"Không không không, ta không phải có ý đó." Hoa quản sự vội vàng xua tay, sợ Đường Thất Nguyệt hiểu lầm ông không hài lòng việc dùng vại lớn đựng tương ớt: "Đường cô nương làm việc thì công t.ử chúng ta đã nói rồi, nếu ngay cả cô nương còn làm không sạch sẽ, thì trên đời này chẳng còn món ăn nào sạch sẽ nữa."

Đường Thất Nguyệt nghe vậy, đôi mày thanh tú nhướng lên: "Hoa quản sự quá khen rồi."

Lúc này, Lâm thị dẫn theo Phương thẩm và mấy người nhà Triệu Tôn thị bắt đầu chế biến tương ớt, Đường Thất Nguyệt cũng không bảo Hoa quản sự đi sang một bên chờ, không ngờ đối phương lại tự giác đứng sang một bên quan sát.

Đường Thất Nguyệt có chút hài lòng, tiến lên nói: "Nếu Hoa quản sự có thể đợi, thì xin hãy ở lại trấn Lâm Giang chờ thêm ba ngày."

Nói rồi, nàng lại chỉ vào lạp xưởng treo dưới hiên nhà không xa: "Một trăm cân lạp xưởng kia cũng là do công t.ử nhà các người đặt trước."

Hoa quản sự bỗng vỗ mạnh vào trán một cái: "Công t.ử trước đó có nói còn đặt thêm thứ gì ở chỗ Đường cô nương nữa, hóa ra là lạp xưởng sao, ta lớn tuổi rồi nên lú lẫn quá, ha ha ha ha."

Nghĩ đến hương vị của lạp xưởng, Hoa quản sự không kìm được mà nuốt nước miếng một cái.

Đường Lão Tam bưng trà tới: "Hoa quản sự, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi."

Lúc này, cửa viện lại vang lên tiếng gõ: "Đường cô nương! Đường cô nương! Là ta đây, Lý chưởng quỹ, Lý chưởng quỹ đây!"

Sau khi có được địa chỉ của Đường Thất Nguyệt lần trước, Lý chưởng quỹ vẫn luôn tính toán chờ đến lúc tương ớt gần làm xong sẽ tìm tới cửa. Ai ngờ sáng nay nghe tiểu nhị trong tiệm nói người của Hoa phủ từ kinh thành tới, ông lập tức biết ngay mục tiêu của họ là tương ớt trong tay Đường Thất Nguyệt, bèn vội vàng giao việc ở t.ửu lầu cho nhị chưởng quỹ, còn mình thì dẫn theo một tiểu nhị lanh lợi vội vã chạy đến.

Đường Thất Nguyệt đang định giúp đám người Lâm thị một tay thì nghe thấy tiếng gọi quen thuộc này, thầm nghĩ sao mọi người lại cùng kéo đến một lúc thế này?

Ngoài cửa, đám dân làng trố mắt nhìn nhà họ Đường lại có thêm một cỗ xe ngựa lớn chạy tới, vừa kinh ngạc vừa đố kỵ, người thứ hai đến này vẫn là một vị chưởng quỹ.

Có người tinh mắt nhận ra khuôn mặt của Lý chưởng quỹ, liền hét lớn: "Đây không phải là Lý chưởng quỹ của t.ửu lầu Nghênh Khách trên trấn sao!"

Trời đất ơi! Nhà Đường Lão Tam này rốt cuộc là có bảo bối gì mà lại có nhiều nhân vật lớn tìm tới như vậy chứ?

Mấy người phụ nữ vốn định mỉa mai vài câu cũng vội vàng ngậm miệng, sợ rước họa vào thân, những người này không phải là hạng người bọn họ có thể đắc tội được.

Đường Lão Thái tức đến hộc m.á.u, sao bao nhiêu chuyện tốt đều rơi hết vào đầu nhà lão tam thế này!

Tôn thị nhổ một bãi nước miếng xuống đất: "Ai biết được cái nhà lão tam này gặp phải vận cứt ch.ó gì, ta thấy bọn họ có mạng kiếm tiền mà không có mạng xài đâu."

