Quan Nhụy Nhụy bị ánh mắt của cô quét qua, lập tức run rẩy co rúm người lại.
Bạch Thục Cầm liền bước lên che chắn trước mặt Quan Nhụy Nhụy, nghiêm giọng quát:
"Mày có ánh mắt gì thế?! Chẳng lẽ Nhụy Nhụy nói sai sao?! Đây vốn là đồ của Quan gia, mày có tư cách gì ở đây đòi hỏi? Đừng quên mày còn là do Quan gia nuôi lớn, bao nhiêu năm qua chúng tao tiêu tốn bao nhiêu tiền cho mày cũng không đòi, thậm chí còn cho thêm mày một nghìn tệ, mày bây giờ đúng là đồ sói mắt trắng!"
Lúc này, Quan Khải Thâm vốn vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, ngũ quan trẻ trung giống hệt Quan phụ, mang theo vài phần bất mãn và đau lòng.
"Hủ Hủ, đó là đồ của Nhụy Nhụy, từ khi nào em lại trở nên tham lam vô độ như vậy?"
Bàn tay Khương Hủ Hủ buông thõng bên hông âm thầm siết c.h.ặ.t, lại nghe anh ta nói,"Ngoan ngoãn nghe lời, nhường suất đó cho Nhụy Nhụy, anh có thể khuyên bố mẹ giữ em lại."
Quan Khải Thâm tự cho rằng mình đã cho cô lựa chọn tốt nhất, không ngờ Khương Hủ Hủ nhìn anh ta, vẻ mặt lại vô cùng lãnh đạm.
"Không cần."
Từng có lúc cô vì muốn có được sự yêu thích của họ, học nấu ăn, học mát-xa, học điêu khắc, tự tay làm bùa hộ thân cho mỗi người trong nhà, dốc hết sức mình đối tốt với họ, nhưng cuối cùng vẫn không đổi lại được một tấm chân tình.
Thậm chí khi cô vì Quan Nhụy Nhụy mà suýt c.h.ế.t, cũng không đổi lại được một ánh mắt của họ.
Ngôi nhà như vậy, cô sẽ không bao giờ thèm muốn nữa.
Quan Khải Thâm nghe cô từ chối không chút do dự, sắc mặt có chút khó coi, cảm thấy Khương Hủ Hủ thật sự không biết điều, rời khỏi Quan gia, cô còn có thể có ngày tháng tốt đẹp gì.
"Khải Thâm, anh nói với nó những chuyện này làm gì? Bây giờ cho dù nó nhường suất đó rồi khóc lóc đòi ở lại, nhà chúng ta cũng không cần nó! Nó càng đừng hòng lấy đi một món đồ nào của Quan gia!"
Quan Nhụy Nhụy thấy vậy liền bước lên, ra vẻ muốn khuyên giải, nhưng lại dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy, ngữ khí mang theo chút đắc ý khoe khoang.
"Chị, vừa rồi quên nói cho chị biết, hôm kia anh Bùi đã tỏ tình với em rồi, chúng em định vài ngày nữa sẽ đính hôn, em biết chị vẫn luôn thích anh Bùi, nhưng vẫn hy vọng chị sẽ chúc phúc cho chúng em."
Khương Hủ Hủ nhìn bộ mặt khoe khoang của cô ta, mặt không cảm xúc hỏi lại,"Ai nói với mày là tao thích anh ta?"
Quan Nhụy Nhụy sững sờ, rõ ràng không ngờ cô lại có phản ứng này.
Theo dự tính của cô ta, nghe tin người mình thích tỏ tình với người khác, Khương Hủ Hủ không phải nên đau khổ đến mức quỳ xuống đất khóc lóc sao?
Khương Hủ Hủ chỉ dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn cô ta,"Mắt có vấn đề thì đi khám bác sĩ đi, người mà mày coi như báu vật, ở chỗ tao một xu cũng không đáng."
Quay đầu, lại nhìn về phía mấy người Quan gia.
Cô biết hôm nay dù thế nào cũng không đòi lại được chiếc vòng của bà nội, nhưng nếu đã muốn cắt đứt, cô càng muốn cắt đứt cho sạch sẽ.
"Tiền nuôi dưỡng từ nhỏ đến lớn, tôi sẽ trả lại cho các người, từ nay về sau, tôi và nhà các người không còn quan hệ gì nữa."
Cô lại nhìn lần cuối chiếc vòng trên cổ tay Quan Nhụy Nhụy, rồi nói:
"Chiếc vòng này mày không giữ được đâu, không bao lâu nữa, tao sẽ khiến mày tự tay trả nó lại cho tao."
Khương Hủ Hủ nói xong, không còn lưu luyến, một mình bước ra khỏi cổng biệt thự của Quan gia.
Bạch Thục Cầm nhìn bóng lưng cô quay đi, tức đến mức suýt không nói nên lời.
"Xem kìa, quả nhiên là đồ sói mắt trắng nuôi không quen! Nếu không phải vì Nhụy Nhụy, tao đã sớm đuổi nó đi rồi!"
Quan Nhụy Nhụy đúng lúc khoác tay bà ta vỗ về,"Chị ấy chắc là đột nhiên biết mình sắp bị đưa về nơi nghèo khó như vậy, nhất thời không chấp nhận được nên mới thế, mẹ đừng giận chị ấy nữa."
"Con đó, chính là quá lương thiện." Bạch Thục Cầm bất đắc dĩ nhìn cô con gái nhỏ của mình, rồi nhìn về hướng Khương Hủ Hủ rời đi, mắng thầm.
