Cả nhà đang yên lặng ăn sáng, bỗng nhiên nhóm chat gia đình vang lên liên tục, ai cũng thấy khó hiểu.

Người thì ở ngay đây, ai lại còn nhắn tin vào nhóm vậy?

Họ cúi xem, thì ra là Khương Hãn.

Cậu ta nói mình bị Khương Dư Dư yểm bùa, bây giờ chỉ cần nhìn thấy cô là không thể mở miệng nói chuyện!

Khương Tố thấy lại là chuyện này, lập tức mất kiên nhẫn: "Anh Hãn, chuyện này không phải đã qua rồi sao? Sao anh lại nhắc lại nữa? Chị em vừa xuống lầu, làm sao có thể niệm chú lên anh được chứ?! Với lại, rõ ràng anh vẫn nói chuyện bình thường mà! Vừa nãy anh còn nói chuyện với Lộ Tuyết Khê nữa đấy!"

Khương Hãn nghe vậy tức điên, thấy những người khác trong nhà họ Khương cũng đầy vẻ khó hiểu, liền cúi đầu tiếp tục gõ tin nhắn liên tục.

[Khương Hãn: Cô ta đã ếm bùa lên anh từ tối qua, hơn nữa đó là loại chú chỉ có tác dụng với cô ta! Anh vẫn nói chuyện bình thường với mọi người khác, nhưng cứ đối diện với cô ta là không thể mở miệng được!]

Mọi người trong nhà họ Khương nhìn thấy tin nhắn, vô thức quay sang nhìn Khương Dư Dư, trong mắt họ đều hiện lên sự ngờ vực, thật khó tin lại có loại chú kỳ lạ như vậy.

Khương Vũ Dân vốn không thích Khương Dư Dư dính dáng đến mấy chuyện quỷ thần, bởi ông ta không tin vào những thứ này. Lúc này nghe con trai mình cũng bắt đầu lải nhải những chuyện hoang đường, sắc mặt ông ta lập tức sầm xuống.

"Cả con cũng nói mấy chuyện vớ vẩn này sao? Nếu thấy ở nhà buồn chán thì rủ bạn bè ra ngoài nghỉ dưỡng cho khuây khỏa đi."

Khương Hãn không thể ngờ rằng người đầu tiên nghi ngờ mình lại chính là bố ruột!

Hơn nữa, nghe giọng điệu của bố, chẳng khác nào nói rằng cậu ta không thích ra ngoài chơi vậy.

Rõ ràng kỳ nghỉ này cậu ta đã lên kế hoạch ra nước ngoài du lịch cùng bạn bè! Vé máy bay đã đặt, hành lý đã sắp xếp xong xuôi, nhưng rồi Khương Dư Dư được đón về nhà, ông nội lập tức ra lệnh tất cả mọi người phải ở lại để chính thức chào đón cô.

Thế là chuyến du lịch nước ngoài của cậu ta bị hủy bỏ, thậm chí cả trại hè mà Khương Tố và Tuyết Khê đăng ký cũng bị hủy luôn.

Nếu không phải vì bà nội vẫn đang ở viện điều dưỡng, e rằng ông nội cũng gọi người về ngay lập tức.

Càng nghĩ cậu ta càng thấy bực bội.

Khương Hãn lại tiếp tục gõ bàn phím liên tục.

[Khương Hãn: Bố! Con thật sự không nói được mà! biểu cảm phát điên. jpg. ]

Khương Tố chẳng buồn nói nữa, cứ thế cầm điện thoại đáp lại trong nhóm chat.

[Khương Tố: Hehe. ]

Khương Hãn: ...

Thằng em này bỏ đi rồi.

Lộ Tuyết Khê từ sau khi bất cẩn đ.á.n.h mất thiện cảm của Khương Tố bây giờ nói chuyện càng cẩn thận hơn. Trước mặt người lớn, cô ta đương nhiên không thể công khai nghi ngờ Khương Dư Dư, chỉ dịu dàng nói: "Anh Hãn, có khi nào anh hiểu lầm không? Dư Dư không thể làm chuyện đó đâu, dù sao cũng là người một nhà mà."

Thím ba Tạ Ninh Ngọc cũng lên tiếng phụ họa: "Đúng vậy, Dư Dư dù có chút bản lĩnh nhưng cũng không thể làm chuyện như thế với cháu đâu."

Diêu Lâm cũng nói thêm: "Có khi nào con bị viêm họng không? Để mẹ gọi bác sĩ gia đình đến khám cho con vào chiều nay nhé?"

Khương Hãn nghe từng người một lên tiếng, trong lòng càng thêm phát điên, nhưng lại không biết giải thích thế nào, cũng không có cách nào chứng minh.

Đang bức bối không chịu nổi, cậu ta bỗng nghe thấy Khương Dư Dư chậm rãi cất giọng: "Đúng là cháu đã ếm chú cấm ngôn lên người anh ta, nhưng chỉ có tác dụng khi gặp cháu mà thôi."

Khương Dư Dư đột nhiên tự thú nhận khiến cả nhà họ Khương nhất thời không biết phản ứng ra sao, trong mắt ai cũng hiện lên vẻ khó tin.

Hóa ra Khương Hãn thực sự không hề nói dối?

Ơ... chuyện này...

Ngay cả Khương Tố lúc này cũng hơi nghẹn lời.

Đúng lúc này, vẫn là Khương Hoài lên tiếng.

Anh ấy nghiêng đầu nhìn Khương Dư Dư, khẽ mỉm cười, trong nụ cười tràn đầy vẻ cưng chiều: "Không hổ danh là em gái anh, đến cả loại chú này cũng làm được, giỏi quá đi mất."

Đám trẻ nhà họ Khương: ...

Anh cả thực sự thay đổi rồi.

Rõ ràng trước đó vẫn còn bình thường, vậy mà từ khi Khương Dư Dư trở về, anh ấy đột nhiên biến thành một người cuồng em gái.

Còn là kiểu cưng chiều vô điều kiện nữa chứ.

Khương Tố lúc này cảm thấy mình như đã học được điều gì đó.

Cậu phải noi gương anh cả!

Vì vậy, cậu cũng khen một câu: "Không hổ là chị em, dám làm dám chịu!"

Người lớn nhà họ Khương: ...

Gần đây ít khi ở nhà, sao đám trẻ trong nhà dường như đều thay đổi vậy?

Diêu Lâm hắng giọng, nhìn về phía Khương Dư Dư, nhưng không vội trách mắng, mà ngược lại nói: "Dư Dư, có phải Khương Hãn đã làm gì khiến cháu không vui không? Nếu nó bắt nạt cháu, cứ nói với thím hai."

Tuy không trực tiếp trách móc, nhưng ẩn ý trong lời nói lại là đang ám chỉ cô vì chút tư oán nhỏ mà trả đũa người trong nhà.

Là người sống chung dưới một mái nhà, điều này rất dễ khiến người khác dè chừng Khương Dư Dư.

Khương Trừng vẫn luôn im lặng bên cạnh, đột nhiên trầm mặt, trực tiếp chất vấn: "Khương Dư Dư! Dù thế nào đi nữa, Khương Hãn cũng là anh họ của cô! Cô không vừa ý là ra tay với anh họ, còn coi mọi người là người một nhà không? Nếu sau này có ai khác làm cô không vui, chẳng lẽ cô cũng muốn ra tay với họ sao?"

Không thể không nói, Khương Trừng đã nói trúng điểm mấu chốt.

Dù nhà chú ba không có ác cảm với cô cháu gái quay về giữa chừng này, nhưng lúc này cũng không khỏi cảm thấy dè chừng cô.

Lúc ra tay với Khương Hãn, Khương Dư Dư cũng đã lường trước những điều này.

Cái gọi là "thất phu vô tội, hoài bích có tội" (*) khi đã phá vỡ một số ranh giới nhất định, dù có không làm gì, người khác cũng sẽ nảy sinh lo sợ.

(*) người nghèo vô tội, người có của có tôi, câu tục ngữ TQ chỉ việc người ta có cái gì quý giá sẽ bị người khác liên tục nhắm đến, hãm hại.

Nhưng Khương Dư Dư thực sự đã chán ngấy rồi.

Nhịn Quan Nhị Nhị suốt mười tám năm, bây giờ sợi dây nhân quả với nhà họ Quan đã hoàn toàn cắt đứt, Khương Dư Dư không muốn nhẫn nhịn nữa.

"Giếc gà dọa khỉ" (*), con gà này, hôm nay cô nhất định phải giếc.

(*) Ý chỉ làm một cái gì đó trước để làm gương, dọa những người sau.

"Yên tâm, cấm chế này không làm tổn thương anh ta, chỉ cần anh ta không định nói chuyện với tôi thì vẫn có thể nói chuyện bình thường với người khác."

"Đây là vấn đề có nói chuyện hay không sao?" Khương Trừng cao giọng: "Bây giờ đang nói đến chuyện cô ra tay với người nhà!"

Tạ Ninh Ngọc cũng khuyên nhủ: "Dư Dư, thím ba biết cháu không có ý làm hại Khương Hãn, nhưng chuyện này thực sự không ổn, hay là cháu giải trừ nó đi?"

Khương Dư Dư mím môi, nhưng lại nhìn về phía ông cụ và Khương Vũ Thành.

Ông cụ và Khương Vũ Thành tuy không ngờ chuyện này thật sự là do Khương Dư Dư làm, nhưng cũng không vội tỏ thái độ, hiển nhiên đang chờ cô giải thích.

Khương Dư Dư liền quay sang nhìn Khương Trừng, bắt chước giọng điệu thường ngày của Khương Hãn khi nói chuyện với cô: "Anh nói chuyện với tôi bằng thái độ gì vậy?"

Ngữ điệu bất ngờ lạnh lùng và tệ hại của cô khiến cả nhà họ Khương giật mình.

Còn chưa kịp để Khương Trừng nổi giận, Khương Dư Dư đã khôi phục vẻ bình thường, chỉ hỏi những người khác: "Giọng điệu như vậy, lời lẽ như vậy, từ lúc tôi về nhà đến giờ đã nghe không dưới mười lần. Xin hỏi, anh ta cũng nói chuyện với các người bằng giọng điệu này sao?"

Một câu hỏi khiến cả nhà họ Khương sững sờ.

Trong lòng tự nhủ, làm sao có thể như vậy được?

Dù tính khí Khương Hãn không phải tốt lắm, nhưng bình thường vẫn khá lễ độ, dù là với các em trong nhà cũng thường tỏ thái độ lười để ý hơn là cố tình gây khó chịu.

Bây giờ nghe Khương Dư Dư nói thế, người nhà họ Khương lờ mờ hiểu ra điều cô muốn nói.

"Dù vậy cũng không thể..." Diêu Lâm không nhịn được muốn lên tiếng phản bác, nhưng Khương Dư Dư lại không cho bà ta cơ hội.

"Với người khác thì không như vậy, nhưng với tôi thì lại như thế, tại sao? Vì anh ta nghĩ tôi là người ngoài, nên lúc nào cũng ra vẻ hơn người để đối xử với tôi? Vậy tại sao tôi phải chiều theo họ?"

Cô nói "họ", chứ không phải chỉ "anh ta".

Người còn lại là ai, trong lòng ai cũng hiểu rõ.