Đường Diệu Tổ hai mắt sáng rực, Lý chưởng quỹ của t.ửu lầu Nghênh Khách kìa, nếu bắt chuyện được với ông ta, sau này muốn ăn thịt lúc nào chẳng được!

Đường Lão Nhị và Ngô thị nhìn nhau một cái, lẳng lặng im miệng. Trong lòng họ cũng đầy đố kỵ, nhưng xưa nay họ vốn ít nói, chẳng ai biết tâm can của đôi phu thê này đang nóng rực đến nhường nào.

Xem ra, vẫn phải tạo quan hệ tốt với lão tam thôi.

Tâm tư mỗi người mỗi khác.

Vẫn là Đường Lão Tam ra mở cửa, ông không quen biết Lý chưởng quỹ, nhưng nghe nhi nữ bảo dẫn người vào, ông chẳng nói hai lời liền dẫn người vào trong.

Lý chưởng quỹ vừa nhìn thấy Hoa quản sự, thầm nghĩ mình đến thật đúng lúc, may quá, may quá.

"Sao hôm nay Lý chưởng quỹ lại tới đây?" Đường Thất Nguyệt ngoài mặt tỏ vẻ nghi hoặc, nhưng trong lòng lại hiểu rõ mười mươi.

Hoa quản sự và Lý chưởng quỹ vốn có quen biết từ trước, hai người chào hỏi nhau vài câu, liền nghe Lý chưởng quỹ thở ngắn than dài: "Đường cô nương ơi, tương ớt lần trước cô nương bán cho ta ở Tết Nguyên Tiêu đắt hàng quá trời luôn, ta đã chắt bóp mỗi ngày chỉ dám dùng một ít, vậy mà vẫn bán hết sạch rồi, cô nương xem trong lòng còn dư lại chút nào không, bán thêm cho ta một ít đi?"

Đường Thất Nguyệt nghe Lý chưởng quỹ lặp lại những lời hôm đó một lần nữa, trong lòng hừ lạnh một tiếng, đây là muốn nàng làm cầu nối cho ông ta đây mà!

Hoa quản sự càng nghe càng thấy không ổn, ồ, hóa ra người này đến để tranh giành tương ớt với ông sao?

"Thật ngại quá Lý chưởng quỹ, tương ớt ở chỗ Đường cô nương đều được Hoa phủ chúng ta đặt hết rồi!" Sắc mặt Hoa quản sự có chút khó coi.

Lý chưởng quỹ kinh ngạc há hốc mồm: "Sao lại như vậy? Nghe nói chỗ Đường cô nương có tới cả ngàn cân tương ớt, Hoa phủ lấy hết sao?"

Hoa quản sự hừ lạnh: "Tự nhiên là lấy hết rồi! Hoa phủ chúng ta ở kinh thành cũng có t.ửu lầu, thực không giấu gì ông, cả ngàn cân tương ớt này cũng chỉ bán được một tháng là hết sạch thôi."

Có thể thấy được, hiện giờ tương ớt ở kinh thành được ưa chuộng đến mức nào.

Cũng phải, món ăn mới mẻ như vậy xuất hiện ở kinh thành, định giá cũng không cao, muốn ăn loại tương ớt để xào nấu cũng có, mà mua một cân tương ớt về nhà tự mình chế biến cũng được, phàm là nhà nào có chút tiền đều mua mấy cân một lúc, căn bản là không đủ bán.

Chưa kể hiện giờ Hoa phủ đã lọt vào mắt xanh của Bệ hạ, chỉ cần có món gì mới lạ đều phải gửi một phần vào cung!

Lý chưởng quỹ thầm kêu không ổn, chẳng lẽ hôm nay đến một cân tương ớt ông cũng không lấy được sao?

Không được! Tuyệt đối không được!

Đường Thất Nguyệt nhìn thấy vẻ mặt sắp khóc đến nơi của Lý chưởng quỹ, liền khẽ cười nói: "Lần này ớt khá nhiều, trừ đi một ngàn cân của Hoa phủ, dự tính chắc còn dư lại khoảng hai trăm cân nữa, nếu Lý chưởng quỹ không chê thì ta có thể bán cho ông."

Lý chưởng quỹ trợn tròn mắt: "Thật sao?"

Tuy hai trăm cân ông thấy hơi ít, nhưng có còn hơn không.

Hoa quản sự vừa định lên tiếng bảo dư lại hai trăm cân ông cũng lấy luôn, nhưng nghĩ đến quy tắc làm việc của Đường Thất Nguyệt, ông lại lẳng lặng ngậm miệng.

"Có điều, các người vẫn phải đợi thêm ba ngày nữa, ba ngày sau hãy đến lấy tương ớt."

Lý chưởng quỹ vội vàng gật đầu lia lịa: "Được được được, ba ngày sau ta nhất định sẽ đến đúng giờ!" Nói xong, như sực nhớ ra điều gì, ông vội vã sai bảo tiểu nhị phía sau dỡ đồ từ trong đôi quang gánh xuống: "Đây là lễ vật tặng cho Đường cô nương, mong cô nương đừng chê cười."

Trong quang gánh có bánh ngọt, kẹo, lại có cả vải vóc, chất đầy ắp, Đường Thất Nguyệt còn nhìn thấy cả thịt nữa.

Nàng lập tức từ chối: "Lý chưởng quỹ làm gì vậy? Mang về đi, ta không lấy đâu."

Lý chưởng quỹ xua tay: "Đây là quà năm mới tặng bù cho cô nương, cô nương đã giúp t.ửu lầu của ta kiếm được bao nhiêu là bạc, quà năm mới này nhất định phải bù vào."

Đã là tháng ba rồi mà còn tặng bù quà năm mới sao? Đây rõ ràng là không tìm được lý do nào khác chứ gì?

Đường Thất Nguyệt mím môi, vừa định nói nàng không lấy, liền nghe thấy Hoa quản sự vung tay lên: "Đi! Mang đồ trên xe ngựa vào đây."

Mang vào sao?

Đường Thất Nguyệt kinh ngạc, còn chưa kịp ngăn cản đã thấy tiểu tư đi theo sau Hoa quản sự nhanh ch.óng chạy ra khỏi viện, lúc trở vào thì có thêm hai tiểu tư khác đi cùng, trên tay khiêng những chiếc rương lớn.

Nàng nhất thời câm nín đến cực điểm.

Hôm nay là ngày gì vậy trời? Sao ai cũng tặng quà cho nàng thế này?

Hoa quản sự nói thẳng: "Đường cô nương, đây là một ít món đồ chơi mà công t.ử nhà ta bảo ta mang đến cho cô nương, cô nương nhất định phải nhận lấy đấy!"

"Công t.ử nói nếu cô nương không nhận thì ta cũng không cần quay về nữa."

Khóe miệng Đường Thất Nguyệt giật giật khi nhìn vẻ mặt đầy vẻ "ủy khuất" của Hoa quản sự, lại nhìn đống quang gánh và rương lớn trước mắt, lòng không khỏi cảm thấy nhức đầu.

Thấy Đường Thất Nguyệt không từ chối, Hoa quản sự lập tức gọi mấy tiểu tư rời đi, hẹn ba ngày sau sẽ quay lại.

Lý chưởng quỹ cũng dẫn người rời khỏi.

Hai nhóm người rầm rộ đ.á.n.h xe ngựa lớn rời đi trước mắt dân làng.

Sau khi không còn thấy bóng dáng xe ngựa đâu nữa, có người nuốt nước miếng cái ực: "Nếu ta không nhìn nhầm thì vừa nãy mấy người đó khiêng không ít đồ vào trong viện đâu, có cả thịt cả vải nữa, thơm lừng luôn!"

Chương 138: Tâm Tư Mỗi Người Mỗi Khác - Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "khủng" Về Cổ Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia