Tôi bước nhanh ra khỏi lớp học, cậu ấy đuổi theo, giữa dòng người chen chúc tan học, cậu ấy vội vàng nhét thứ gì đó vào túi áo đồng phục của tôi.
“Tớ không có ý đó.”
Lời nói của cậu ấy còn chưa dứt, đã bị mấy nam sinh đùa giỡn từ phía sau đẩy ra.
Tôi không quay đầu lại, tiếp tục cúi đầu bước đi về phía trước.
Mọi thứ đều không đúng lý hợp tình, lúc này tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân, liệu có phải tôi quá nhạy cảm, sự xấu hổ và tự ti như một quả b.o.m hẹn giờ chôn sâu trong tinh thần, không chịu sự kiểm soát của lý trí.
Đến cổng trường, tôi mới nhớ ra phải xem đó là gì.
Một triệu bạc nằm trong lòng bàn tay tôi, đẹp đẽ lại ch.ói mắt.
Quay đầu nhìn xung quanh, tôi không còn thấy bóng dáng cậu ấy đâu nữa.
Tưởng Vũ thi cuối kỳ đạt được một thứ hạng kinh hoàng – hạng nhất đếm ngược toàn trường.
Trước đây, đại ca đội sổ của trường đã lưu ban ba năm, nhà trường đề nghị gia đình đưa hắn đến trường giáo d.ụ.c đặc biệt vì nhận thấy hắn có vấn đề về trí tuệ. Tuy nhiên, gia đình không đồng ý, còn tuyên bố nếu năm nay hắn không tiến bộ thì sẽ buộc thôi học.
Và giờ đây, khi biết tin em trai tôi là hạng nhất đếm ngược, cả nhà đại ca đã tay ôm hoa tươi chờ sẵn ở cổng trường.
Đại ca kia với thành tích đếm ngược thứ hai, đã cho cả nhà hi vọng.
Khi Tưởng Vũ bước ra khỏi cổng trường, có người bàn tán về thứ hạng của cậu ta.
Bố mẹ đại ca kia đ.á.n.h giá cậu ta một lúc lâu, rồi vui sướng tột độ khóc nức nở: “Hạng nhất từ dưới lên không phải là thằng ngốc! Con trai mình chiến thắng một đứa bình thường rồi!”
“Mẹ đã nói con trai của mẹ không ngốc mà! Nhìn xem, có rất nhiều đứa còn ngu hơn con!”
Mặt Tưởng Vũ hồi xanh hồi trắng, cậu ta c.ắ.n rằng lách qua đám người chạy đi.
Bước vào nhà, tôi không nghe thấy tiếng bố mẹ dạy dỗ Tưởng Vũ như trong tưởng tượng, mà chỉ có một bầu không khí tĩnh lặng.
Ba người đang ngồi trên sô pha, như thể đang đợi tôi.
Chậm rãi lấy tờ phiếu điểm từ trong cặp, tôi đưa cho bố. Bố vồ lấy, thậm chí không thèm nhìn qua mà quăng thẳng vào mặt tôi.
Trang giấy sắc bén rạch một đường dài trên má tôi, in hằn vết m.á.u đỏ ch.ói.
“Còn biết xấu hổ mà về nhà à?! Con khốn hư hỏng! Ngày thường ăn mặc chỉnh tề, ra ngoài lại biến thành thứ đĩ điếm!”
Bị mắng c.h.ử.i vô cớ vốn đã là chuyện bình thường, nhưng chưa bao giờ lời nói của bố lại khiến tôi tổn thương đến thế.
Ngơ ngác nhìn bố, tôi hỏi: “Bố, nói rõ ràng cho con được không ạ?”
“Có gì mà phải nói rõ ràng? Mày làm những chuyện dơ bẩn như vậy, tao còn ngại nhắc đến!”
Bố quay ngoắt người, ngồi trở lại sô pha.
Mẹ lên tiếng tiếp lời: “Nuôi mày ăn học đàng hoàng, vậy mà mày lại đi làm cái nghề nhục nhã ấy?!”
“Nghề gì ạ?” Lần này, giọng tôi lạnh lùng đến đáng sợ.
“Mẹ nhìn thấy hết rồi!” Tưởng Vũ hả hê nói: “Có một thằng con trai cho mày tiền!”
“Đó là…”
Chưa kịp giải thích, cậu ta đã lao tới, túm lấy tờ tiền trong túi tôi rồi ném xuống trước mặt bố mẹ.
“Một triệu, chị à, chị cũng rẻ quá!”
Quá phẫn nộ, tôi vung tay tát nó một cái.
Bố mẹ cùng lúc đứng dậy, xông đến che chắn cho Tưởng Vũ.
“Con hỗn láo! Mày dám đ.á.n.h em mày?!”
Bố tôi nói rồi giơ tay lên.
Tôi lùi lại đằng sau hai bước, tựa lưng vào cửa, tay đặt trên tay nắm cửa.
“Nếu bố mẹ còn tin tưởng con một chút, con sẽ giải thích rõ ràng mọi chuyện. Con có đầy đủ bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của bản thân. Nhưng nếu bố mẹ đã khăng khăng cho rằng con là kẻ hư hỏng, thì con không cần phải phí lời.”
Tưởng Vũ hếch mũi nói: “Thế thì thề đi! Thề rằng mày không có tình cảm với thằng đó! Con gái tuổi này, mới lớn, đầu óc thiếu tỉnh táo, tưởng lừa được ai à?”
“Chị đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, đều là bạn học cùng trường, không hề có quan hệ tình cảm gì với ai.”
Đúng lúc này, tiếng [Đinh —] vang lên.
Tưởng Vũ càng thêm vênh váo tự đắc: “Tao không vạch trần mày, mày còn định giấu ba mẹ đến bao giờ? Chắc chắn không chỉ tiền bạc, mà thành tích của mày cũng là do đổi chác mà có, đúng không?”
Bố mẹ nghe vậy, liếc nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý: “Có lý đấy!”
“Tiểu Vũ làm sao có thể lừa chúng ta được? Nó là đứa con ngoan ngoãn, hiền lành. Cùng là con một nhà mà sao lại khác nhau đến thế?”
Tưởng Vũ cười đắc ý, giọng điệu đầy mỉa mai: “Chị, chị quỳ xuống nhận lỗi đi, làm như bố mẹ sẽ đuổi chị đi vậy!”
Mẹ tôi quay sang ôm Tưởng Vũ: “Mày không xứng làm chị một đứa trẻ ngoan thế này.”
Bố tôi giơ tay chỉ vào mặt tôi, cánh tay run rẩy vì tức giận.
“Cút đi! Nếu không thanh danh của mày sớm muộn gì cũng sẽ liên lụy đến tiểu Vũ. Chúng tao coi như mấy năm nay nuôi một con ch.ó!”
Tưởng Vũ hả hê cầm điện thoại quay lại cảnh tượng này.
Dù bố mẹ luôn thiên vị em trai, nhưng giờ đây thái độ của họ như đinh đóng cột, khiến tôi không thể chịu đựng được thêm nữa.
Cúi đầu xuống, rồi ngước lên, tôi nhìn vào màn hình điện thoại với đôi mắt rưng rưng.
“Được thôi, đây là do các người muốn vậy, một lời đã định.”
Sau một hồi lang thang trên đường, tôi ghé vào cửa hàng tạp hóa mượn điện thoại để gọi cho Dương Thư Tình.
Tôi có đến nhà của Dương Thư Tình một lần. Bố mẹ cô ấy thường xuyên đi công tác xa nhà, nên trong nhà chỉ có hai bà cháu sinh sống.
“Tớ muốn thuê phòng trọ ở đây một tháng.” Tôi đi thẳng vào vấn đề, rồi hạ giọng nhỏ hơn: “Nhưng… chỉ có một triệu thôi, không biết có đủ không…”