Văn án:

Trong giới giải trí nội địa, một tiểu hoa mới nổi đăng lên Weibo bức ảnh hai bàn tay đan vào nhau.

Trên ngón áp út thon thả của cô ta là chiếc nhẫn đính viên kim cương vuông kiểu Asscher nặng mười carat.

"Đấu giá được với giá 5,2 triệu tệ. Cảm ơn vị hôn phu."

Một hòn đá làm dấy lên ngàn lớp sóng.

Cư dân mạng nhanh ch.óng đào lại thông tin và phát hiện, chiếc nhẫn ấy chính là do Thẩm Yến Chu, thái t.ử gia của giới tài phiệt Bắc Kinh, đấu giá mua được.

Ngay tối hôm đó, tôi lập tức leo lên hot search.

Chỉ vì ai cũng biết, người được Thẩm Yến Chu công khai thừa nhận là bạn gái từ trước đến nay, chính là tôi.

Tiểu hoa mới nổi Hạ Lê còn chủ động tag tôi:

"Người đi trước trồng cây, kẻ đến sau hưởng bóng mát."

Nhìn hot search đang bùng nổ trên mạng, tôi bình thản đăng ngược lại một tấm giấy chứng nhận kết hôn.

"Đã kết hôn, xin đừng @."

Chương 1

Vừa đăng bài lên Weibo, quản lý đã gọi điện tới.

"Giang Đường Phi, em điên rồi sao?"

Tôi lặng lẽ nghe chị ấy khuyên nhủ, không nói một lời.

Tôi không điên.

Mà là cuối cùng cũng tỉnh ngộ.

Tám năm tôi và Thẩm Yến Chu hợp rồi tan, tan rồi hợp, yêu nhau đến mức ai ai cũng biết.

Anh ta vì tôi mà thành lập riêng một công ty giải trí, chỉ nâng đỡ duy nhất mình tôi.

Còn tôi vì anh ta mà từ chối đóng tất cả các cảnh hôn, bị fan của phim mắng đến mức leo hot search.

Lần đầu chia tay.

Paparazzi chụp được cảnh tôi khóc nức nở giữa phố vào đêm khuya, cả giới giải trí đều chờ xem trò cười của tôi.

Thế nhưng ngay ngày hôm sau, anh ta đăng lên Weibo ba chữ:

"Anh sai rồi."

Lần thứ hai chia tay.

Anh ta cố tình bảo ban tổ chức hủy giải Ảnh hậu truyền hình vốn thuộc về tôi, khiến cả mạng xôn xao suy đoán.

Nhưng sang năm sau, anh ta lại mạnh tay bù cho tôi một chiếc cúp mới.

Những lần chia tay sau đó, chúng tôi đều tái hợp với tốc độ ch.óng mặt.

Đến mức cư dân mạng tự giễu rằng, từ nay sẽ không bao giờ tin chuyện hai chúng tôi chia tay nữa.

Cho đến hôm nay.

Tôi đăng giấy chứng nhận kết hôn.

Hoàn toàn c.h.ặ.t đứt mọi khả năng quay lại với Thẩm Yến Chu.

Quản lý vẫn tận tình khuyên nhủ tôi.

"Thẩm Yến Chu đối xử với em khác hẳn người khác. Tám năm qua chỉ công khai duy nhất em là bạn gái, em cũng nên biết đủ."

"Huống hồ Hạ Lê còn trẻ, lại xinh đẹp. Em rộng lượng một chút đi."

Đúng vậy.

Mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Yến Chu vốn không phải chuyện tình thuần khiết như người ngoài vẫn tưởng.

Chúng tôi chia tay...

Là vì anh ta trăng hoa.

Chúng tôi quay lại...

Là vì tôi luôn chọn cách bao dung.

Tôi ngây thơ cho rằng người anh ta yêu nhất từ đầu đến cuối vẫn luôn là tôi.

Suốt tám năm.

Tôi vẫn luôn tự lừa mình như vậy để tiếp tục ở bên anh ta.

Hai mươi tuổi, tôi bước chân vào giới giải trí, đã nhìn đủ ấm lạnh của lòng người.

Hai mươi hai tuổi, tôi gặp Thẩm Yến Chu.

Anh ta nói sẽ bảo vệ tôi cả đời.

Ngay trong năm đầu tiên, anh ta đã công khai tuyên bố với bên ngoài rằng, Giang Đường Phi là bạn gái danh chính ngôn thuận của anh ta.

Khi tình cảm mặn nồng, anh ta từng ôm tôi vào lòng, thì thầm:

"Ngoan nào, anh chỉ yêu mình em."

"Đến năm em ba mươi tuổi, chúng ta kết hôn nhé?"

Có lẽ ngay từ đầu, đoạn tình cảm này đã chẳng hề thuần túy.

Thế nhưng tôi vẫn bất chấp lao đầu vào.

Giờ đây đã là năm thứ tám.

Tôi ba mươi tuổi rồi.

Nhưng vẫn không đợi được lời cầu hôn của Thẩm Yến Chu.

Có điều...

Không sao cả.

Kết hôn mà thôi.

Chú rể chưa chắc đã phải là Thẩm Yến Chu.

Phần lớn cư dân mạng đều không tin tôi thật sự đã kết hôn.

Bao gồm cả quản lý của tôi.

"Lần này Hạ Lê đúng là quá to gan, nhưng em cũng không thể lấy chuyện kết hôn ra nói dối để đáp trả chứ."

"Đây là cú sốc không nhỏ đối với fan của em. Còn phía Thẩm Yến Chu thì em định giải thích thế nào?"

Tôi im lặng một lúc rồi thành thật đáp:

"Em thật sự kết hôn rồi. Hai tháng trước nghỉ phép, em tranh thủ đi đăng ký kết hôn."

Quản lý hoàn toàn sững sờ.

"Giang Đường Phi, em thật sự không muốn tiếp tục lăn lộn trong giới giải trí nữa phải không?"

Chị ấy biết tôi không phải người thích đùa.

Chỉ là chuyện kết hôn quá mức chấn động, khiến chị ấy không dám tin.

Quản lý hít sâu một hơi.

"Chị mặc kệ em kết hôn chớp nhoáng với ai. Mau đi ly hôn ngay đi, chuyện này chị sẽ giúp em giấu kín."

"Cả bài đăng trên Weibo cũng coi như em đùa thôi."

Nhưng...

Tôi không muốn ly hôn.

Cũng không muốn dây dưa với Thẩm Yến Chu thêm chút nào nữa.

Thấy thái độ của tôi quá kiên quyết, quản lý chỉ biết bất lực từ bỏ.

"Có nghệ sĩ như em, chị thật chẳng biết là phúc hay họa."

Ngay từ lúc tôi mới vào nghề, chị ấy đã ký hợp đồng với tôi và luôn đối xử rất tốt.

Vì vậy khi Thẩm Yến Chu bảo tôi chuyển sang công ty của anh ta, tôi cũng đưa chị ấy theo.

Sau khi biết chuyện, quản lý chẳng còn tâm trí xử lý dư luận trên mạng.

Việc cấp bách là phải nhờ luật sư xem hợp đồng chấm dứt hợp tác.

Dù sao tôi cũng đã kết hôn rồi.

Thẩm Yến Chu sao có thể tiếp tục nâng đỡ một mình tôi nữa.

Công ty giải trí anh ta lập riêng cho tôi...

Cũng đến lúc phải chấm dứt hợp đồng.

Nhưng sau khi quản lý và luật sư xem xong hợp đồng, họ phát hiện...

Tôi phải bồi thường cho Thẩm Yến Chu một trăm triệu tệ.

Gần như toàn bộ số tiền tôi tích cóp được từ khi vào nghề.

Quản lý nghiến răng nói:

"Đường Phi, em thật sự không thể nhịn thêm một chút sao? Sau này muốn nhận được vai diễn sẽ chẳng còn dễ nữa."

Việc tôi chủ động đề nghị chấm dứt hợp đồng chắc chắn sẽ khiến Thẩm Yến Chu mất mặt.

Nhưng nhìn tờ kết quả khám bệnh mà Hạ Lê dùng tài khoản phụ gửi cho tôi trên WeChat...

Tôi khẽ đáp:

"Không thể."

"Vì Hạ Lê m.a.n.g t.h.a.i rồi."

Quản lý sửng sốt.

"Thảo nào... Thảo nào hai tháng trước vai diễn vốn thuộc về em lại bị chuyển sang cho Hạ Lê."

Thật ra chị ấy hiểu lầm rồi.

Vai diễn của tôi bị cướp...

Không phải vì Hạ Lê m.a.n.g t.h.a.i nên được cưng chiều.

Mà là vì Thẩm Yến Chu đang giận dỗi tôi.

Ngày biết Hạ Lê có thai...

Tôi đề nghị chia tay với Thẩm Yến Chu.

Từ trước đến nay, người chủ động nói chia tay luôn là anh ta.

Lần này...

Lại là tôi mở lời trước.

Việc vai diễn bị cướp...

Chỉ là lời cảnh cáo của Thẩm Yến Chu dành cho tôi.

Sau khi nói chuyện với quản lý xong...

Đèn xe dưới biệt thự bỗng sáng lên.

Đây là căn biệt thự riêng Thẩm Yến Chu tặng tôi.

Ngoài anh ta ra, chẳng ai dám tùy tiện đến đây.

Anh ta không lên lầu.

Mà gọi điện cho tôi.

Thế nhưng sau khi cuộc gọi được kết nối...

Chương 1 - Đã Kết Hôn, Xin Đừng Tag Tôi. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia