“Thế thì tốt quá.” Tống Vĩnh Minh lúc này chẳng còn tâm trí đâu để khách sáo: “Vậy phiền cháu rồi.”

Khương Hoài mỉm cười gật đầu, sau đó xoay người gọi một cuộc điện thoại, rất nhanh đã quay lại.

“Hủ Hủ nói đã biết ý định của hai người. Cô ấy đang xuất phát tới Tống gia, chúng ta cứ trực tiếp gặp nhau ở đó là được.”

Nghe tin Quan Hủ Hủ đồng ý tới thẳng Tống gia, Tống Vĩnh Minh và phu nhân mừng rỡ khôn xiết, chẳng còn bận tâm đến việc xã giao với người nhà họ Khương nữa, vội vàng cáo từ.

Khương Hoài thấy thế liền bước theo: “Cháu đưa hai người về.”

Tống Vĩnh Minh nào không hiểu, đây là Khương Hoài sợ em gái mình chịu thiệt ở Tống gia mà hiện giờ tình hình của Vũ Lê đang nguy cấp, ông cũng chẳng màng đến những điều đó nữa.

Cho đến khi chiếc xe lướt vào màn đêm, người nhà họ Khương mới chợt nhận ra điều gì đó.

“Người nhà họ Tống sốt sắng tìm Hủ Hủ như vậy, không lẽ tiểu thư nhà họ Tống xảy ra chuyện gì rồi?” Tam thím của phòng ba lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ lo lắng.

Khương Vũ Thành nhíu mày, sắc mặt trầm ngâm.

“Chắc là xảy ra chuyện rồi.”

Hơn nữa, rất có thể chính là chuyện mà Hủ Hủ đã từng nhắc tới.

Khu biệt thự nơi Tống gia tọa lạc không gần Khu Biệt Thự Ngân Giang, xe chạy hơn nửa tiếng đồng hồ mới đến trước cửa biệt thự Tống gia.

Khi ba người tới nơi, Quan Hủ Hủ cũng vừa vặn đặt chân tới trước cửa.

Nhìn thiếu nữ ăn mặc đơn giản với áo thun và quần jean, dù đã nghe phu nhân nói về tuổi tác của đứa cháu gái vừa tìm lại được này của nhà họ Khương, Tống Vĩnh Minh vẫn không khỏi sinh ra chút nghi hoặc trước dáng vẻ quá đỗi non nớt, ngoan ngoãn của cô.

Ngược lại, Tống phu nhân đã không còn vẻ khách sáo, xa cách như trước, ánh mắt nhìn Quan Hủ Hủ đầy vẻ khẩn thiết.

“Khương đại sư, chuyện hôm nay là do tôi hồ đồ, cảm ơn cô đã không ngại mà đồng ý tới đây.”

Vì đã đến, nghĩa là Quan Hủ Hủ xác định sẽ giúp giải quyết vấn đề nên cô cũng chẳng hề làm mình làm mẩy:

“Vào trong trước đi.”

Vợ chồng Tống gia không dám chậm trễ, vội vàng dẫn Quan Hủ Hủ vào nhà, vừa đi vừa không quên giải thích tình trạng hôm nay.

“Mỗi chiều sau khi ngủ trưa dậy, bé Lê thường hay ra khu vui chơi trẻ em ở khu dân cư dạo chơi. Đại sư buổi sáng rõ ràng đã nhắc nhở, đều do tôi lúc đó không coi là chuyện hệ trọng, chiều vẫn để con bé ra ngoài. Kết quả không biết thế nào, giữa chừng con bé liền biến mất, ban đầu tôi còn tưởng là bị bắt cóc…”

“Nhưng chỉ mười mấy phút sau, bảo vệ đã tìm thấy con bé ở phía đài phun nước. Tôi cứ tưởng chỉ là báo động giả, ai ngờ sau khi con bé về nhà không lâu liền đột ngột ngất xỉu, gọi thế nào cũng không tỉnh. Bác sĩ gia đình kiểm tra cũng không tìm ra nguyên nhân…”

Tống phu nhân nói đến đây thì khựng lại, trong giọng nói khó giấu nổi vẻ lo âu và đau lòng sau đó lại nhìn về phía Quan Hủ Hủ:

“Sau đó bác sĩ hết cách, định đưa bé Lê đến bệnh viện làm kiểm tra chuyên sâu hơn. Kết quả lúc bế con bé lên, thấy trên người nó rơi ra một thứ.”

Cũng chính là vật đó đã khiến Tống phu nhân tìm lại được Quan Hủ Hủ.

Đó là Hộ Thân Phù mà Quan Hủ Hủ để lại trước khi đi. Lúc đó Tống phu nhân định vứt đi, nào ngờ bé Lê cảm thấy lạ mắt nên lén nhặt về giấu trong người.

Kết quả là vật đó rơi ra khỏi người con bé. Tống phu nhân và người làm lúc đầu không biết đó là gì, vì nó đã biến thành một mảng tro đen. Điều kỳ lạ là dù đã cháy thành tro, nó vẫn giữ nguyên hình dạng ban đầu.

Mãi sau này quản gia nhìn kỹ mới nhắc nhở bà.

Đó dường như là Hộ Thân Phù mà Quan Hủ Hủ để lại trước khi đi.

Vì cách gấp Hộ Thân Phù của Quan Hủ Hủ rất đặc biệt, không khó để nhận ra.

Sau đó Tống phu nhân kiểm tra trên người bé Lê, phát hiện con bé không hề có vết bỏng hay dấu vết bị lửa thiêu, chỉ duy nhất Hộ Thân Phù vốn làm bằng giấy vàng nay đã thành tro.

Tống phu nhân là người có học thức cao, tin vào chủ nghĩa duy vật, chưa bao giờ tin vào chuyện quỷ thần nên hoàn toàn không hiểu gì về những thứ này.

Phải đến gần đây khi bà cụ Tống tin theo Đạo giáo mới hiểu đôi chút, đoán rằng giấy vàng thành tro là do đã đỡ giúp một kiếp tà ám.

Nhưng bé Lê vẫn hôn mê chứng tỏ tà ám vẫn chưa đi nên bà cụ mới đề nghị mời đại sư.

Đến lúc đó Tống phu nhân mới nhớ lại Quan Hủ Hủ lại sợ cô còn oán hận chuyện mình đuổi người ta về buổi sáng nên không chịu giúp, thế nên mới vội vàng đến tận cửa nhận lỗi.

Vì sự an nguy của con gái, vợ chồng Tống gia đã chẳng còn màng đến sĩ diện nữa.

Quan Hủ Hủ nhìn ra sự quan tâm mà người nhà họ Tống dành cho Tống Vũ Lê là xuất phát từ chân tâm, hiếm khi lên tiếng an ủi:

“Yên tâm đi, tôi đã nói rồi, tiểu thư nhà họ Tống có mệnh cách phúc vận dài lâu, dù hiện tại có tổn hao đôi chút, vẫn sẽ bảo toàn được tính mạng bình an vô sự.”

Trong lúc trò chuyện, vài người đã lên đến phòng ngủ ở tầng hai.

Vừa mở cửa phòng, một ngọn lửa bất ngờ ập thẳng về phía gương mặt mọi người.

Vợ chồng Tống gia bàng hoàng, Tống Vĩnh Minh theo phản xạ kéo vợ ra sau, Khương Hoài đi phía sau cũng vô thức muốn kéo Quan Hủ Hủ ra sau mình. Thế nhưng chưa kịp để anh hành động, Quan Hủ Hủ đã trực tiếp đưa tay vung lên.

Ngọn lửa đang ập tới lập tức tiêu tán không dấu vết.

Chưa đợi vợ chồng Tống gia kịp kinh ngạc trước động tác của Quan Hủ Hủ, họ đã nhìn rõ tình hình trong phòng.

Chỉ thấy trong phòng Tống Vũ Lê không biết đã dựng lên một pháp đàn từ lúc nào.

Ngay phía trước pháp đàn là một người đàn ông trung niên mặc đạo bào vàng, tay cầm thanh kiếm gỗ đào, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, thỉnh thoảng lại vung kiếm c.h.é.m vào không trung.

Ngọn lửa lúc nãy chính là tác phẩm từ việc làm phép của ông ta.

Dù trong lòng cũng đoán con gái mình đụng phải thứ không sạch sẽ nhưng nhìn cảnh tượng thần thần bí bí này, Tống Vĩnh Minh vẫn không kiềm được mà giật giật khóe mắt.

Ông hướng ánh nhìn về phía bà cụ trong phòng, bất lực lên tiếng:

“Mẹ, chuyện này là sao?”

Người trong phòng chính là bà cụ nhà họ Tống, người vốn nổi tiếng tin vào giáo phái. Bà cụ trông là một quý bà nhà giàu có phần đẫy đà, nghe con trai hỏi liền vội vàng giải thích:

Chương 27 - Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia