Bàn tay nóng rực của anh bất ngờ bao lấy tay tôi, nhẹ nhàng đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của mình.
Đôi môi mỏng khẽ lướt qua vành tai tôi.
“Vợ à... đã đến lúc chúng ta trở thành vợ chồng đúng nghĩa rồi.”
Anh cố tình kéo dài âm cuối, hơi thở nóng bỏng khẽ lướt qua cần cổ tôi.
Đầu óc tôi nổ vang một tiếng.
Dường như...
Tôi đã hiểu ý anh.
10
Lần đầu nếm trái cấm, cả hai chúng tôi đều vụng về như những học sinh mới.
Tiết học thực hành đầu tiên khó tránh khỏi lúng túng, cuống quýt.
May mà cả hai đều là học sinh giỏi.
Chỉ sau vài lần dò dẫm, chúng tôi đã nắm được cách.
Mà Thẩm Minh An cũng dùng hành động thực tế để chứng minh rằng, quả nhiên anh là người vừa có ngoại hình, vừa có bản lĩnh.
Một khi đã nếm được dư vị ấy thì càng muốn nhiều hơn, chẳng biết thế nào là đủ.
Đến khi mặt trời lên cao, tôi mới lười biếng tỉnh giấc.
Chỉ là bên cạnh đã chẳng còn một bóng người.
Đúng lúc tôi đang thắc mắc thì dưới tầng bỗng vang lên một trận ồn ào:
“Họ Thẩm kia, cút ra đây cho tôi.”
“Lão Khương Thành sợ anh, chứ tôi thì không.”
Tôi lập tức ngồi bật dậy.
Đó chẳng phải là giọng của chị gái tôi sao?
Tôi nhăn nhó vì toàn thân ê ẩm, vội vàng khoác áo ngủ rồi chạy xuống lầu.
Nghe nói trước đây từng có người dám vênh váo trước mặt Thẩm Minh An, kết quả bị anh đuổi thẳng khỏi Hải Thành.
Chị tôi nguy rồi.
11
Khi tôi chạy xuống tầng, hình như Thẩm Minh An cũng vừa mới đến.
Chị gái tôi đang bị hai vệ sĩ mặc đồ đen khống chế.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt chị lập tức đỏ hoe.
Đặc biệt là khi ánh mắt lướt qua những vết hôn đỏ tím trên cổ tôi.
“Ninh Ninh, chị đến muộn rồi.”
“Chị chẳng phải đã chuyển cho em năm mươi triệu rồi sao? Sao em không chịu chạy?”
Chị tôi khóc đến tan nát cõi lòng, còn tôi thì ngơ ngác.
“Năm mươi triệu gì cơ?”
Chị sững người.
“Em không biết à? Chính là chiếc thẻ em vẫn dùng để đi học đó.”
“Chị à, em không đăng ký thông báo tin nhắn...”
Chị ngẩng đầu nhìn trời, khóc còn dữ dội hơn.
“Tại chị cả, lúc bỏ chạy gấp quá nên quên nhắc em.”
“Vừa nghe nói Thẩm Minh An là một ông già đầu hói, g.i.ế.t người không chớp mắt, lại còn b.i.ế.n t.h.á.i, chị sợ quá nên trong đêm bỏ chạy luôn.”
Vừa nói, chị vừa ôm chầm lấy tôi.
“Khương Thành đúng là bán con gái để đổi lấy vinh hoa.”
“Phi… Phải là Thẩm Minh An quá b.i.ế.n t.h.á.i, đến cả cô em ngoan như em cũng không tha. Nhưng em yên tâm, chị đã quay lại rồi, nỗi khổ này để chị chịu thay em...”
Đột nhiên, giọng chị im bặt.
Chị nhìn về phía sau tôi rồi hít mạnh một hơi lạnh.
Tôi quay đầu theo ánh mắt của chị, vừa khéo nhìn thấy bóng nghiêng của Thẩm Minh An đang đứng ngược sáng.
Ánh nắng ban mai phủ lên người anh một tầng ánh vàng nhàn nhạt, ngay cả bóng đổ của hàng mi cũng đẹp đến hoàn hảo.
Cơn giận của chị lập tức khựng lại.
“Anh đẹp trai này là ai vậy? Quản gia à? Hay đội trưởng đội bảo vệ?”
Ngay sau đó chị lại lắc đầu.
“Khí chất này... hình như không giống.”
“Chẳng lẽ là con riêng của nhà họ Thẩm?”
Nói rồi chị tự nhiên bước tới.
“Anh đẹp trai có bạn gái chưa? Có ngại thêm một người nữa không?”
Ngón tay đeo chiếc nhẫn nạm kim cương vừa định đặt lên vai Thẩm Minh An thì đã bị tôi kéo mạnh trở lại.
“Chị...”
Tôi hạ thấp giọng:
“Anh ấy chính là Thẩm Minh An.”
Thời gian như ngừng lại trong một giây.
Chị cứng đờ quay đầu.
Ánh mắt chậm rãi lướt từ đường quai hàm sắc nét của Thẩm Minh An xuống những khớp ngón tay thon dài, cuối cùng dừng lại nơi đôi mắt đen sâu không thấy đáy của anh.
“Không thể nào. Tối hôm đó rõ ràng chị nghe người ta nói Thẩm Minh An là một ông già xấu xí mà...”
“Ông... già... xấu... xí...”
Thẩm Minh An chậm rãi lặp lại từng chữ.
Thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng anh nghiến răng ken két.
Sợ anh nổi giận rồi ném chị tôi ra biển làm mồi cho cá, tôi cuống quýt ôm c.h.ặ.t lấy anh rồi hét lớn với chị:
“Chị. Mau chạy đi.”
12
Chị tôi chạy mất.
Ngay trước mắt mấy chục vệ sĩ cao lớn.
Chỉ cần nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết là Thẩm Minh An cố tình thả chị ấy đi.
Theo lý mà nói, tôi phải vui mới đúng.
Thế nhưng nhớ đến ánh mắt chị nhìn Thẩm Minh An ban nãy, trong lòng tôi bỗng nghẹn lại, khó chịu không nói nên lời.
Cuộc hôn nhân này vốn dĩ không thuộc về tôi.
Tôi nghĩ...
Đã đến lúc trả lại cho chị gái rồi.
“Thẩm tổng.”
Thẩm Minh An nhìn tôi.
Ánh mắt anh lập tức trở nên u ám.
Tim tôi bỗng nhói đau.
Mới chỉ gặp chị tôi một lần, anh đã lạnh nhạt với tôi như vậy sao?
“Chúng ta ly hôn đi. Người anh vốn muốn cưới là chị gái em. Bây giờ chị ấy đã quay về, em cũng nên rời đi.”
Đầu ngón tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay, tôi cố tỏ ra nhẹ nhõm khi nói ra những lời chua xót ấy.
Thẩm Minh An nhìn chằm chằm vào tôi, gân xanh trên trán nổi lên, dường như đang cố nén cơn giận.
“Anh muốn cưới Khương Dịch Tinh?”
Anh nghiến răng nói từng chữ, như thể mỗi âm tiết đều bị ép ra từ kẽ răng.
“Chẳng phải vậy sao?”
“Nếu chị em không nghe lời đồn nhảm thì bây giờ hai người đã là một đôi khiến ai cũng ngưỡng mộ rồi.”
Sắc mặt anh càng trở nên u ám đáng sợ hơn:
“Em cho rằng... anh và chị gái em mới nên là một đôi?”
Tôi không biết rốt cuộc Thẩm Minh An đang tức giận điều gì.
Nhưng đó vốn là sự thật.
Tôi khẽ gật đầu.
Thẩm Minh An lập tức cứng người.
Ngay giây sau, anh xoay người bước thẳng lên lầu, không hề ngoảnh đầu lại.
13
Mãi đến trưa, Thẩm Minh An vẫn không xuống lầu.
Cả căn biệt thự dường như bị bao trùm bởi bầu không khí nặng nề vô hình, đến cả đám người giúp việc cũng trở nên cẩn trọng hơn hẳn.
Đúng lúc bụng tôi réo ầm ĩ vì đói, quản gia dẫn theo một hàng đầu bếp tiến lại.