc.”

“Giờ em còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của anh nữa. Theo luật của loài người, anh đáng bị kết án.”

Chiếc ly trong tay Lục Dạ Hành nứt toác một đường.

Hệ thống gào thét: 【Chỉ số hắc hóa tăng lên 97%! Ký chủ, cô đang làm cái gì vậy?!】

Tôi: “Nằm yên mặc kệ đời.”

Ánh mắt Lục Dạ Hành nhìn tôi bắt đầu trở nên kỳ lạ.

Lúc ăn thì nhìn tôi, lúc đi lại cũng nhìn tôi.

Ngay cả khi tôi nằm phơi nắng trong vườn, anh ấy cũng đứng sau cửa sổ tầng ba nhìn xuống.

Tạm thời tôi cho rằng anh ấy đang nhìn đứa bé huyết tộc trong bụng tôi.

Quản gia lén nói với tôi: “Dạo này tâm trạng thiếu gia không tốt, đã đập vỡ ba chiếc bình cổ.”

Tôi: “Ồ.”

Quản gia: “Cô không hỏi nguyên nhân sao?”

Tôi: “Chắc đến tuổi mãn kinh. Anh ấy hơn tám trăm tuổi rồi mà.”

Quản gia: “…”

Hệ thống hoàn toàn tuyệt vọng:【Ký chủ, chẳng lẽ cô không muốn về nhà nữa sao?】

Tôi nghĩ một lúc rồi nói: Thật ra thế giới này cũng khá tốt. Bao ăn bao ở, không phải trả tiền mua nhà. Ngoài thỉnh thoảng bị c.ắ.n cổ ra thì chẳng có vấn đề gì lớn.”

【Nhưng nếu cô không hoàn thành nhiệm vụ, thế giới này sẽ sụp đổ!】

“Sụp thì sụp thôi.”

Tôi nhét một miếng khoai tây chiên vào miệng, nhai rôm rốp: “Hủy diệt đi. Dù sao tôi cũng đâu phải anh hùng cứu thế.”

Hệ thống im lặng rất lâu, cuối cùng lạnh lùng ném lại một câu: 【Đợi đến ngày chỉ số hắc hóa của phản diện đạt 100%, tôi sẽ cưỡng chế đưa cô rời khỏi thế giới này.】

Tôi đáp: “Vậy thì thôi. Trước khi xuyên không, tôi còn chẳng có nổi công việc lương tháng một trăm nghìn tệ đâu.”

Nửa đêm, hệ thống đột nhiên phát ra tiếng báo động ch.ói tai.

【Cảnh báo! Cảnh báo!】

【Chỉ số hắc hóa của phản diện đang tăng vọt! Giá trị hiện tại: 99%.】

Tôi giật mình bật dậy khỏi giường.

【99,5%.】

“Chuyện gì vậy?!” Tôi nhảy xuống giường bằng chân trần, luống cuống tay chân xỏ dép.

【99,8%.】

“Ít nhất cũng nói đi chứ! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?!”

Giọng của hệ thống lẫn đầy tiếng rè như bị nhiễu sóng, giống như đang bị thứ gì đó can thiệp.

【Đang truy xuất cốt truyện chính… Truy xuất thành công…】

【Sự kiện then chốt khiến phản diện Lục Dạ Hành hắc hóa: Bạch nguyệt quang Mạnh Uyển Tình bị nam chính Hứa Thừa Tắc phong sát toàn diện trong giới giải trí.】

Động tác đi giày của tôi khựng lại.

“Mạnh Uyển Tình?”

【Mạnh Uyển Tình, nữ minh tinh hạng A của giới giải trí. Mười sáu năm trước từng cứu Lục Dạ Hành một mạng, được anh ta xem như bạch nguyệt quang. Sau đó vì có nguyên nhân không rõ mà rời khỏi huyết tộc, bước chân vào giới giải trí của loài người. Tô Mạn, vị hôn thê của nam chính Hứa Thừa Tắc, vì tranh giành tài nguyên nên kết thù với Mạnh Uyển Tình. Hứa Thừa Tắc đã huy động toàn bộ thế lực của Tập đoàn Hứa thị để phong sát cô ấy trên mọi mặt.】

【Chỉ trong một ngày, toàn bộ hợp đồng quảng cáo bị hủy bỏ, các đoàn phim đồng loạt chấm dứt hợp đồng, tài khoản mạng xã hội cũng bị khóa.】

【Khi Lục Dạ Hành nhận được tin, cô ấy đã mất liên lạc hơn mười hai tiếng.】

【Chỉ số hắc hóa hiện tại: 99,9%.】

Tôi hít sâu một hơi.

“Bây giờ là hai giờ sáng đúng không?”

【Đúng vậy.】

“Mạnh Uyển Tình xuất hiện lần cuối ở đâu?”

【Khu vực gần phim trường phía tây thành phố.】

Tôi khoác áo khoác rồi lao thẳng ra ngoài.

Hệ thống hét lên: 【Ký chủ, cô định làm gì vậy?!】

“Đi tìm người.”

Tôi đẩy tung cánh cổng lâu đài, gió lạnh tràn vào cổ áo: “Trước khi đại phản diện hoàn toàn bị hắc hóa thì phải cứu bạch nguyệt quang của anh ta về.”

【Nhưng cô tìm bằng cách nào? Cô chỉ là người bình thường, hơn nữa còn đang m.a.n.g t.h.a.i một đứa nhóc ma cà rồng!】

Tôi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số. Điện thoại đổ chuông ba tiếng thì đầu bên kia bắt máy, giọng quản gia cung kính nói: “Thiếu phu nhân.”

“Lão Trần, huy động mạng lưới tình báo của huyết tộc giúp tôi tìm một người. Mạnh Uyển Tình, nữ minh tinh vừa bị Tập đoàn Hứa thị phong sát hôm nay. Tìm được vị trí thì lập tức gửi cho tôi.”

Quản gia im lặng hai giây: “Thiếu phu nhân, thiếu gia đã cho người đi điều tra rồi.”

“Anh ấy tìm thấy chưa?”

“Đối phương đã dùng thế lực của Tập đoàn Hứa thị xóa sạch mọi dấu vết.”

“Hệ thống, dùng điểm tích lũy tra giúp tôi nơi nữ chính xuất hiện lần cuối.”

【Đã tra cứu, địa điểm là phim trường bỏ hoang phía tây thành phố.】

Tôi xoay mạnh vô lăng. Lốp xe ma sát với mặt đường, phát ra tiếng rít ch.ói tai giữa màn đêm.

Hệ thống run rẩy hỏi: 【Ký chủ, cô cứu nữ chính thì tôi không phản đối nhưng nếu cô bị thương, phản diện cũng sẽ hắc hóa mà?】

Nửa tiếng sau, xe dừng trước cổng phim trường bỏ hoang ở phía tây thành phố.

Nơi này từng là trường quay từ thời Dân Quốc. Sau đó bị bỏ hoang, cánh cổng sắt phủ đầy gỉ sét.

Tôi trèo tường vào trong. Ánh đèn pin từ điện thoại chiếu sáng hành lang đổ nát.

Chương 3 - Cứu Rỗi Phản Diện Ma Cà Rồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia