"Nhi nữ à, dù sao bà ấy cũng là tổ mẫu của con, hay là chúng ta cứ để họ biết chúng ta đang ở thôn này đi." Dù sao cũng là mẫu thân ruột, Đường Lão Tam vẫn chưa hoàn toàn bị Đường Lão Thái làm cho c.h.ế.t tâm, trong lòng vẫn còn chút vương vấn.
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Lâm Tam bỗng cứng đờ: "Cái... cái gì? Bà lão lúc nãy là tổ mẫu của cô nương sao?"
Giống như bị sét đ.á.n.h ngang tai, Lâm Tam nuốt nước bọt cái ực, sợ Đường Thất Nguyệt nổi giận đ.á.n.h mình nên nhanh chân lẻn ra sau lưng Hồ Lão Đại trốn.
Đường Thất Nguyệt không rảnh bận tâm đến phản ứng của hắn, nàng nhìn Đường Lão Tam rồi hỏi: "Báo cho tổ mẫu xong, có phải phụ thân định đón Đại đường ca về nhà ở cùng không?"
"Đón Đại đường ca trước, sau đó là đến Đại bá, Nhị bá bọn họ?"
"Không có, không có đâu nhi nữ à, con hiểu lầm rồi. Phụ thân chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không có ý định đón họ về nhà mình ở đâu."
Cũng may, phụ thân không phải hạng người ngu hiếu.
Sắc mặt lạnh lùng của Đường Thất Nguyệt giãn ra đôi chút, nàng bình thản nói: "Phụ thân không cần nói, sớm muộn gì họ cũng biết thôi. Nếu giờ phụ thân hớt hải chạy sang báo cho họ, phụ thân có tin là chưa đến sáng mai, tổ mẫu và những người đó sẽ chiếm lấy nhà mình, đuổi mấy huynh muội con ra ở nhà tranh không?"
Nàng không hề nói quá lên, Đường Lão Thái là hạng người gì nàng hiểu rất rõ. Huống hồ còn có một Đại bá mẫu vừa lười vừa tham, cùng một Nhị bá mẫu ít nói nhưng luôn đ.â.m một đao chí mạng vào lúc quan trọng nhất nữa?
Đến lúc đó, đừng mong có lấy một ngày yên ổn.
Lâm thị thấy sắc mặt con gái không vui, vội vàng tiếp lời: "Ngôi nhà chúng ta đang ở là do nhi nữ xây dựng, ta không đời nào để người ngoài dọn vào ở, dù là thân thích cũng không được."
"Đường Lão Tam, ông đừng quên năm đó mẫu thân ông đã đối xử với tam phòng chúng ta thế nào, họ đã bắt nạt mấy đứa con của ông ra sao, ông không thể quên nhanh như vậy chứ?" Trong lòng Lâm thị, không gì quan trọng bằng các con, ai nói bà tâm địa độc ác hay bất hiếu cũng được.
Đường Thư Dao bĩu môi: "Phụ thân, tổ mẫu và bọn họ đều là người xấu, Gia Bảo ca ca còn ngắt nhéo Nhị tỷ, mắng Đại ca là kẻ ăn không ngồi rồi."
Đứng bên cạnh, Đường Thanh Thư nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, không nói lời nào.
Trong chính sảnh lúc này có đầy đủ mọi người, nhắc lại chuyện cũ không tránh khỏi ngượng ngùng, nhưng Đường Thất Nguyệt không muốn né tránh. Có vấn đề gì thì nên nói rõ một lần ngay bây giờ, để tránh việc sau này họ bị người khác xúi giục vài câu rồi quay lại hãm hại nàng.
Đường Lão Tam lắp bắp: "Thư Dao, những lời con nói đều là thật sao?"
"Đều là thật cả, nhưng Đại ca không cho con nói với phụ thân."
Đường Lão Tam nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của con trai lớn, lại nhìn vẻ lạnh lùng của con gái thứ hai cùng vẻ ấm ức của con gái út, ông bỗng bàng hoàng nhận ra mình đã để ba đứa trẻ này chịu bao nhiêu uất ức sau lưng bấy lâu nay.
"Được, được rồi! Dù sao phụ thân cũng đã phân gia đoạn thân với họ, lại còn bị đuổi ra khỏi nhà, không quản nữa, mặc kệ bọn họ!" Đường Lão Tam trước đó chỉ lo lắng nếu mình không ngó ngàng gì đến Đường Lão Thái thì sau này sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Đường Thanh Thư, cũng sợ làm lỡ dở hôn sự của hai đứa con gái.
"Ông nghĩ thông suốt được là tốt rồi!" Lâm thị đỏ hoe mắt, ôm Đường Thư Dao vào lòng.
Đường Thất Nguyệt nhìn Từ Phương cùng bọn người Mạc bà bà: "Đây chính là chuyện riêng của nhà ta, chắc hẳn mọi người cũng đã hiểu rõ. Nếu sau này mọi người lo lắng sẽ rước họa vào thân thì có thể báo trước cho ta."
Chỉ cần đừng đ.â.m sau lưng là được.
Nếu không, nàng sẽ không nương tay.
"Chúng tôi cùng cô nương vượt qua bao khó khăn, tương trợ lẫn nhau mới đến được đây, vất vả lắm mới an cư lạc nghiệp. Có thể nói nếu không có cô nương, chúng tôi giờ này e rằng còn chẳng biết trôi dạt về đâu." Từ Phương là người đầu tiên bày tỏ thái độ: "Ta, Từ Phương, cam đoan tuyệt đối không phản bội, chỉ tin tưởng một mình cô nương."
Năm đó hắn dùng mạng bảo vệ đám dân tị nạn, đổi lại họ lại muốn lấy mạng hắn. Nếu không có Đường Thất Nguyệt cứu giúp thì đã chẳng có hắn của ngày hôm nay.
Tiếp đó, Triệu Vĩnh Hà cũng khẳng định sự tin tưởng của mình, rồi đến Hồ Lão Đại và Lâm Tam. Lâm Tam tuy còn hơi lúng túng nhưng cũng không có ý kiến gì khác.
Còn về Phương thẩm t.ử vẫn im lặng, Đường Thất Nguyệt nghĩ bản hợp đồng chia hoa hồng đã vô hiệu, nếu đối phương muốn quay về thôn Đào Hoa, nàng cũng không ngăn cản.
Cứ như vậy, chuyện của Đường Lão Thái tạm thời gác lại. Ngày hôm sau, đối phương cũng không thấy tìm đến xin ở nhờ, Đường Thất Nguyệt cũng thấy thanh tịnh.
Lúc này, tại căn nhà tranh, Đường Lão Thái vừa lảo đảo trở về, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã bị Đường Diệu Tổ oán trách.
Đường Diệu Tổ nhìn Đường Lão Thái với vẻ mặt chê bai, càm ràm: "Tổ mẫu, nhà mà bà tìm cho cháu đâu rồi?"
Đường Lão Thái thở hồng hộc, xoa xoa tay cười gượng: "Người ta không đồng ý, tổ mẫu cũng hết cách rồi."
"Bà thật là vô dụng! Dù sao cháu cũng không ở cái nhà tranh này đâu, bà mau nghĩ cách cho cháu đi." Chỉ cần nghĩ đến việc phải ở trong căn nhà tranh rách nát, đêm về gió lùa lạnh ngắt, lại còn có chuột bọ bò trên người là Đường Diệu Tổ đã thấy rùng mình.
Ở miếu đổ nát đã quá đủ rồi, giờ còn phải ở nhà tranh, sao mà chịu nổi!
Đường Lão Thái lộ vẻ khó xử: "Tổ mẫu đã đưa cả bạc rồi, nhưng người ta không chịu thì bà biết làm sao." Bà ta không hề nhắc đến việc bị Lâm Tam mắng c.h.ử.i, bà vốn là một lão thái thái cực kỳ trọng sĩ diện.
"Cháu không cần biết, cháu không cần biết!" Đường Diệu Tổ tức giận quẳng cái gùi xuống đất, bắt đầu giở thói ăn vạ, lăn lộn trên mặt đất.
Đây là lần đầu tiên hắn không được Đường Lão Thái dỗ dành ngon ngọt ngay lập tức, nên màn ăn vạ này khiến chính hắn cũng có chút không quen.
Ngô thị bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Diệu Tổ là người đọc sách, sao có thể lăn lộn dưới đất như vậy được? Chẳng phải là bôi tro trát trấu vào mặt mũi kẻ sĩ sao."
Giọng bà không lớn không nhỏ, nhưng Tôn thị lại đứng ngay gần đó. Lời vừa dứt, một tiếng "chát" giòn giã vang lên, Tôn thị đã giáng một cái tát thẳng vào mặt bà.
Tôn thị chống nạnh c.h.ử.i bới: "Ngươi lảm nhảm cái gì đó! Nhi t.ử Diệu Tổ của ta mà đến lượt ngươi nói ra nói vào sao? Còn dám nói bậy nữa, xem ta có xé nát miệng ngươi ra không."
Thấy nương t.ử mình bị đ.á.n.h vào mặt mà thân là nam nhân lại không bảo vệ được, Đường Lão Nhị tức thì cảm thấy tôn nghiêm bị giẫm đạp dưới chân. Nhưng ông không tiện ra tay với Tôn thị nên quay sang tìm Đại ca mình: "Đại ca, tại sao Đại tẩu lại đ.á.n.h nương t.ử đệ? Chẳng lẽ những gì nương t.ử đệ nói không phải là thật sao? Diệu Tổ nhà huynh mà không dạy dỗ cho hẳn hoi, sau này chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn cho xem!"
"Không có số làm thiếu gia mà còn muốn ở nhà cao cửa rộng, hắn là dân tị nạn chứ không phải thiếu gia!" Lời mỉa mai không chút nể nang khiến những người khác trong nhà tranh đều quay sang nhìn.
Nhìn kìa, nhìn kìa, nhà họ Đường lại bắt đầu diễn kịch rồi.
Người đang trải chăn đệm thì dừng tay, kẻ định ôm con đi ngủ cũng không ngủ nữa, ai nấy đều trợn to mắt hóng hớt.
Ngoài cửa cũng có không ít dân làng chẳng ngại gió tuyết đang đứng xem kịch hay.
Ngô thị ôm lấy gò má sưng đỏ, tủi thân ngăn Đường Lão Nhị lại: "Phụ thân nó ơi, ông đừng giận, tôi không sao đâu. Là lỗi của tôi, là tôi không nên nói Diệu Tổ, Đại tẩu đ.á.n.h mắng tôi là đúng rồi, ông đừng cãi nhau với Đại ca mà."
Bà không nói thì thôi, vừa nói Đường Lão Nhị càng thêm tức giận, sắc mặt đen kịt: "Đại ca, nếu huynh không biết dạy bảo nương t.ử, thì hôm nay đệ dù có bị người ta chỉ trỏ mắng c.h.ử.i cũng phải thay huynh dạy dỗ ả một trận."
Tôn thị khinh khỉnh: "Gì đây Lão Nhị, ngươi định ra tay đ.á.n.h Đại tẩu này sao? Ngươi không sợ bị thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t à?"
"Ta không sợ!" Đường Lão Nhị trừng mắt nhìn Tôn thị đầy hung dữ.
Đường Diệu Tổ đang lăn lộn ăn vạ thấy phụ mẫu mình sắp đ.á.n.h nhau với người của nhị phòng, liền lập tức bò dậy: "Ta là cháu đích tôn của cái nhà này, há để các người tùy tiện nói ra nói vào? Mẫu thân ta ra tay thì đã sao? Nhị thẩm dám trù ẻo ta không thi đỗ công danh, tổ mẫu, chuyện này bà có quản không?"
Thấy cháu đích tôn khó khăn lắm mới ngừng khóc nháo, Đường Lão Thái đâu còn tâm trí lo gì khác, liền lập tức cấu véo vào cánh tay Ngô thị, c.h.ử.i rủa: "Ta cho cái miệng ngươi không sạch sẽ này, đ.á.n.h ngươi một tát là còn nhẹ đấy!"
Đường Đào Hoa và Lan Hoa chạy lại, bảo vệ c.h.ặ.t chẽ cho Ngô thị, không muốn để Đường Lão Thái đ.á.n.h mẫu thân mình.
Đứng bên cạnh, Đường Lão Nhị thấy cảnh này thì mặt càng đen hơn, nghiến răng nghiến lợi gào lên: "Mẫu thân! Người chỉ biết bảo vệ đại phòng thôi sao? Chẳng lẽ nhị phòng chúng con không phải do người sinh ra?"