"Bị đ.â.m như vậy mà không c.h.ế.t không bị thương, không chừng là quái vật gì nhập vào, may mà chúng ta nhân cơ hội đưa người đi, nếu không còn không biết sẽ gây họa cho nhà chúng ta thế nào."
"Được rồi, đừng nói nữa." Quan phụ trầm giọng lên tiếng, dứt khoát kết thúc chủ đề này.
Bốn người nhà họ Quan không biết rằng, ngay khoảnh khắc Khương Hủ Hủ bước ra khỏi vườn hoa của Quan gia, mặt trời ch.ói chang vốn bao trùm trên đỉnh đầu Quan gia dường như bị mây đen che khuất, kéo theo nhiệt độ xung quanh cũng lạnh đi hai phần.
Trong góc tối, dường như có tiếng xì xào cười nói.
"Cô ta đi rồi, cuối cùng cô ta cũng đi rồi."
"Ngôi nhà này là của chúng ta rồi, hi hi hi."
...
Ánh nắng tháng sáu mang theo nhiệt độ nóng bỏng, Khương Hủ Hủ đi một mạch đến cổng khu biệt thự, trên người không những không có chút nóng nực, thậm chí một giọt mồ hôi trên trán cũng không thấy.
Lấy điện thoại từ trong túi ra, Quan Bảo Thành, tức Quan phụ, trước đó đã cho cô số điện thoại của bố mẹ đẻ, chỉ là cô vẫn chưa liên lạc.
Về bố mẹ đẻ, thông tin Khương Hủ Hủ biết không nhiều.
Nhưng sống trong núi sâu, không giàu có là điều chắc chắn, kỳ thi đại học vừa kết thúc, sau này lên đại học, nếu bên bố mẹ đẻ không có tiền chu cấp cho cô tiếp tục đi học, cô cũng có thể tự mình tìm cách kiếm tiền.
Còn về chuyện sau khi về có thể bị bán đi lấy chồng, Khương Hủ Hủ không hề lo lắng.
Trên đời này, người có thể bán cô có lẽ không tồn tại.
Khương Hủ Hủ vừa nghĩ, vừa tìm ra dãy số điện thoại đó, đang chuẩn bị bấm nút gọi, thì nghe thấy tiếng xe hơi chạy đến từ phía không xa.
Ngẩng đầu nhìn, liền thấy trên con đường rợp bóng cây không xa, hơn mười chiếc xe Maybach màu đen xếp thành hàng ngay ngắn đang từ từ tiến về phía này.
Khu biệt thự mà Quan gia ở tuy không phải là khu biệt thự hàng đầu của thành phố, nhưng ngày thường xe sang qua lại cũng không ít, Khương Hủ Hủ chỉ nghĩ đây là màn phô trương của một ông chủ giàu có nào đó trong khu, đang định di chuyển để không cản đường đoàn xe.
Không ngờ, chân cô vừa bước sang bên cạnh, liền thấy hơn mười chiếc Maybach đồng loạt dừng lại trước mặt cô, vừa vặn xếp thành hai hàng trước mặt cô.
Sau đó, cửa xe mở ra, các tài xế mặc vest đen, đeo găng tay trắng nhanh ch.óng xuống xe và đứng thành hai hàng, rõ ràng là được huấn luyện bài bản, một trong số họ cung kính mở cửa sau của chiếc xe ở giữa.
Khương Hủ Hủ nhướng mày, chỉ thấy một đôi chân dài được bọc trong chiếc quần tây màu xám đậm bước ra trước, người đàn ông từ trong xe bước ra, thân hình cao lớn, một bộ vest cùng màu được cắt may vừa vặn, làm nổi bật ngũ quan tuấn mỹ phi thường càng thêm cao quý tao nhã.
Người đàn ông nhìn cô, từ từ tiến lại gần, rồi mới mở miệng, giọng nói trầm ấm dễ nghe,"Quan Hủ Hủ?"
Khương Hủ Hủ nhìn thấy vài phần quen thuộc giống mình trên lông mày của người đàn ông, mơ hồ đoán được thân phận của đối phương,"Là tôi."
Người đàn ông liền liếc nhìn màn hình điện thoại trong tay cô vẫn đang ở giao diện gọi điện,"chậc" một tiếng, đưa tay, đột nhiên giúp cô bấm nút gọi.
Giây tiếp theo, một hồi chuông điện thoại du dương vang lên từ trong túi anh ta, chỉ thấy anh ta lấy điện thoại ra, giơ giao diện cuộc gọi đến trước mặt Khương Hủ Hủ, phối hợp với chiều cao của cô, hơi cúi người xuống, mày mắt mang ý cười.
"Lần đầu gặp mặt, anh là anh trai em, Khương Hoài."
Khương Hủ Hủ:...
Ánh mắt Khương Hủ Hủ lặng lẽ đ.á.n.h giá người "anh trai" tuấn mỹ phi thường trước mặt, lại qua anh ta nhìn về phía đoàn xe và các tài xế dường như được huấn luyện bài bản phía sau, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Em nghe nói, bố mẹ sống ở trong núi..."
Ý tứ là, màn phô trương này của anh trông không giống người nhà em lắm.
Khương Hoài còn tưởng cô định nói gì, chỉ đáp,"Quê nhà đúng là ở trong núi."
Dừng một chút, lại bổ sung,"Nhưng ngọn núi đó là của nhà chúng ta."
Khương Hủ Hủ:...
Vậy là, nhà bố mẹ đẻ của cô không những không nghèo, mà còn... có cả một ngọn núi?
Người nào mà có thể sở hữu cả một ngọn núi?
Nhà nước có cho phép không?