Khương Dư Dư tiếp tục thực hiện công việc theo kế hoạch với tổ chương trình, trong khi đó, Phương Hựu Nam đưa Tiết Nhất Ninh cùng hài cốt của đứa trẻ về đồn cảnh sát.

Vừa vào cửa, đã có nhân viên chuyên trách tiến lên tiếp nhận hài cốt.

Hai người mặc thường phục, trên thẻ đeo là ký hiệu của bộ phận đặc biệt. Sau khi nhận túi chứa hài cốt từ cảnh sát, họ liền cẩn thận chuyển từng mảnh hài cốt sang chiếc hộp họ mang theo.

Biểu cảm lúc thu thập hài cốt vô cùng nghiêm túc. Đến khi gom hết, người đứng bên cạnh theo dõi dường như thở phào nhẹ nhõm, nhưng người phụ trách thu thập lại nhíu mày, dường như cảm thấy có gì đó không ổn.

Phương Hựu Nam vốn nhạy bén, lập tức hỏi: "Có vấn đề gì sao?"

Người kia quay đầu, sắc mặt hơi trầm xuống: "Không có gì, chỉ là không ngờ..."

Vừa nói, bàn tay đeo găng đột nhiên sờ vào góc túi, giây tiếp theo lại lấy ra một chút tro đen.

Vừa nhìn thấy tro đen, ánh mắt anh ta như sáng tỏ.

"Thảo nào, thì ra có người đã "dọn dẹp" hài cốt này trước rồi."

Phương Hựu Nam cảm thấy lớp tro đen trên tay anh ta có chút quen mắt, theo phản xạ giải thích: "Hài cốt này sau khi khai quật chưa kịp xử lý gì cả."

"Tôi không có ý đó." Người kia mỉm cười, không giải thích thêm, chỉ cùng đồng nghiệp cất kỹ chiếc hộp, rồi nói: "Hài cốt này chúng tôi sẽ mang đi. Vụ án tại căn nhà cũ của nhà họ Tống cũng sẽ do bộ phận chúng tôi toàn quyền xử lý. Cảm ơn mọi người đã vất vả hỗ trợ."

Phương Hựu Nam tiễn họ đi, cũng không nghĩ nhiều, chỉ tiếp tục sắp xếp việc thẩm vấn Tiết Nhất Ninh, rồi cùng đồng nghiệp chuẩn bị đến nhà anh ta lục soát bằng chứng.

Vụ án liên hoàn về các cô gái bị sát hại có tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, vốn dĩ đã thu hút sự chú ý của thành phố. Bây giờ may mắn có một nghi phạm, chuyên án nhất định phải tranh thủ thời cơ.

Nhất là do ảnh hưởng từ chương trình "Linh Cảm", hiện tại dư luận trên mạng về vụ án đang trở nên căng thẳng chưa từng có.

Vụ việc này cần phải được giải quyết càng sớm càng tốt.

Xe của tổ điều tra và xe của tổ chứng cứ lần lượt đi qua một ngã tư, nhưng vừa qua khúc cua thì gặp phải kẹt xe.

"Vẫn chưa đến giờ cao điểm tan tầm, sao lại kẹt thế này?"

Viên cảnh sát lái xe nhỏ giọng lẩm bẩm, Phương Hựu Nam thò đầu nhìn tình hình phía trước, không muốn lãng phí thời gian ở đây nên trực tiếp ra lệnh: "Đi đường vòng đi."

Anh ta theo bản năng định bảo rẽ vào con đường tắt bên trái, nhưng lời còn chưa thốt ra, trong đầu chợt nhớ đến lời cô gái nhỏ kia từng nói với mình:

[Gặp chuyện không suôn sẻ, nhớ rẽ bên phải. ]

Một cách kỳ lạ, Phương Hựu Nam mở miệng: "Đi đường tắt bên phải."

Viên cảnh sát lái xe có chút khó hiểu: "Đi về bên trái nhanh hơn mà?"

Nếu đi bên phải thì còn phải rẽ thêm một lần nữa.

Phương Hựu Nam mất kiên nhẫn: "Bảo đi bên phải thì cứ đi bên phải, lắm lời quá."

Viên cảnh sát nhún vai, lập tức ngoan ngoãn làm theo.

Chiếc xe của tổ thu thập chứng cứ phía sau cũng đi theo hướng này. Hai chiếc xe vừa rẽ không bao lâu thì phía sau bỗng vang lên tiếng hét kinh hãi.

Phương Hựu Nam nghĩ rằng có chuyện xảy ra nên lập tức bảo tài xế dừng xe rồi cử một đồng nghiệp xuống xem xét tình hình.

Dù họ không phụ trách tuần tra an ninh, nhưng nếu sự việc xảy ra ngay trước mắt thì không thể làm ngơ.

Chẳng bao lâu sau, viên cảnh sát đi kiểm tra quay lại, giải thích: "Trên con đường kia có một tấm bảng quảng cáo rơi từ trên cao xuống. May mắn là không ai bị thương, cảnh sát tuần tra đã xử lý rồi."

Vừa nói, anh ta vừa đặt tay lên n.g.ự.c, vẻ mặt còn sợ hãi: "May mà chúng ta không đi đường bên trái. Tôi thấy thì nếu xe chúng ta đi qua đó, rất có thể sẽ bị bảng quảng cáo rơi trúng. Xui xẻo thì có khi cả hai xe đều gặp nạn."

Giọng điệu của viên cảnh sát đầy cảm giác may mắn vì thoát c.h.ế.t trong gang tấc.

Nhưng Phương Hựu Nam thì lại âm thầm kinh ngạc.

Anh ta vô thức con đường đang ồn ào kia.

Là trùng hợp sao?

Nhưng trên đời thực sự có chuyện trùng hợp như vậy sao?

Nếu không phải trùng hợp, vậy chẳng lẽ cô gái đó đã tiên đoán trước được?

Vốn dĩ theo chủ nghĩa duy vật suốt ba mươi năm, nhưng hôm nay Phương Hựu Nam lại bị chấn động quá nhiều.

Sáng hôm sau, Khương Dư Dư bảo tài xế đưa cô đến khách sạn để gặp nhân viên chương trình trước.

Cô vẫn ăn mặc đơn giản như trước: áo thun phối quần cargo, bên ngoài khoác một chiếc áo chống nắng màu trắng dài lửng, đội thêm mũ lưỡi trai, tổng thể trông vừa thoải mái vừa cá tính.

Châu Sát Sát là người đầu tiên vẫy tay chào cô, dù hôm qua tận mắt chứng kiến việc khai quật hài cốt, cô ta vẫn tỏ ra như không bị ảnh hưởng quá nhiều.

Về sự cố gián đoạn phát sóng hôm qua, tổ chương trình đã làm việc suốt đêm để cắt dựng lại, bao gồm cả cảnh Khương Dư Dư vạch trần chuyện bà lão và nhà họ Tống sử dụng trụ sinh tài.

Dù khán giả cảm thấy phiên bản biên tập không đủ thỏa mãn, nhưng ít nhất họ cũng chấp nhận kết quả này.

Cũng nhờ có phiên bản đã chỉnh sửa được phát sóng, sự cố chương trình hôm qua không khiến khán giả quá bất mãn. Ngay khi phát sóng trở lại hôm nay, phòng livestream lại tiếp tục bùng nổ độ hot.

Lần này, chương trình bắt đầu trực tiếp ngay trên xe.

Năm vị khách mời lần lượt chào camera, Cố Kinh Mặc là người đầu tiên hỏi về địa điểm hôm nay.

Tổ chương trình hiếm hoi giữ bí mật: "Cái này, mọi người đến nơi sẽ biết. Nói đến vụ án này, Thương Lục chắc hẳn khá quen thuộc."

Thương Lục bị gọi tên đột ngột nên sững người một chút, nhưng ngay sau đó anh ta lập tức nghĩ ra, có thể là vụ án bên Thanh Phong Quán đưa.

Chỉ là không biết vụ nào.

Khương Dư Dư không quá quan tâm chuyện này, miễn sao giải quyết gọn gàng là được.

Thế nhưng, khi xe của tổ chương trình lái vào một khu dân cư quen thuộc, rồi tiếp tục đi vào con đường quen thuộc, cô bỗng có linh cảm chẳng lành.

Và khi xe cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự vô cùng quen thuộc, sắc mặt Khương Dư Dư lập tức trở nên khó coi.

Vì tổ chương trình đã mở livestream từ trước, nên phản ứng của Khương Dư Dư tất nhiên lọt vào mắt khán giả đang xem trực tiếp.

[Sao sắc mặt của Khương Dư Dư có vẻ không ổn lắm, chẳng lẽ lại nhìn ra vấn đề gì rồi?]

[Cùng tham gia show giải trí mà chỉ có cô ta cứ thích bày bộ mặt khó chịu. ]

[Đúng vậy, lúc trước khi mới phát sóng cũng nhắm vào Tiết Nhất Ninh, tôi thật sự phát ngán với cô ta rồi!]

[Phản ứng của bạn hơi quá rồi đó? Người ta chỉ nhíu mày thôi mà, sao lại bảo là bày bộ mặt khó chịu chứ?]

[Tôi phát hiện ra có vẻ như Khương Dư Dư có không ít antifan. ]

[Tôi cũng thấy vậy, cứ hễ Khương Dư Dư xuất hiện là bình luận toàn lời mắng c.h.ử.i. Sao nhìn kiểu gì cũng giống như có người thuê seeders thế nhỉ?]

[Có người cố ý nhắm vào cô ấy sao? Rõ ràng chỉ là một người bình thường, cũng đâu có đắc tội với ai?]

Livestream bắt đầu xuất hiện tranh luận về việc ai đang cố tình bôi nhọ Khương Dư Dư.

Trước ống kính, nhóm của Khương Dư Dư đã xuống xe cùng tổ chương trình.

Sau khoảnh khắc lộ ra vẻ mặt lạnh lùng, cô đã nhanh ch.óng điều chỉnh lại. Khi bước xuống xe, khuôn mặt không còn biểu lộ cảm xúc, trở về vẻ hờ hững như ngày thường.

Căn biệt thự trước mắt chính là biệt thự nhà Quan.

Nơi cô đã sống suốt mười tám năm, e rằng không ai quen thuộc với chỗ này hơn cô.

Gần như ngay khoảnh khắc đặt chân xuống xe, cô đã xác định được vấn đề trong biệt thự.

Chỉ là không biết nhà họ Quan tìm đến tổ chương trình là tình cờ, hay là... cố ý.

Khi cả nhóm vừa xuống xe, người giúp việc nhà họ Quan liền bước ra đón.

Vừa thấy Khương Dư Dư, bà ta lập tức nở nụ cười, vô thức mở miệng: "Cô..."

Chưa kịp nói hết câu, Khương Dư Dư đã liếc mắt qua, lạnh nhạt ngắt lời: "Chào bà."

Người giúp việc mím môi, bất đắc dĩ dời ánh mắt khỏi cô, rồi quay sang nói với người phụ trách chương trình: "Bà chủ, cậu chủ và cô chủ đang đợi trong nhà, mời mọi người vào."

Cả nhóm theo bà ta vào biệt thự, chỉ thấy trong phòng khách quả nhiên có ba người đang ngồi, nhưng sắc mặt ai đều không mấy tốt.

Chương 125 - Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia